Latest topics
» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Thu Feb 20, 2020 11:02 am

» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Thu Feb 20, 2020 11:01 am

» Không đề ...
by PC/IS Thu Feb 20, 2020 10:52 am

» Sửa sai
by ChinhNguyen/H.N.T. Tue Feb 18, 2020 5:41 pm

» Những nghi vấn quanh Vũ Hán
by dangphuong Mon Feb 17, 2020 11:28 pm

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Feb 17, 2020 11:03 pm

» Tìm Đâu /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Feb 17, 2020 10:58 pm

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sat Feb 15, 2020 4:23 pm

» Virus Vũ Hán
by quoctuan Sat Feb 15, 2020 11:41 am

» Happy Valentine /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Feb 12, 2020 8:52 pm

» Chiếc bóng mờ (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Feb 02, 2020 6:42 am

» Ngày tháng cũng phân vân (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Jan 30, 2020 6:25 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Thu Jan 30, 2020 8:44 am

» Màu xanh biêng biếc (thơ ĐL dp)
by dangphuong Wed Jan 29, 2020 9:44 pm

» Ngày tháng qua nhanh (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jan 22, 2020 11:53 pm

» GÁNH ĐƯỜNG THÙNG "KÍNH MỜI"
by vancali96 Mon Jan 20, 2020 8:15 pm

» Có hai mùa Xuân/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:56 pm

» BÃI BIỂN CỬA LÒ
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:48 pm

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Sat Jan 18, 2020 10:00 am

» KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
by dangphuong Fri Jan 17, 2020 9:06 pm

» Thăm vườn hoa
by dangphuong Mon Jan 06, 2020 3:14 am

» bài thơ vớ vẩn
by dangphuong Tue Dec 31, 2019 8:51 pm

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Dec 25, 2019 9:19 pm

» Trang thơ Tú_Yên (P2)
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:51 am

» Giảm Stress bằng thơ
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:49 am

» Lục Bát thì thầm
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:47 am

» Mai vàng nhà Tôi
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:44 am

» Giáng-sinh buồn/ChinhNguyen/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Dec 22, 2019 9:58 am

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Dec 12, 2019 11:31 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

» Hương thu (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:30 am

» Trang thơ ChinhNguyên/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:21 am

» LỄ CẦU CHO CÁC ĐẲNG LINH HỒN.
by hongphuc Mon Nov 04, 2019 11:02 pm

» Huyền thoại R2/ CN-H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Oct 24, 2019 11:15 pm

» ĐÔNG SANG
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:49 pm

» TRỞ VỀ
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:33 pm

» Tháng ngày cằn cỗi (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Oct 20, 2019 4:38 am

» ÔI ĐÀN BÀ
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 10:04 pm

» TÌM ĐÂU TIẾNG CẰN NHẰN...
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 9:56 pm

» Cõi yêu ( ngũ thập liên hoàn trường họa )
by dangphuong Thu Oct 17, 2019 8:47 pm

» TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
by hongphuc Wed Oct 16, 2019 9:52 am

» Vàng thu
by lethi Tue Oct 08, 2019 8:23 am

» Giận
by lethi Mon Oct 07, 2019 10:27 am

» Tình ta như biển rộng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Sep 27, 2019 10:29 am

» 11/9 Hủy Diệt Tháp Đôi Khai Sinh Hội Ngộ
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:48 pm

» Mật khúc
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:47 pm

» Nghịch Cảnh
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:46 pm

» Con đường trong mưa (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Sep 16, 2019 12:40 am

» Ca dao xanh
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:41 pm

» Ước Thầm/CN-HNT
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:38 pm

» Trang Thơ Tuyền Linh
by tuyenlinh47 Sat Sep 07, 2019 9:49 am

» Thăm bạn lần thứ hai
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Sep 02, 2019 4:54 am

» CHẤP NHẬN
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Aug 30, 2019 4:07 am

» NỖI LÒNG MONG LŨ VỀ
by hongphuc Thu Aug 29, 2019 8:22 am

» Người lập trình cần có tâm thế ?
by thetvbytesoft2 Mon Aug 26, 2019 9:23 am

» ĐÊM ĐÔNG
by hongphuc Sat Aug 24, 2019 9:07 pm

» Tàn tạ (thơ ĐL dp)
by dangphuong Tue Aug 20, 2019 8:22 pm

» Nỗi Niềm Của Gió
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Aug 19, 2019 10:57 am

» Mảng rêu phong (thơ ĐL dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:31 pm

» Bao nhiêu mới đủ (thơ 4 câu-dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:24 pm

» ...Còn chi bên trời!
by TC Nguyễn Tue Aug 13, 2019 11:20 am

» "Thật xấu hổ, thế nhưng tôi nghĩ Arsenal khó có khả năng để có cậu ấy"
by thuanvb86 Tue Aug 06, 2019 2:38 pm

» Tiểu Sử Tác Giả trên Dòng Thơ
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 12:30 pm

» Tập Thơ Mãi Mãi Yêu Em
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:34 am

» Tập Thơ Yêu Em Một Mình
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:22 am

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sun Mar 25, 2012 5:19 am

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Những bài viết về " Kinh nghiệm và học làm người " nhằm ghi lại những thành công , thất bại trong đời tôi như là một Hồi ký , đồng thời cũng là những bài giảng cho con cháu hay những ai muốn học hỏi , chia sẻ trong đề tài này .

Những kinh nghiệm thành công và thất bại trong cuộc đời cá nhân tôi có thể là đúng hay sai tùy theo từng người , từng hoàn cảnh đối diện . Nhưng tôi tin là đúng nhiều hơn sai . Bài viết tùy hứng và theo thời điểm , không mang tính cách thứ tự gò ép . Vì tôi không muốn đề tài này bị sắp xếp có tính cách bài bản của một cuốn truyện hay hồi ký .

Thành thật cám ơn các bạn .
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sun Mar 25, 2012 5:20 am

TỰ PHẤN ĐẤU .

Trong cuộc sống và kể cả cuộc đời một con người cần phải chiến đấu để vượt qua . Chiến đấu với thiên nhiên , bệnh tật . Chiến đấu với xã hội , loài người để sống có cơm ăn , áo mặc để sinh tồn . Chiến đấu với tình yêu để chiến thắng và được hạnh phúc .v.v..... Nhưng trong tất cả những thứ đó , chiến đấu để thắng " Bản thân " là khó nhất .

-Đối với thiên nhiên :

Từ khai thiên lập địa , con người sanh ra còn ăn lông ở lỗ . Con người đã biết khắc phục đời sống bằng những phương tiện săn bắn để ăn , biết dùng võ cây lần lần đến dùng da thú để mặc tiến bộ cho đến ngày nay dùng hàng hóa cao cấp , mỹ phẩm siêu hạng để trang phục . Thậm chí khi đà tiến bộ quá cao , con người lại muốn trở lại thời kỳ " Ăn lông ở lỗ " . Không thiếu gì những Show sex hốt tiền mỗi đêm , không thiếu gì những hang động mấy em "làm tiền " .

Về đời sống văn minh vật chất . Con người còn muốn chế ngự cả thiên nhiên mọi mặt . Không cho giòng sông hiền hòa trôi chảy lặng lờ . Con người ngăn chúng lại biến thành hồ thũy điện tiêu dùng . Con người biết làm thành gió , hơi ấm để sưởi . Thậm chí biến thành mây , mưa và nhất là làm nhân tạo ra con người , súc vật ...... cướp quyền Thượng Đế .

Ngày nay con người còn tham vọng chế ngự ngay các hành tinh như : Mặt trăng , sao Kim , sao Hõa .... Con người muốn chiếm lĩnh và thống trị tất cả sau khi đã tự thống trị đồng loại ở trái đất . Nước lớn xâm lấn , hiếp đáp nước bé , dùng sức mạnh quân sự , tôn giáo để nô lệ những nước khác . Nghĩa là con người không từ nan một hành động nào , kể cả thô bạo , tàn ác nhất lịch sử nhằm để giết hại nhau tranh quyền làm chủ .

-Đối với xã hội .

Đi từ những nhóm thiểu số , ít người , lần lần tiến lên thành những Bộ Tộc rồi đến Quốc gia , Liên hiệp , Khối như " Phe Trục " " Khối Tư Bản " , " Khối Cọng Sản " ...... Nhưng dù dưới hình thức nào con người cũng dễ dàng chiến thắng để dành quyền làm chủ cho thỏa lòng tự ái về Dân tộc , bản thân . Biết bao nhiêu người hành động , đem cái TA để nói cho thiên hạ biết , phải khiếp sợ và cúi mình vâng phục trước sức chiến thắng vỹ đại của con người . Nào là Thành Cát Tư Hãn , Tần Thỉ Hoàng , Napolion Đại đế , Hitler , Karl Marx , Mao Trạch Đông v.v.....

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . B22bc7c65541887e

Hitler


- Đối với bản thân .

Thắng người thì dễ , nhưng tự thắng mình mới là điều khó mà không mấy ai dám vượt qua .

Đặt vấn đề khi bạn bị tình yêu chế ngự , bạn đi vào con đường yêu đương hạnh phúc , nhưng chẳng may bị thất tình ( bồ đá ) thì bạn làm gì ? Đa số là đi lang thang , uống rượu tiêu sầu cho quên ngày tháng , thân tàng ma dại , thậm chí có người không vượt qua nổi bản thân đã lấy cái chết để quên mình . Thật là dại khờ phải không các bạn ?
Vì thất tình có thể tự dằn vặt bản thân và nghĩ rằng : “Cô ta lừa dối tôi, cô ta phản bội tôi, cô ta lợi dụng tôi , cô ta chỉ vì tiền , muốn lợi dụng tôi để qua Mỹ ....”. Nếu là bạn của người đó, tôi sẽ khuyên anh ta hãy học cách quên điều này đi mỗi khi vô tình hoặc cố tình nhớ đến, bây giờ nó chỉ là chuyện của cô ta mà thôi. Chuyện của anh là hãy chữa trị nỗi đau mà anh đang phải chịu đựng. Hãy nhìn vào thực tế vấn đề và nếu không đơn giản hóa nó được thì ít ra đừng phức tạp nó thêm. Một người nếu đã rèn được cho mình lối tư duy tích cực sẽ có thể đối mặt với vấn đề này theo cách đại lọai như là: “Thật may mắn vì tôi cũng đã từng có được những tháng ngày hạnh phúc” hoặc “Chúng tôi đã có một thời thật đẹp”. Gặp những hoàn cảnh như thế ,bạn phải tích cực mang đến sự bình an và thăng hoa cho tâm hồn cho chính mình . Đó là hướng của những người biết cách sống, biết cách yêu thương , biết cách tha thứ cho mình và cho người... Để rồi một ngày khi gặp lại, bạn tôi có thể cười với nàng bằng một nụ cười chúc phúc thay vì ngoảnh mặt đi với sự tức giận vì quá khứ. Mặc dù nàng đang đi bên người yêu mới giàu sang , đẹp đẽ hơn . Hay nàng đã lên xe hoa về nhà chồng sung sướng , hạnh phúc . Bạn hãy vui mừng và chúc phúc cho nàng . Điều này bạn làm được không ? Có thể được , nhưng khó lắm , thường thường thì thù ghét , khinh bỉ , hận đời , thậm chí muốn trả thù dù 10 năm chưa muộn . Bạn đã sai lầm khi mang những tư tưởng như thế . Nó không giải quyết gì cho bạn hiện tại và cả đến tương lai .
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Sun Mar 25, 2012 7:37 am

Một bài viết hay,cảm ơn bạn qua bài này cũng học hỏi được phần nào trải nghiệm ở bạn ,cuối tuần chúc vui nhé Mad
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Sun Mar 25, 2012 12:25 pm

Anh vẫn khỏe chứ? Xin gửi lời hỏi thăm chị Lida.
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 743335
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sun Mar 25, 2012 6:16 pm

Cám ơn anh .... gia đình anh vẫn khõe chứ ? Ba Lida vừa qua đời nên cũng không vui mấy . Chúc anh chị vui vẽ .


Mad


Được sửa bởi ThiệnTín ngày Sun Mar 25, 2012 6:19 pm; sửa lần 1.
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sun Mar 25, 2012 6:29 pm

Khi thất bại trên trường đời nhất là mặt tình yêu ở độ mới lớn . Ngày xưa tôi đã có những lần yêu và thất bại , khi lâm vào hoàn cảnh như thế chúng ta thường hay bị suy nghĩ và hành động có tính cách “Tiêu cực” không những có lợi cho mình mà cả đến không có lợi cho người khác. Một cách nhìn nhận sai lệch quy luật cuộc sống hoặc không dám chấp nhận sự thật cũng có thể được xem là tiêu cực. Chúng ta đã bắt đầu mang bệnh trầm cảm ( stress ) chính là một hậu quả điển hình của những các ý nghĩ tiêu cực mà sanh ra . Ví dụ : Stress của những sợi dây đàn là giai đoạn lên dây cót căng quá mức trước khi bị đứt. Kết quả cuối cùng của sự giải thoát khỏi stress là hoặc là điều chỉnh lại độ căng hoặc là để cho nó đứt. Người không muốn thoát hoặc không biết cách thoát khỏi nó một cách đúng đắn nhất thì có thể gọi là người tiêu cực. Ngược lại người có chí khí , có tinh thần phấn đấu cao gọi là TÍCH CỰC .

Nói thì ngắn gọn và đơn giản ,nhưng thật ra chúng ta bị trấn áp thật nhiều và đa dạng, hầu hết thường cho rằng áp lực là do môi trường hoặc hoàn cảnh đem lại. Nhưng mức độ STRESS do một áp lực tạo ra sẽ là lớn hay nhỏ, trầm trọng hay nhẹ nhàng lại được quyết định phần nhiều bởi cái cách chúng ta nhận lãnh . Không có tiếng vỗ của một bàn tay,không có tiếng rơi của hòn đá vào hang sâu thì STRESS lớn lên khi chúng ta không còn đủ năng lượng (sức mạnh nội tâm) để đáp trả cái gọi là “áp lực” trong cuộc chiến đấu mà chúng không hiểu đối thủ là ai. Vì nó vô hình không có người đối diện hay một mặt trận xảy ra có mục đích rõ ràng .

Tâm lý con người thì thích nhớ dai , ích kỹ .Những chuyện không tốt đã qua rồi nhưng chúng ta vẫn ôn đi ôn lại để rồi cảm thấy ray rức, hối tiếc hay thù hận đến mức không muốn hoặc không thể thoát ra được. Với tương lai cũng vậy , tại sao chúng ta không mạnh dạn vức bỏ nó đi mà tiến bước hướng về tương lai . Chúng ta nên sống và hành động trong hiện tại và bắt đầu từ đó để đến tương lai . Làm được và suy tư đúng như vậy , chúng ta có thể giảm bớt hoặc loại bỏ một số áp lực về quá khứ hay về tương lai nó sẽ làm nhẹ gánh khi bạn hành động . Lo âu , phiền muộn là những vật cản làm chậm lại hành trình đấu tranh từ trí não cho đến việc làm . Vậy thì bạn còn tiếc gì mà không cho nó vào " nhị tỳ " ngũ yên . Bạn tự trang bị cho mình lòng THA THỨ đầy BAO DUNG , khi đó bạn sẽ cảm nhận sự cao thượng đầy hãnh diện trong lòng bạn .

Có lẽ bạn từ từ nghi ngờ và có ý nghĩ cho rằng tôi phách lát . Cũng đúng vậy ! Ban đầu khi tập đức tánh ấy , tôi cũng thất bại nhiều lần . Có nhiều vấn đề tôi dễ dàng tha thứ , lãng quên , nhưng nhiều chuyện dù cố quên nó lại càng nhớ , nhất là chuyện tình cảm , yêu đương đó các bạn ạ ! . Khi gặp một vấn đề chẳng hạng như tai nạn ( accident ) đang xảy ra trên đường đi làm về . Chúng ta sẽ dừng lại, quan sát xem chuyện gì có trầm trọng không , nếu có thể qua được thì giúp đỡ , cứu nạn , gọi 911 . Nếu quá nặng và đang được Cảnh Sát giải quyết thì chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía trước, nếu không thì quay lại hay tìm một con đường khác. Hãy xử lý tương tự như thế với tinh thần tích cực . Nên ghi nhớ rằng bạn luôn có ít nhất một sự chọn lựa khác. Bạn hãy nhanh chóng dừng lại, tạm thời tách mình ra khỏi mớ rối rắm đó, quan sát trên tầm rộng hơn, thoáng hơn, khách quan và lạc quan hơn. Cuối cùng là chọn lựa, hành động tuy có trắc trở nhưng không đáng kể và sẵn sàng chịu trách nhiệm với sự chọn lựa đó.

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Mon Mar 26, 2012 9:09 pm

TRONG CUỘC ĐỜI GIỮA HẠNH PHÚC VÀ KHỔ ĐAU BẠN CHỌN CÁI NÀO ?

Nếu có ai hỏi tôi câu này thì tôi mạnh dạn trả lời : " Tôi chọn hạnh phúc ." Trên đời này ai chẳng muốn được hạnh phúc, luôn luôn được tươi cười vui vẻ nhưng mỗi người lại quan niệm về hạnh phúc khác nhau.

Có người coi hạnh phúc là kiếm được ngày hai bửa đủ sống , về nhà vợ con đoàn tụ vui chơi . Cũng có người cho rằng càng nhiều tiền càng tốt và giá trị hạnh phúc của họ được đong đếm bằng đồng tiền . Không ai bụng đói hay ở ngôi nhà tranh mà có hai quả tim vàng , đó là điều mơ tưởng trong thi đàn văn chương . Lại có những nhà tư bản mà số của cải của họ nhiều tới mức khó lòng có thể tiêu hết được trừ khi đem đi cho các hội từ thiện , nhưng họ vẫn làm việc một cách hăng say vì với họ, công việc chính là nguồn gốc đem lại hạnh phúc. Càng làm việc nhiều, họ càng cảm thấy hạnh phúc mặc dù có những lần thất bại trắng tay .
Lại có những người coi hạnh phúc của người khác là hạnh phúc của mình. Vì thế, họ đi khắp nơi để đem lại niềm vui cho mọi người , sống và hy sinh vì mọi người hay đơn giản chỉ là những người xung quanh , những người họ yêu thương hơn cả bản thân họ . Có bạn nào gặp hoàn cảnh như thế chưa nhỉ ?

Cá nhân tôi cũng vậy, nhiều khi cứ mong ước những thứ vĩ đại, quá cao mà chẳng để làm gì , có những lúc muốn trúng số thật lớn để có nhà cao cửa lớn , xe hơi sang trọng . Nhiều ước mơ thầm kín được xây dựng trong trí vẫn vơ không bao giờ đến , rồi khi nhìn lại thấy mình đã đánh mất quá nhiều thời gian vô bổ , những thứ đáng thuộc về mình , đang nằm trong vòng tay khép kín , những thứ có thể đem lại hạnh phúc thực sự. Phải biết sống cho hiện tại , ta phải chăm lo , phát triễn thứ hạnh phúc đó , chưa đề cập đến tiền tài , thứ hạnh phúc mà ai cũng có sẳn trong người là tình thương và nụ cười . Tại sao ta không cho bạn bè , cha mẹ , anh em , vợ con và tất cả những ngừời đang sống quanh ta bằng nụ cười hạnh phúc đó ? Họ chỉ thích làm khổ nhau bằng những câu nói móc xéo , những hành động thiếu lương thiện . Có khi thấy người khác bị đau khổ do việc làm của mình thì họ cảm thấy vui , vừa lòng . Đó không phải là hạnh phúc mà là khổ đau .

Tôi có người bạn gái vừa mở được một Free websiter chưa đầy 6 members ,
nhưng tôi cảm thấy chị ta đang hạnh phúc,rất hạnh phúc thực sự bởi mỗi member là một người bạn chân thành, một tấm lòng và mỗi friend là một người bạn thật sự TÌNH THƠ VÀ BẠN HỮU . Chị ta hạnh phúc vì khám phá ra những colors , icons độc đáo , và những font nhiều hoa lá lạ mắt .....

Ngược lại tôi cũng có một blog hơn 20 members và thường xuyên góp bài điều đặn nhưng bài viết không hợp ý tôi , tất nhiên là tôi chưa bao giờ và cũng không bao giờ trách họ cả vì mọi thứ đều do tôi gây ra, có thể những bài tôi viết đều viết theo kiểu thị trường, viết theo xu hướng, viết cho mọi người và tôi cũng không còn đọc blog của mọi người nhiều như trước nữa .Niềm tự cao đã ngự trị trong tôi , tôi cảm thấy thua kém các blog khác về số hội viên từ đó tôi băn khoăn , đau khổ và mất hạnh phúc . Nhiều khi tôi nghĩ, giá mà những bài mình viết ra thật hơn một chút để có những ý tưởng khác lạ hơn một chút, dù ít thôi, đó cũng là một niềm vui rất lớn . Tôi có thể vui đùa với các bạn một chút , những nụ cười bên lề một bài thơ , một truyện ngắn của bạn bè góp ý làm cho không khí hài hòa và mở rộng hơn , đó cũng là hạnh phúc .

Ngược lại hạnh phúc không phải là có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán. Ví dụ : Trong gia đình chỉ có hai vợ chồng son mới cưới nhau , nhưng họ cảm thấy hạnh phúc thật sự khi biết chia sẻ nổi niềm riêng tư cho nhau , cởi mở và tha thứ cho nhau bằng nụ cười . Họ chấp nhận và an phận cuộc sống khi mà sức lao động của họ chỉ ngang đó .

Cũng có thể nói : Hạnh phúc là có khi sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ của người khác , hoặc lời nói không đi đôi với việc làm . Họ thành thật với chính mình và người đối diện . Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nho nhỏ cũng đem đến nụ cười cho mình và những người chung quanh .

Trên trường đời những lúc sa ngã , không hẳn lúc nào thành công cũng dễ dàng đến với ta . Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy sau khi ngã xuống , biết cách để quên đi nỗi đau là ý chí vỹ đại nhất của chính mình , biết tiến lên phía trước một cách lạc quan mà không ôm mối sầu vạn kiếp , biết dứt bỏ phiền muộn để tiến bước và làm lại từ đầu . Nhưng hãy vui lên khi hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không? Hay vội để cho nó vuột mất một cách vô lối .

Nói tóm lại , hạnh phúc muốn có rất là đơn gian . Đơn giản đến độ bất cứ ai cũng dễ dàng làm được khi nắm vững công thức : ĐÓI ĂN , KHÁT UỐNG , TỐI NGŨ KHÌ .

Ngày xưa cô giáo của tôi kể một câu chuyện về hạnh phúc :

"Một hôm nọ , cún con hỏi cún mẹ :

Mẹ ơi , hạnh phúc ở đâu hả mẹ ?

Hạnh phúc ở ngay cái đuôi của con đó.Cún mẹ đáp .

Vậy hả mẹ !

Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh. Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ :

Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?

Cún mẹ cười và đáp :

Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con.

Cún con dường như đã hiểu ra, nó lại tung tăng chạy nhảy khắp nơi, với chiếc đuôi ve vẩy phía sau mình.

Vì thế, đừng bao giờ nghĩ mình phải sống sao để có thể có được hạnh phúc đây mà thay vào đó hãy cứ sống đi, vì hạnh phúc ở ngay phía sau lưng bạn mà thôi!

Thì ra hạnh phúc là thế đấy .

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Tue Mar 27, 2012 6:45 am

"Thì ra hạnh phúc là thế đấy."
Cám ơn bài viết của anh Thiện Tín, nhưng thật ra "hạnh phúc không phải là thế đấy" đâu.
Có dịp sẽ bàn thêm với anh với hạnh phúc này!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 390318
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Tue Mar 27, 2012 4:19 pm

Ông bạn này quả là triết lý . Đang chờ anh để biết "hạnh phúc không phải là thế đấy" .
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Tue Mar 27, 2012 4:23 pm

BAO DUNG VÀ THA THỨ.

Cùng chung một cuộc sống trong xã hội , luôn có những điều mà ta chẳng bao giờ hài lòng, những lời nói khiến ta bị chạm đến danh dự , lòng tổn thương, có những cách đối xử làm mình buồn hay tức giận . Chúng ta phải biết bài học lòng tha thứ đừng nên giữ những điều không vui ấy mãi trong lòng, biết tha thứ để vui sống là điều đáng để chúng ta quan tâm trên hết . Khi bạn tha thứ là xã bỏ tất cả phiền muộn , không những cho mình mà còn cho đối tượng . Lòng bao dung và tha thứ sẽ làm con người bạn cao thượng , thanh thoát và đạo đức hơn .

Chính trong 14 điều dạy của Đức Phật , điều thứ 12 nói rằng :

12-Lễ vật lớn nhất của đời người là KHOAN DUNG .


Ông Fred Luskin – giáo sư tâm lý đại học Stanford, tác giả quyển sách “Hãy tha thứ vì sự tốt đẹp” – đã khuyên:

“Nếu cứ gặm nhấm những nỗi đau và âm ỷ sự phục thù, bạn sẽ bị hao mòn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tha thứ sẽ là một liều thuốc giải độc mạnh mẽ.”

Đối với người Trung Hoa khi hận thù thì truyền từ đời này sang đời nọ , bằng mọi giá phải rửa hận cho tổ tiên " Người quân tử trả thù10 năm chưa muộn .

Tại sao họ phải đeo đẳng mối thù truyền kiếp đó là chi ?
Trong một nghiên cứu, Charlotte van Oyen – giáo sư tâm lý học Đại học Hope ở Hà Lan – đã yêu cầu hơn 70 đối tượng tình nguyện nhớ lại một nỗi đau trong quá khứ. Qua kiểm tra đồ đạc, người ta thấy có những đột biến đáng kể trong huyết áp, nhịp tim đập và sự tăng cơ - những phản ứng tương tự xảy ra khi bạn đang nổi cơn giận dữ. Các nghiên cứu đã kết nối giữa sự tức giận và bệnh tim. Nhưng khi các đối tượng được yêu cầu tưởng tượng ra sự thông cảm và tha thứ cho những người đã làm họ đau khổ, thì kiểm tra cho thấy nhịp tim và huyết áp đều bình ổn.

Theo Luskin, điều quan trọng hơn nữa là ai trong chúng ta cũng có thể học được cách tha thứ. Tôi hướng dẫn cho các đối tượng viết lại câu chuyện trong đầu, biến đổi nạn nhân thành người anh hùng. Nếu họ đau lòng vì bị người bạn đời phản bội, chúng tôi động viên họ hãy tự nghĩ về mình không phải như là người bị “cắm sừng” mà là người đang hy sinh và nổ lực để duy trì hạnh phúc trong hôn nhân”.

Những dấu hiệu đầu tiên cho thấy sự tha thứ có thể cải thiện sức khoẻ tổng trạng thật đáng khích lệ: một cuộc khảo sát trên 1.423 đối tượng do Viện nghiên cứu Xã hội thuộc Đại học Michigan tiến hành gần đây đã khám phá ra rằng: những ai đã từng tha thứ cho một người nào đó trong quá khứ đều cảm thấy khoẻ khoắn, nhẹ nhàng, thư thái hơn những ai cứ chôn sâu mối hận trong tim.

Tâm lý thường tình chúng ta rất dễ dàng tha thứ cho người khác khi bị dẩm lên chân bạn làm nhớp đôi dày mới mua . Bạn dễ dàng tha thứ khi người bạn nói " sorry " ( xin lỗi ) vì lái xe đụng vào xe bạn .

Khi cấp trên giao cho bạn lập một dự án thiết kế quy mô về hoặc định sản xuất của công ty . Chẳng may bạn không hoàn thành đúng thời gian giao hạng và tiến độ công việc, bạn cảm thấy có lỗi, điều đó là đương nhiên nhưng bạn đừng mang trách nhiệm ấy để tạo áp lực triền miên cho mình, rằng mình là người bất tài… Hãy biết dừng lại đúng lúc những điều làm mình không vui, hãy biết cách tìm ra nguyên nhân và khuyết điểm đưa đến thất bại để tha thứ cho chính mình để có thể tiếp tục những bước đi kế tiếp đạt đến thành công . Đôi lúc vì quá tự trách sẽ đi đến chán chường và mặc cảm thua cuộc .

Có nhiều trường hợp chỉ vì một chút hiểu lầm và trách oan một đồng nghiệp dưới quyền của bạn , khi bạn nhận ra sai lầm ấy đã tự trách mình sao quá hồ đồ, rồi ngượng ngùng tránh gặp người bạn ấy, cảm giác xấu hổ vì tính hẹp hòi, thiển cận của mình không thể xua đi trong thâm tâm bạn và cứ đeo đuổi như bóng với hình theo ngày tháng thoi đưa . Sao bạn không sớm quên những cảm giác tiêu cực ấy đi có phải nhẹ nhàn tâm hồn không ? Đồng ý người xưa hay nói " Tiên trách kỷ , hậu trách nhân " ( Hãy trách mình trước khi trách người ).

Lòng từ bi , bao dung và tha thứ cho chính mình , cho người bằng tình thương là một việc làm vỹ đại trong cuộc sống .Tha thứ và rút ra những bài học cho mình là cách tạo nên sự thanh thản thông minh tột cùng của trí tuệ . Nó sẽ mang đến hạnh phúc cho chính mình và tha nhân , từ đó con người dễ đạt đến thành công một cách mỹ mãn trong cuộc sống . Nó còn tôn tạo lòng thương yêu và kính mến của những người chung quanh ta .

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Wed Mar 28, 2012 12:24 pm

HẠNH PHÚC NÓ Ở ĐÂU ?

Tôi đã viết bài :"TRONG CUỘC ĐỜI GIỮA HẠNH PHÚC VÀ KHỔ ĐAU BẠN CHỌN CÁI NÀO ?" Tâm lý ai cũng muốn chọn hạnh phúc chứ chẳng bao giờ muốn khổ đau . Nhưng hạnh phúc nằm ở đâu để kiếm ?Hình dáng như thế nào ? Có người đã nói :

"Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó ."

Như vậy là người đó đang có hạnh phúc nhưng để vuột mất khỏi tầm tay và cảm thấy thực sự luyến tiếc khi để nó vuột mất đi . Điều này tôi thấy đúng . Ngày xưa khi được yêu , cứ nghĩ mình là kẻ chiến thắng , không lo nắm lấy và bồi đắp tình yêu nên để bay mất rồi mới luyến tiếc . Trong tình yêu cũng giống như ta trồng hoa , nếu không bón phân , chăm sóc , tưới cây thì hoa sẽ héo . Tình yêu cũng thế , nếu không thiết tha , chào đón , mời gọi , ân cần thì tình yêu sẽ ra đi , cành hoa sẽ héo và cây sẽ úa tàn .Cũng giống như câu chuyện người đi thuyền sợ hải dưới đây :

Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt trửng con tàu. Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được.

Trong cơn giận dữ nhà vua thét lên:

- Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không?
Ngài hỏi đến lần thứ ba, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng có một người bước ra, ông ta là một hành khách trên tàu.

- Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được tòan quyền làm điều đó.

Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh:

- Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi.

Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá đầy sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng.

Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tai sao anh ta có thể biết trước được như vậy. Người khách đáp:

- Chúng ta không bao giờ nhận ra những điều bình dị mà quý giá đang có trong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn.


Cho dù ở hoàn cảnh , tình huống nguy kịch nào , chúng ta phải bình thản nhận định để nắm bắt . Sự lo âu và sợ sệt không đưa tâm hồn đến bình thản . Mọi lo âu sẽ tiêu hao bao nhiêu nhiệt lượng ( calo ) trong thân thể con người , trí não sẽ lu mờ , trì trệ .

Hạnh phúc nó ở đâu ? Nó đang ở quanh ta như đêm và ngày . Hạnh phúc có khi em đang khóc kể cả khi buồn . Một người Mẹ hay tin con đỗ đạt vội chảy nước mắt vì quá sung sướng . Giọt lệ này là hạnh phúc yêu thương . Những lúc nghe tiếng xe của Ba đi làm về đầu ngõ , đàn con sung sướng và cảm thấy hạnh phúc ùa ra đón Ba về . Hạnh phúc nó đơn giản như thế đó , nhưng mấy ai dễ dàng giang tay tiếp đón , mấy ai ân cần vỗ về cùng với hạnh phúc . Ai cũng nghĩ rằng nó xa vời và tột đỉnh ở đâu xa . Bài thơ dưới đây cho thấy hạnh phúc là gì ? Ở đâu ? Và nó là thế nào ?

Đừng nói cuộc đời này tẻ nhạt nhé em
Hạnh phúc ở trong những điều giản dị
Trong ngày
Trong đêm
Đừng than phiền cuộc sống nhé em!
Hạnh phúc ngay cả khi em khóc
Bởi trái tim biết buồn là trái tim vui
Hạnh phúc bình thường và giản dị lắm em ơi
Là tiếng xe về mỗi chiều của bố
Cả nhà quây quần bên căn gác nhỏ
Chị xới cơm đầy bắt phải ăn no
Hạnh phúc là khi đêm về không có tiếng mẹ ho
Là ngọn đèn khuya soi tương lai em sáng
Là điểm mười đỏ tươi mỗi khi lên bảng
Là ánh mắt một người như lạ như quen
Hạnh phúc là khi mình có một cái tên
Vậy đừng nói cuộc đời này tẻ nhạt nhé em
Tuổi mười tám em còn khờ khạo lắm
Đừng cố vẽ tô một chân trời xa đầy màu hồng thắm
Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Thu Mar 29, 2012 2:19 pm

SỨC MẠNH CỦA Ý CHÍ .
Là người Phật tử theo gương Ngài Thích Ca thì phải lấy ý chí làm gốc .

Nhiều người vẫn cho rằng muốn làm bất cứ một việc gì cũng cần đến sức mạnh , từ thể xác cho đến tinh thần . Nhưng loại nào là quan trọng nhất ? Theo bạn thì sao ? Đối với tôi sức mạnh nào cũng cần cả , nếu có thể chất tốt , khõe nhưng thiếu ý chí thì khó đạt đến thành công . Nếu có ý chí mạnh nhưng thể chất yếu kém thì khó mà đạt đến hiệu quả . Qua câu chuyện dưới đây bạn nghĩ thế nào ?

Ngôi trường nhỏ trong làng được sưởi ấm bằng lò than kiểu xưa, bụng phình tròn vo. Một cậu bé có nhiệm vụ đến sớm, đốt lò sưởi ấm phòng học trước khi thầy giáo và các bạn vào lớp.

Một sáng nọ, khi mọi người tới trường, họ thấy trường bốc cháy. Họ kéo được cậu ra khỏi đám cháy trong trường hợp ''thập tử nhất sinh''. Phần dưới cơ thể cậu bé bị bỏng nặng. Cậu được đưa đến một bệnh viện gần đó.

Nằm trên giường, cậu bé bị phỏng kinh khiếp nửa tỉnh nửa mê, thoáng nghe bác sĩ nói chuyện với mẹ cậu. Bác sĩ nói với mẹ cậu rằng cậu sẽ chết - đó là điều tốt nhất - vì đám cháy đã huỷ hoại phần dưới cơ thể của cậu.

Nhưng cậu bé không muốn chết. Cậu quyết phải sống và trước sự kinh ngạc của bác sĩ, cậu đã sống. Khi mối nguy hiểm tạm qua đi, cậu bé lại nghe bác sĩ nói phần dưới cơ thể cậu bị tổn hại đến mức lẽ ra chết thì hay hơn bởi vì cậu sẽ là kẻ vô dụng sống một cuộc đời tàn phế.

Một lần nữa, cậu bé dũng cảm quyết định mình không là người tàn phế. Cậu sẽ đi lại được. Nhưng rủi thay, phần cơ thể từ thắt lưng trở xuống không thể vận động, hai chân tong teo và không có sức sống.

Cuối cùng, cậu bé được về nhà. Hằng ngày, mẹ cậu xoa bóp đôi chân nhỏ, nhưng chúng không có cảm giác, không điều khiển được, không làm gì được, tuy nhiên, niềm tin là mình sẽ đi lại được thì vẫn mạnh mẽ như trước.

Khi không nằm trên giường, cậu phải giam mình trên xe lăn. Một buổi sáng trời nắng ráo, mẹ cậu bé đẩy xe lăn ra sân để cậu được hít thở không khí trong lành. Hôm đó, thay vì ngồi yên, cậu phóng mình ra khỏi xe lăn, lết người ra bãi cỏ, hai chân kéo lê theo sau.

Với cách di chuyển đó, cậu bé đến được hàng rào trắng bao quanh khu nhà. Bằng mọi nỗ lực, cậu đu mình đứng lên dựa hàng rào. Sau đó, từ cọc rào này sang rào khác, cậu lê mình đi dọc theo hàng rào, nhủ thầm mình sẽ đi được. Mỗi ngày cậu tập đi như vậy cho tới khi tạo thành một lối đi mòn nhẵn dọc theo hàng rào quanh nhà. Cậu không mong muốn gì hơn là đem lại sức sống cho đôi chân tong teo kia.

Cuối cùng, nhờ bàn tay của mẹ, nhờ ý chí sắt đá, cậu đã tự đứng dậy, rồi đi cà nhắc từng bước, rồi đi một mình và sau đó chạy.

Cậu bắt đầu đi bộ đến trường, rồi bắt đầu chạy tới trường,rồi chạy để tận hưởng niềm vui sướng được chạy. Sau này, khi vào đại học, cậu đã tham gia vào đội điền kinh của nhà trường.

Người thanh niên trẻ, người mà không ai nghĩ rằng có thể sống nổi, không bao giờ bước đi được, không bao giờ chạy được - người thanh niên đầy ý chí đó chính là bác sĩ Glenn Cunningham, người chạy nhanh nhất thế giới trong cự ly một dặm.


Cậu bé liệt cả đôi chân nhưng với ý bằng quyết tâm , lòng tin tuyệt đối là " Mình có thể đi được " . Với tư tưởng này cậu ta kiên trì tập luyện hàng ngày từ động tác níu hàng rào đơn giản nhất cho đến một ngày đi bộ đến trường và sau đó chạy đến trường . Quả thật khi niềm tin cao tột đỉnh đạt đến tuyệt đối bạn có thể vượt qua và đi đến thành công . Nhưng không hẳn ai cũng dễ dàng có những ý chí như vậy . Cũng không phải người có ý chí lúc nào cũng thành công như ý muốn . Nói đến vấn đề này , tôi nhớ câu chuyện của một cô bạn gái bị ung thư nằm ở bệnh viện Huế năm 1974 .

Hôm ấy , Bác sĩ tin cho gia đình biết cô ta mang bệnh ung thư cổ vào thời kỳ thứ hai . Cuộc sống chỉ kéo dài thêm chừng sáu tháng , nhưng nếu cô có ý chí kiên cường và Bác sĩ ra sức điều trị thì hy vọng lành bệnh . Khi Bác sĩ đến khám bệnh và như linh tính báo trước nên cô ta nói rằng :

-Có lẽ tôi không qua nổi mùa thu này ?

-Không ! Cô có thể sống nếu chịu khó uống thuốc và tập hít thở mỗi buổi sáng . Cô nhìn ra giàn Nho bên ngoài , khi nào chiếc lá Nho màu vàng kia rụng xuống thì cô không còn sống , cô cứ tin như thế đi .

Nghe lời Bác sĩ , sáng nào cô cũng nhìn ra cửa sổ và tập hít thở , đồng thời trông chiếc lá Nho vàng khi nào rụng để mình sẽ chết . Cô vẫn can đảm đếm từng ngày như thế để đón nhận sự ra đi qua bên kia Thế giới của mình . Nhưng một tuần , hai tuần ....... đến 10 tuần cô vẫn thấy chiếc lá Nho khô còn tồn tại trên cành . Cô hy vọng và tin chắc số mình chưa đến . Với lòng tin và ý chí sắc đá cô tập hít thở mỗi ngày cho đến một thời gian sáu tháng thì cô được lành bệnh và xuất viện .

Trong nghề nghiệp tạo sức mạnh , thật ra vị Bác sĩ đã lén cột chiếc lá Nho khô bằng sợi thép nên không bao giờ rụng , tạo nên một tâm lý về sự sống cho cô ta . Vì vậy cô ta nhìn vào chiếc lá và lòng tin như lời Bác sĩ mà vượt qua được cơn nguy .Phải chăng mọi việc hầu hết đều do tâm tạo . Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni từng dạy " Tâm bình , thế giới bình " . Khi ta quá lo âu suy nghĩ một vấn đề thì có ấn tượng về vấn đề đó . Chẳng hạng nghĩ đến ma thì sẽ thấy ma , nghĩ đến người chết hiện lên thì nó sẽ hiện .....

Phàm ở đời , bất cứ việc gì chúng ta phải có lập trường và lấy ý chí làm sức mạnh . Ý chí và lòng tin tuyệt đối của con người sẽ giúp bạn vượt qua mọi thử thách để đạt đến thành công . Tuy nhiên trong cuộc đời không mấy ai tự phấn đấu để đạt được ngoại trừ người có đầu óc trí tuệ và mong muốn giải thoát khổ đau . Ý chí là một vũ khí tinh thần chúng ta cần phải có để trang bị trên hành trình cuộc sống mới đem đến bình an và ý nghĩa .

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Fri Mar 30, 2012 1:00 pm

CHUYỆN CHÚNG MÌNH .

Anh và em quen nhau trong một câu chuyện thật tình cờ . Tình cờ đến độ ngày nay anh đã có 2 con mà vẫn không tin được .

Thuở ấy anh là một tân sĩ quan mới ra trường mang lon chuẩn úy . Mặt còn non choẹt gần như bơ sữa hiệu con bò thường bán ở chợ Phước Lộc Thọ . Hôm lên phi trường về Huế ngày mãn khóa , tôi mặc đồ dân sự . Đang lóng ngóng ở Phi trường Tân Sơn Nhất chưa biết lối ra . Tôi mạnh dạn đến bên cô bán hàng đồ lưu niệm đang ngồi xem báo không buồn để ý khi tôi bước vào :


- Cậu em muốn mua gì ?

- Không ! Tôi muốn hỏi đừơng nào ra khỏi phi trường .

Trời đất Thánh Thần ơi ! Cô ta độ 18 tuổi trong khi tôi đã ngoài 24 , thế mà nhìn gà hóa ra cuốc , cô ta lại gọi tôi bằng " cậu em , hay tôi còn con nít thật .


Thế đấy ! Thuở ấy gặp em đang lớ ngớ đứng ở trạm xe buýt . Tôi dừng xen Honda và ngõ ý muốn cho em quá giang . Mặt em lạnh lùng ngõanh đi và trả lời :

- Cám ơn cậu ! Tôi không gấp lắm .

Oan ơi ông Địa . Tôi 24 tuổi rồi mà cô nào cũng cho tôi đáng vai em nên cứ tự nhiên kêu là " cậu em . Tôi lỳ lợm không chịu bỏ cuộc :

-Cô không quá giang thì tôi bị Tổ phạt .

-Tổ nào mà phạt cậu rứa hỉ ?

-Giá là tôi tu theo hạnh nguyện từ thiện , làm phước giúp đời . Nếu một ngày tôi không làm được một việc thiện thì tối đến Tổ phạt , tự đấm mình đấm mẩy của tôi cho đến ngất ngư .

Có lẽ nghe câu chuyện phịa của tôi nên nàng chịu lên xe . Tôi cứ lái lòng vòng quanh thành nội , xem cung điện nhà vua Triều Nguyễn , rồi lái quanh các hồ sen ngắm cảnh . Lúc này tôi bạo hơn và cô ta cũng dạn dỉnh khi tìm bên tôi cũng có một chút dáng đàn ông ra phết . Từ cách xưng cô , tôi đã đổi sang em lúc nào không biết và cô ta cũng xưng em ngọt xớt . Tôi hơi vững bụng bắt đầu mở màng làm ăn . Khi ngang hồ sen Tịnh Tâm tôi đố nàng :

- Đố em sen có mấy lá ?

Có lẽ em nghĩ rằng ; thằng cha mắc dịch này đố xàm " vì thế em làm thinh . Dù nàng nói có bao nhiêu lá cũng trật . Vì trong tim tôi chỉ có anh và em nên tôi gở mí :

-Có hai lá .

-Làm sao cả hồ sen vậy mà có hai lá rứa tề ?

-Thì một lá cho anh , một lá cho em .

Ngày ấy anh đố em .

Sen có mấy lá . Em hồn nhiên không biết là bao nhiêu lá ? Nàng nhéo vào hông tôi một cái điến hồn , nhưng tôi vẫn cười sung sướng . Ít ra tôi cũng đã lừa được em . Những lần sau đó tôi hẹn hò cùng nàng , lúc thì đi chơi lăng Tự Đức ,lăng Đồng Khánh , khi thì lên chùa Thiên Mụ , khi thì đồi Vọng Cảnh sau lưng núi Ngự Bình trước tròn sau méo .


Hôm ấy vào một chiều thu khi cơn mưa vừa đổ xuống , anh ôm em vào lòng cho ấm, mình núp dưới cây dù tránh mưa và anh thì thầm bên tai em " Chúng mình chỉ hai lá thôi nhé . Sau này, mỗi khi anh hỏi thì em nhí nhảnh trả lời "xin thưa là… sen chỉ có hai lá ". Mình giao ước nhau rằng, lỡ khi lạc nhau anh sẽ đi tìm và hỏi từng người " sen có mấy lá ?", nếu ai đó trả lời được thì đó là em, là mình lại tìm thấy nhau.

Ngày ấy em sờ thấy trên người anh một nốt ruồi, em giật mình vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vì cùng vị trí ấy, trên người em cũng có một nốt ruồi như thế! Sau này mỗi khi giận nhau, mình bảo sờ giùm nhau nốt ruồi . Thế là mình không những hết giận mà còn yêu thương nhau hơn. Thấm thoát đã hơn 39 năm mình nắm tay đi qua ghềnh thác với hạnh phúc vô bờ bến , cùng những khó khăn trở ngại, vui buồn sướng khổ mình đều đã trải qua , những ngày sóng gió khi anh tù tội , em kiên trì lặn lội bới xách thăm nuôi anh . Dạo ấy lớp tù HO của chúng anh thường tâm niệm :Vợ ta tuy không sinh ra ta nhưng có công bới xách , nuôi nấng ta như cha mẹ vậy ; .Trải qua bao nhiêu sóng gió của cuộc đời , mình hiểu nhau như thuyền và biển, những cái tốt và cả những cái xấu khó ưa của nhau … Đó là hành trang quý giá và đủ đầy cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc bền vững từ nay và mãi mãi về sau .

Có một dạo anh đưa em đi ăn cưới nhà bạn , em rụt rè và nhỏ bé bên anh, anh dìu em đi rồi động viên em từng bước. Ngày ấy, em nào có dám lên sân khấu để hát cho ai nghe đâu. Anh bảo em hát được mà, để anh đăng ký bài "Trả lại cho anh " để em hát nhé (bài mà em thường hát và hát rất hay). Rồi anh luôn nhìn em trong lúc em hát để mỗi khi cảm thấy run, em nhìn xuống là bắt gặp ánh mắt anh khích lệ làm em tự tin và hát hay hơn . Hôm ấy nhiều người vỗ tay không dứt , và anh không quên thằng cha râu dê mắc dịch lên tặng hoa cho em và còn muốn ôm em vào lòng để tỏ tình ngưỡng mộ . Thấy có ghét không ?

Khi biết anh phải đi học Tình Báo trung cấp sáu tháng trời, mình buồn lắm và bịn rịn khôn nguôi cho dù hơn 3 tuần nữa anh mới đi. Có khi nào mình xa nhau quá một ngày đâu! Em tiễn anh ra sân bay rồi lầm lủi quay về. Em tủi thân vì những ngày tới không có anh bên cạnh. Anh nhìn em mà lòng yêu thương em vô hạn. Xa nhau mình mong ngóng nhau từng ngày, nói chuyện qua điện thoại bao nhiêu cũng không đủ. Anh bảo em mở máy ghi âm lên, sẽ nghe giọng anh nói . Em hồi hộp và mừng rỡ xúc động khi nghe những lời anh dặn dò mỗi ngày bằng mỗi file ghi âm anh lưu lại trong máy trước lúc anh đi.
Nào là lo đi ngũ sớm .....không được nhịn đói và nhớ uống thuốc trước khi đi ngũ một giờ .... không được nghĩ vớ vẫn và khóc nhè ......

Rồi dịp em sanh bé gái đầu lòng rất khó khăn . Anh là nguồn an ủi , vỗ về bên em để vượt qua cơn đau đẽ . Rồi em cũng đậu được Tú Tài sau một thời gian bận rộn cuộc hôn nhân và sau đó em sẽ tiếp tục lên Đại Học như anh đã làm ngày xưa . Chỉ có sự học là chiếc chìa khóa của tương lai . Trong khi đó em đã là một nhà thơ bộc phát từ tuổi trẽ .

Những ngày nghĩ lễ hay chiều chủ nhật anh chở em đi dạo, em ngồi sau ôm anh thật chặt và ngả vào vai anh . Tuy mình luôn gần gũi nhau nhưng mình luôn có những khoảnh khắc đẹp, lãng mạn và ngọt ngào. Những tấm hình lưu niệm , những tin nhắn hằng ngày đã được mình trân trọng lưu lại thành file mà anh đã đặt tên là ;Nhật ký chúng mình ;. Giờ mỗi khi mở ra xem lại hình, đọc lại tin nhắn hai mình bồi hồi xúc động và tự hào vì những gì mình đã trải qua, thật đẹp và cũng thật ý nghĩa.

Bây giờ những ngày sống trên đất Mỹ , không còn những buổi chiều gió heo may thổi qua cánh đồng quê . Nhưng bù lại anh và em đã hòa mình vào cuộc sống mới văn minh đầy vật chất thừa mứa hơn . Hai chúng mình vẫn dành cho nhau những ngày đi chơi xuyên bang thăm bạn bè . Hai đứa mình lúc nào cảm thấy cô đơn , trống trải khi đàn con bận bịu làm ăn chẳng ghé thăm . Chúng mình chở nhau du lịch thành phố ; Silver dollas; ở Branson . Nơi đó tuy hai đứa mình đã đi lại lắm lần . Năm nào em cũng mua sẵn hai vé mùa ( all season ) để muốn đi giờ nào cũng được . Có những lần hai đứa ngồi tựa vào nhau trên đoàn tàu hõa trò chơi , hay cùng nhau bắn súng nước giải trí và đáng cười nhất là em thích món kẹo nóng " Thèo lèo " mà anh nuốt không vô . Tình ta là thế đấy . Không biết ngày mai sẽ ra sao . Nhưng thôi ! Vẫn cứ sống lạc quan vì cứ nghĩ " Đời là vô thường ."



ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Fri Mar 30, 2012 2:49 pm

Hihi...thật là ngưỡng mộ anh chị ...chúc anh chị cuối tuần vui vẻ,hèn gì thấy chị LiDa ngày càng trẻ đẹp ra Mad
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by xuân bình on Fri Mar 30, 2012 3:18 pm

XB hoan nghinh nhận xét :Quí bạn
"Món nợ lớn nhất của đời người là Tình Cảm"
&
Ta cứ Yêu đi cho thỏa thích
hoa/1
xuân bình
xuân bình

Tổng số bài gửi : 609
Join date : 27/10/2010
Age : 72
Đến từ : tp hcm

http://canhxuan.wordpress.com

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sat Mar 31, 2012 3:38 pm

Hihi...thật là ngưỡng mộ anh chị ...chúc anh chị cuối tuần vui vẻ,hèn gì thấy chị LiDa ngày càng trẻ đẹp ra .

-XB hoan nghinh nhận xét :Quí bạn
"Món nợ lớn nhất của đời người là Tình Cảm"
&
Ta cứ Yêu đi cho thỏa thích

Cám ơn các anh . Nhưng đọc truyện thì đừng tin TT . Cốt truyện toàn là hư cấu không hà ......

À anh chúc Lida ngày càng trẻ đẹp ra là ai dzậy ????????

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Sat Mar 31, 2012 6:01 pm

Uả thế ra bé cái nhầm rùi,tại thấy anh Dangphuong hỏi thăm nên cứ tưởng... sorry x/h
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sat Mar 31, 2012 10:28 pm

Bởi thế nên TT khuyên laocom nên thuộc bài kinh " 10 điều chớ vội tin " của Đức Phật Thích Ca :


KINH 10 ĐIỀU CHỚ VỘI TIN .

1-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì do tập tục truyền lại .

2-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì lời đồn đãi như vậy .

3-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì ghi trong kinh sách .

4-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì mình ứơc đóan như vậy .

5-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì mình suy diễn như vậy .

6-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì nhìn theo bề ngòai .

7-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì hợp với thành kiến mình.

8-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì điều ấy hình như có thể chấp nhận đựơc .

9-KHÔNG nên vội chấp nhận điều gì chỉ vì do tu sĩ,cao tăng thốt ra đựơc sùng kính.

10-KHÔNG nên vội tin những điều thiếu luân lý ,những điều đáng bị khiển trách, bị các bậc thiện tri thức cấm đóan.Nếu đem ra thực hiện những điều ấy sẽ gây khổ đau ,phiền muộn ,gây đổ vở chết chóc cho người khác thì hẳn các con phải từ bỏ , KHÔNG NÊN LÀM ĐIỀU ẤY .

Khi các con tự hiểu rõ rằng : Những điều này hợp với luân lý ,những điều này không đáng bị khiển trách ,những điều này đựơc các bậc thiện trí thức tán dương .Nếu đem ra thực hiện sẽ đựơc an vui hạnh phúc thì hẳn các con MỚI TIN VÀ HÀNH ĐỘNG ĐÚNG NHƯ VẬY .


ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Mon Apr 02, 2012 2:24 am

CHUYỆN CƯỚI VỢ .

Trông thấy anh chị hai tôi sống thật là hạnh phúc trong một gia đình đã có ba con . Tôi đã lớn chưa tới tuổi 30 nhưng ngày nào Mẹ cũng thúc dục lập gia đình . Mẹ thường đưa cái công thức cổ xưa bày nay làm là "Tam thập nhi lập" nghĩa là con trai 30 tuổi thì lấy vợ . Nhưng tôi cũng chưa đến ba mươi, Mẹ cứ gán đại thêm cho bốn tuổi để dễ bề bắt ép . Vào lứa tuổi này ai cũng thích được quen nhiều bạn gái để kéo dài chuổi ngày thơ mộng , đêm nào cũng online táng gẫu mấy nàng , bạn thì được, nhưng nghe đến chuyện cưới nhau là xanh mặt. Vì qua kinh nghiệm bạn bè, giao tiếp ngoài xã hội , trong đơn vị quân ngũ , tôi thấy đa số mấy anh có vợ rồi đều bị khép chặt trong cái vòng kim cô "chuyên chính độc tài " của bà vợ .

Ngày xưa tôi thường nghe Ba tôi dạy dỗ , nhồi nhét vào đầu từ nhỏ rằng : đẹp đến mấy rồi cũng có ngày trở thành xấu xí . Ông thường nhắc câu " vợ đẹp là vợ người ta " nghe ra mà phát ngán . Từ đó trong thâm tâm tôi cũng định sau này người vợ sẽ là một người đàn bà trung bình trên tất cả mọi mặt. Với một vóc dáng tầm thường bên ngoài, không kêu sa ,không chảnh hách lác , không quá xấu xí đến độ khó nhìn , miễn sao cân xứng lúc đi ra đừng làm tôi mất mặt với bạn bè . Tôi chỉ cần nàng mang một tấm lòng hiền hậu, bao dung, biết cư xử khôn ngoan, khéo léo, luôn luôn cố vấn ý kiến và phụ giúp tôi mặt đường đời để đem lại cho gia đình hạnh phúc êm ấm lâu bền là tôi vô cùng biết ơn .

Cứ ngày nào đi làm về , thậm chí gần nữa đêm Mẹ tôi cũng đem chuyện lấy vợ ra nói , làm như tôi là con gái , Mẹ đến bên giường nằm thì thầm :"Thằng nhỏ này dại ghê ! Nhà họ sang giàu lắm , một bước lên xe hơi , con khỏi lãng phí cuộc đời ( nhạc ) ...... Mẹ chỉ còn lo cho con yên phần gia thất dù nhắm mắt cũng yên tâm . Mẹ thương con nhất nhà . Cứ thế mỗi lần Mẹ đến là tôi biết bà sắp hát bài gì . Tôi khất lần mãi không được đành phải cúi đầu “bẽn lẽn” theo Mẹ đi ra mắt và xem mặt nhiều cô con gái các gia đình mà bà quen biết. Tôi theo lời dạy của một anh quân sư thuộc loại đàn anh cứng cựa :" Mày cứ mang bộ mặt đưa đám ma đến nhà người ta và ăn nói nhát gừng, cộc lốc thì không ai muốn gả con gái cho mày , các cô thấy vậy thì cũng ớn lạnh mà chạy dài ". Nhưng cũng có nhiều nhà khen tôi hiền lành,dễ thương , thật thà ra phết nên muốn gả con gái cho. Tôi tìm đủ lý do nói riêng với Mẹ để chê bai, khước từ. Cô thì tôi chê mặt dài như mặt ngựa , cô thì chê mũi lớn, da đen , cô khác chê mắt lé lại có đuôi, cô thì mồm loa mỏng mép . Toàn những lý do vu vơ không ăn nhập vào đâu cả . Mẹ tôi phiền muộn thở dài, vì biết con trai bà cũng chẳng có sự nghiệp gì sáng giá, chẳng có một phong cách đặc biệt hào hùng nào, mà đòi hỏi quá đáng .

Một buổi sáng mùa xuân , để dung hòa và không làm buồn lòng Mẹ , tôi đem Loan đến giới thiệu , Mẹ cũng chịu nét đẹp đoan trang của nàng , nhưng Má Loan là người hung dữ , hay hiếp chồng mắng con bà đã điều tra như thế . Tôi cố biện luận :"Con lấy Loan đâu có phải lấy Mẹ Loan đâu " . Nhưng Mẹ bảo " Mẹ nào con nấy " rồi bà còn xổ thành ngữ Ăng -lê " Like mom , like girl " . Tôi đành cứng họng trước bà Mẹ văn hoa cứng rắn của tôi .

Bà còn tiếp tục đi theo tôi ra phòng khách nói rằng : “Mẹ thương con nên không muốn sau này con khổ vì đời sống gia đình thiếu hạnh phúc. Vì không có gì khổ bằng có vợ dữ dằn, hỗn láo, nói không nghe , dạy không được lại thêm màng ham Cassino thì dễ dàng ngoại tình , lừa dối chồng đến độ làm người chồng buồn phiền sinh ra rượu chè, cờ bạc, trai gái hư hỏng. Mẹ thương con, lo cho tương lai con nên Mẹ không chịu như thế ”.

Tiếng dữ đồn xa , không bao lâu Mẹ của Loan biết được ý kiến của Mẹ tôi nên nổi tự ái, nói nhiều lời tàn nhẫn, tổn thương đến gia đình tôi, tuyên bố không bao giờ gả Loan cho tôi. Khi bị trắc trở, ngăn cấm thì tình yêu càng thêm tha thiết chai lỳ và hai đứa tôi càng quyết vượt qua hàng rào ngăn cản của gia đình bằng cách đi tìm cái chết để thức tĩnh người lớn .

Ngày đêm tôi cứ bị ngành tâm lý chiến rỉ tai ngay trong nhà thuyết phục thiệt hơn , nên có một ngày tôi lại theo Mẹ ra mắt con gái ông chủ tiệm buôn bán phụ tùng xe Honda . Loan biết được nên vội gặp tôi là tuông tràng bao nhiêu câu xỉ vã tới tấp không tiếc lời : “Anh là một thằng đểu cáng, xấu xa, đê tiện không chung tình , một kẻ hèn nhát núp váy Mẹ nhác như thỏ đế , không dám làm gì cả , đàn ông như thế ai mà lấy anh là lãng phí cả cuộc đời . Anh không xứng đáng với tình yêu của tôi nữa bái ...... bai ......” . Tôi nghe mà bàng hoàng, như bị sét đánh ngang tai . Hai đứa giận nhau và không bao giờ gặp lại nửa . Tôi chợt nhớ tới lời nhận xét của Mẹ, và thấy bà cũng có lý phần nào trước thái độ hung dữ của Loan . Nhưng tim tôi vẫn tan nát, xót xa vì chuyện tình đổ vỡ trái ngang như Romio và Juliet , họ hơn tôi là dám tranh đấu đến tận cùng để bảo vệ tình yêu . Tình yêu và tôn giáo, đó cũng là một vấn đề đáng nói trong xã hội! Tại sao khi xã hội luôn dạy con người rằng không phân biệt chủng tộc và tôn giáo! Thế nhưng khi yêu nhau, gia đình lại luôn nghĩ đến vấn đề tôn giáo . Phải chăng có sự bất công và vi phạm nhân quyền ? Có những đôi tình nhân yêu nhau tha thiết, thế mà phải chia tay vì những lý do lãng xẹt : "khác tôn giáo...." Thế đấy, khi nói thì dễ chứ có mấy ai làm được đâu . Bản thân tôi cũng vậy,luôn luôn cố gắng nghĩ không phân biệt tôn giáo, không phân biệt chủng tộc.... như những người khác vẫn nói . Thế nhưng, tôi thật sự lo sợ, lỡ khi người yêu tôi khác đạo thì tôi phải làm sao? Chia tay ư ? Hay là làm một đứa con bất hiếu ? Mà nếu chia tay, chắc chắn tôi sẽ đau khổ, còn làm đứa con bất hiếu thì càng không thể, bởi trong tôi, Mẹ luôn là những người tuyệt vời hơn tất cả, tôi có thể đánh những gì quý giá nhất trên đời để đổi lấy Mẹ bên tôi! Vậy thì làm sao tôi có thể chỉ vì tình yêu của mình mà làm Mẹ tôi đau lòng được . Thế là tôi phải chấp nhận sống một cuộc sống không có tình yêu hay sao ? Vậy đấy, chuyện đời luôn khó hiểu, không như những gì ta nghĩ . Đằng này tôi không bị vướn vào mặt tôn giáo vì Mẹ tôi chọn lựa kỷ trước khi ra mắt . Nhưng tôi lại bị kẹt vì chữ hiếu vì quá thương Mẹ . Con người tôi trở thành bé bỏng và quá lệ thuộc vào Mẹ như Loan từng nói .

Mẹ tôi ngày nào cũng khóc lóc hờn dổi về chuyện lấy vợ của tôi . Làm như là lấy vợ cho Mẹ không bằng . Đến độ tôi buôn xuôi nghĩ rằng " Mẹ đặt đâu con ngồi đó " cho xong chuyện .

Một ngày nọ trời không mưa không nắng . Đi làm về tôi thấy Mẹ và cô tôi thì thầm chuyện trò ở phòng ăn . Thế là tôi được lệnh ngày mai chủ nhật theo Mẹ đến thăm nhà ông Bảy Trần để dạm hỏi con gái ổng . Tôi dạ rồi bước lẹ vào phòng tắm cho yên chuyện . Ngày mai trước khi lên đường Mẹ tôi không quên ban huấn từ lần chót : “Con nhỏ hiền lành, biết nhường nhịn và rất dịu dàng. Con có phước lắm mới gặp nó. Không phải vì nó là con nhà quan mà Mẹ khen đâu. Con còn nương tựa vào ông gia tương lai nữa đấy ” Tôi im lặng không nói gì .

Thế rồi ngày hôn lễ cũng đến , tôi súng sính trong bộ áo thụng màu xanh cổ truyền xứ Huế . Còn nàng thì khăn vành màu vàng Hoàng hậu với chiếc áo cung đình vua chúa ngày xưa .

Những ngày sống bên nhau nàng thật hiền lành và ngoan ngoãn , phải nói hiền còn hơn Ma Soer . Trong lòng tôi mừng thầm và thường khoe với bạn bè cùng lứa . Một hôm uống café tôi đem nàng ra khoe với Đại úy Anh , ông ta cười hô hố và nói: “Trời ơi, khi mới về làm vợ thì em nào mà không hiền lành như Thánh mẫu, dịu dàng như Tiên cô. Khi ăn ở lâu dài với nhau thì cái đuôi Chồn mới lòi ra và dữ như cọp gấm , hổn như Gấu mèo . Em nào cũng vậy cả chú mày ạ !”. Tôi bán tín bán nghi mà lòng bắt đầu giao động .

Thời gian hai năm trôi qua khi đứa con gái đầu lòng chào đời . Nàng như cái bóng dịu hiền luôn luôn ở bên tôi. Tôi thấy mình dễ dàng hòa đồng vào tình yêu gia đình một cách êm đềm, và chợt nhận ra đời sống của tôi hiện tại rất có ý nghĩa , thoải mái , hạnh phúc hơn nhiều lần đời sống độc thân. Không thấy gò bó, tù túng trong dây ràng buộc của gia đình như nhiều người thường bảo. Nàng lo lắng cho tôi nhiều hơn ngay cả bản thân nàng , những thứ cần thiết lặt vặt trong cuộc sống bình thường, bổ khuyết cho tôi những thiếu sót lúc bàn thảo văn chương , dịu dàng an ủi tôi những khi có chuyện buồn phiền ở đơn vị . Tôi thỉnh thoảng đùa với vợ: “Anh ngốc thật , biết lấy vợ mà sung sướng, hạnh phúc như thế này thì đâu để độc thân đến gần ba mươi tuổi vậy có uổng không .”

Có những lúc chúng tôi gặp phải ý kiến trái ngược, nàng dịu dàng phân tích thiệt hơn cho tôi nghe, rồi để cho tôi quyết định. Sau khi quyết định xong, dù có trái ý nàng cũng vui vẻ cố gắng giúp tôi hoàn thành công việc. Không như các bà khác, những lúc chồng làm trái ý thì các bà mong cho ông chồng thất bại để chứng tỏ ý kiến của các bà là đúng, là hay. Nàng thường nói: “Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn. Nếu ai cũng khăng khăng giữ ý của mình thì chẳng làm nên được việc gì cả.”

Thì ra bây giờ tôi mới nhận được chân lý của cuộc đời . Đôi lúc lời Cha Mẹ giáo huấn là đúng . Không hẳn lúc nào cũng tôn trọng tuổi trẽ , của tình yêu như cái xứ Mỹ này . Không ít các cô cậu gặp nhau là yêu nhau , lấy nhau xã láng , rồi ngày mai lại ra tòa chia tay . Cái Made in " Tự do-Bình đẳng-Nhân quyền " của Âu Mỹ không thành công khi gán ép , truyền bá qua Á châu , Trung Đông ..... hoàn toàn thất bại , vì cái văn hóa nơi đây không cho phép vợ , con cái , cháu ,chắc .......ngang hàng với người trên . Con cái không thể ăn nói tự tiện , bá vai , bá cổ cha mẹ mà you ....you .....me. ...me.......Về sự tự do là hay nhưng quá trớn trở thành thất bại vì sự quá trớn trở thành một tệ nạn cho xã hội .

Chuyện cưới vợ của tôi thế là xong .



ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Tue Apr 03, 2012 1:07 am

VẾT HẰN TRONG TIM .



KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Sunonggianvachiecdinh_wwwtoantrunghoccom

Một cậu bé nọ có tính hay nổi nóng. Một hôm cha của cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu:

- Mỗi khi con muốn nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên chiếc hàng rào gỗ.

Ngày đầu tiên cậu bé đã đóng hơn một chục cây đinh lên hàng rào gỗ. Và cứ thế số đinh tăng dần. Nhưng vài tuần sau cậu bé đã tập kềm chế dằn cơn nóng giận của mình và số lượng đinh phải đóng mỗi ngày ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo:

- Tốt lắm, nếu bây giờ con tự dằn lấy được và không nổi nóng một lần thì con hãy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng trên hàng rào đã không còn cây đinh nào cả.

Người cha nói nhỏ nhẹ với cậu:

- Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh con để lại trên hàng rào.Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lổ đinh này, chúng để lại những vết thương khó rất khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương dù lành nhưng vết sẹo cũng còn để lại mãi.Con hãy luôn nhớ: Vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả thể xác. Bạn bè ta, những người chung quanh ta là những viên đá quí. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở mổi khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lời cha.



KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 1319252975_cau-noi-ton-thuong-tre-lammeeva
Khi giận dữ ( ảnh minh họa )

Bạn thử nhìn hình ảnh khi giận dữ ( nhất là phụ nữ ) thì nó xấu xí và ghê tởm như thế nào ? Có khi nào bạn nóng giận thử nhìn vào kiến soi thì sẽ nhận ra những điều ấy . Nếu bạn làm những điều sai trái rồi nói một câu xin lỗi mong được tha thứ thì ai có đủ bao dung để tha thứ cho bạn? Khi bạn làm thế bạn có nghĩ đến chồng bạn không? Bạn có nghĩ đến suy nghĩ của anh ấy không? Bạn có đặt mình vào chồng bạn không? Câu trả lời là không vì nếu nghĩ, bạn đã không làm thế. Cả cuộc đời này, dù sau này anh ấy có rộng lòng tha thứ nhưng nụ cười thực sự sẽ chẳng bao giờ hiện hữu trên khuôn mặt được nữa. Những lời nói giống như những cây đinh dù được nhổ vẫn còn lại vết thẹo thương đau . Cũng giống như bạn cam tâm xé đôi chiếc ảnh chớp chung cùng chàng trong ngày hạnh phúc . Dù bạn có gắn trở lại dù tinh vi đến mức độ nào cũng cũng không che dấu đừơng nức khổ đau . Vậy thì bài học trên các bạn nên suy nghĩ trước khi hành động .

Cuộc đời sanh ra vốn khổ đau , sanh khổ , bệnh khổ , gìa khổ thì chết lại càng khổ hơn . Có ai đó cho rằng :" Yêu là chết trong lòng một ít ......" . Dù biết như thế nhưng vẫn yêu để rồi đau khổ . Rất nhiều bạn chỉ chú ý tới sở thích của mình mà không quan tâm là có gây tổn thương cho người khác . Những người khác thì lại để tình cảm lấn lướt cả lí trí, từ đó có thái độ hằn học , giận dữ tuông ra những lời nói độc địa , thiếu cả văn hóa lẫn đạo đức miễn sao cho thỏa cơn giận của mình là đựơc . Những lúc đó họ đang đánh mất cái nhân phẩm , cái bổn phận làm vợ và đáng tiếc nhất là đánh mất cái nhu mì , kiều diễm đáng yêu của phụ nữ .

Có thể bạn là nhà thơ , nhà văn ....... rất tình tứ , ngọt ngào trên diễn đàn . Nhưng bạn lại là con quỹ dữ trong gia đình và xã hội . Có bao giờ bạn ngồi xuống trầm tư và ngẩm nghĩ những hành động lúc nóng giận chưa ? Nó có giống như những lời thơ yêu mến , dịu dàng mang nhiều khổ đau mà bạn đã dành cho người khác , cho dù chỉ là giới ảo chưa một lần gặp mặt .Tại sao bạn không đem những yêu thương đó cho gia đình , chồng con của bạn có phải thiết thực và lợi ích hơn không ?

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Tue Apr 03, 2012 7:52 am

Một bài viết hay và rất bổ ích,không những phụ nữ mà cánh đàn ông cũng chả kém, ra đường thì tán gái như xiếc anh em ngọt xớt,mà về nhà thì mắng chửi vợ con như cơm bữa có khi còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa đấy k/n tks anh Thiện Tín
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Tue Apr 03, 2012 10:11 pm

Một bài viết hay và rất bổ ích,không những phụ nữ mà cánh đàn ông cũng chả kém, ra đường thì tán gái như xiếc anh em ngọt xớt,mà về nhà thì mắng chửi vợ con như cơm bữa có khi còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa đấy anh Thiện Tín


Không lẽ anh cũng thế sao ????????????????????????????????????
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Tue Apr 03, 2012 10:17 pm


Khi còn bám víu thì khổ đau mãi trường tôn trong trái tim ta . Phải dứt bỏ thì đau khổ hết tồn tại . Thế mà tôi không thể nào từ bỏ chuyện tình khổ đau của tôi ngày ấy mỗi khi vợ chồng tranh cải với nhau thì ký ức ngày xưa trổi dậy . Phải chăng tôi tiếc nuối , hối hận hơn là khổ đau như nàng .

Ngày ấy tôi và nàng yêu nhau suốt bốn năm trên đủng ghế nhà trường . Ngày mãn khóa là cử hành hôn lễ sống bên nhau . Nhưng tôi đã không làm điều ấy khi phải nghe lời Mẹ kết hôn với người khác . Tôi đã trằn trọc bao đêm không ngủ để suy tính . Giữa tình và hiếu là một trận chiến khốc liệt đối với tôi lúc đó . Cuối cùng vì hiếu tôi đành chấp nhận nghe theo lời Mẹ . Tôi nghĩ rằng Mẹ là người duy nhất trên đời tôi . Không có Mẹ chịu hy sinh gian khổ , đùm bọc , nuôi nấng tôi trong cơn hoạn nạn thì có lẽ ngày nay tôi không thể hiện diện trên thế gian để gặp nàng . Suy nghĩ của tôi có nông cạn và ích kỷ lắm không ? Mãi đến giờ này tôi vẫn chưa tìm ra đáp số .

Khi tôi có đứa con đầu lòng thì nàng vẫn chung thủy đợi tôi . Không biết nàng đợi cái gì khi thuyền đã đóng ván . Nàng vẫn sống , vẫn đi làm trong đau khổ , câm nín mà không chịu lập gia đình . Có lẽ chân trời đã sụp đổ và cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì đối với nàng . Tôi biết nàng hận tôi lắm và có lẽ đang hận cả cuộc đời đen bạc ở thế gian này . Nhiều lần gặp nàng tôi chẳng biết giải thích , an ủi thế nào dù bằng những lời gian dối . Dạo ấy tôi đã khóc , nước mắt thật sự chảy ra từ nguồn cảm xúc tận con tim và đáy tâm hồn . Tôi đã quỳ xuống trước mặt nàng van xin và hảy đánh vào mặt thằng đàn ông tồi tệ như tôi . Mỗi lần thế nàng chỉ quay mặt bằng đôi giòng lệ . Điều ấy làm cho tôi còn khổ đau gấp trăm ngàn lần . Một hôm tôi can đảm qùy xuống , cúi mình , gập đầu xin nàng tha tội và đổ lên tôi những uất hận đang tồn trữ bao năm qua . Thế là mặt nàng đanh lại , nhìn thẳng vào tôi tuôn tràng :

-Anh là thằng tồi , đồ xấu xa , đồ nhác gan , là con rùa rút cổ chỉ biết bám vào đủng quần của Mẹ . Anh là thằng vô liêm sĩ không đáng sống trên đời này .

..... Tôi thù anh ......tôi hận anh dù sau này đi qua thế giới khác . Tôi đã nói xong rồi . Bây giờ tôi cảm thấy nhẹ nhỏm hơn . Cám ơn anh .....cám ơn anh .


Tôi cúi đầu nín lặng chấp nhận hình phạt đau khổ tồi tệ nhất . Không mở lời , tôi chỉ lý nhí mấy câu :

-Là lỗi tại anh . Xin em đừng tha thứ cho anh và hãy trừng phạt anh như một tội đồ hèn hạ nhất thế gian .


Sau này nàng đã can đảm đứng lên lập lại cuộc đời sau khi ngã . Đó là điều đáng phục , đánh kính trọng và noi theo .

Khi con người không còn ôm ấp thù hận thì khổ đau sẽ hết tồn tại . Khổ đau phát xuất từ ham muốn và cố chấp . Buông xã là liều thuốc tốt nhất để chữa bệnh khổ đau .


ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Wed Apr 04, 2012 8:06 am

ThiệnTín đã viết:
Một bài viết hay và rất bổ ích,không những phụ nữ mà cánh đàn ông cũng chả kém, ra đường thì tán gái như xiếc anh em ngọt xớt,mà về nhà thì mắng chửi vợ con như cơm bữa có khi còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa đấy anh Thiện Tín



Không lẽ anh cũng thế sao ????????????????????????????????????
CŨNG CÓ ĐÔI LẦN... hìhì nhăn răng Sad
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Thu Apr 05, 2012 2:02 am

THA THỨ LÀ CAO THƯỢNG .

Hạnh vẫn rồ ga cho chiếc xe lao mình về phía trước . Con đường này quá quen thuộc với nàng sau những tháng ngày sống vụng trộm cùng chàng . Hạnh đã từ bỏ người chồng yêu quý ngày xưa . Nhưng giờ tình nghĩa ấy không còn nữa. Điều tồi tệ hơn là xem chồng cũ như kẻ thù rồi còn đâu. Cô không hiểu nổi mình, ma đưa lối , quỷ đưa đường thế nào mà phải lòng người đàn ông ấy. Ngày xưa Hạnh luôn luôn nghĩ mình sẽ mãi chung thủy với chồng, thế nhưng từ ngày gặp hắn thì cô lại lao vào như con thiêu thân khờ dại .

Thật ra nếu không phải lòng hắn thì Hạnh sẽ không biết được thế giới này còn có thứ tình yêu nào quyến rũ đầy ma quỷ đến như vậy. Khi Hạnh hiến dâng hết cho hắn , quay cuồng và chìm đắm trong tình yêu thì hắn lại trốn tránh sau khi thỏa mản dục vọng . Mỗi lần nằm trong vòng tay Hạnh vội hỏi ngay không kịp để hắn tránh né :

Em yêu anh chân tình mà anh không nhận ra sao?.

Hắn vẫn lặp lại câu nói muôn thủa:

- Chúng ta chia tay nhau thôi. Không thể kéo dài mãi trong tội lỗi .

- Bây giờ anh mới biết là không được à? Sao ban đầu anh không nói ?

- Khi ấy tôi ngu muội, chúng ta vẫn kịp sửa chữa sai lầm mà. Thôi thì chia tay đi .


Hạnh cảm thấy chân trời như sụp đổ , con đường trở lại với chồng cũ không còn nữa . Không hiểu tại sao Hạnh lại yêu hắn điên cuồng khi mới gặp lần đầu . Có lẽ hắn có một sức hút mê hồn nào chăng ? Những lúc đó cô dở sống dở chết vì chỉ muốn sống bên anh ta suốt đời , cho dù Hạnh có làm thân trâu ngựa cũng cam tâm . Thật trớ trêu , ngày xưa Hạnh muốn sớm thoát khỏi gia đình với người chồng cũ đầy yêu thương , ngày càng chiều chuộng nàng hơn nhưng nàng lại phản bội để đi theo tiếng gọi tình yêu của hắn . Trên bước đường đam mê bạo động của con tim , nàng đã thấy hắn có nhiều nét đặt biệt hơn chồng nàng . Hạnh đã trốn theo hắn chẳng chút nghĩ ngợi , nhưng bây giờ hắn trở mặt thì mọi chuyện đã lỡ làng với Hạnh , nàng nghĩ cách giải quyết tốt nhất là làm vợ người đàn ông này. Cô sẵn sàng làm hai ba Jobs , thức khuya dậy sớm hầu hạ , chăm sóc, sinh con cho anh ta, làm mọi việc anh ta thích nhất trên trần gian . Nhưng giờ thì hắn đã lạnh nhạt và cương quyết bỏ Hạnh thật rồi.

Vào một buổi sáng mùa hạ , khi Hạnh lái xe đến nhà thì hắn đã ăn mặc chỉnh tề sắp sửa đi đâu . Hạnh tươi cười nét mặt cầu may , hắn liền bảo :

-Hôm nay em đi chơi với anh không ?

-Dạ ! Dù đến chân trời góc biển nào em cũng theo anh .

Hắn nở một nụ cười khó hiểu rồi ra xe đưa Hạnh đến một bệnh viện chuyên điều trị cho bệnh nhân tâm thần cách thành phố 80 miles . Khi dừng xe bước vào cổng , hắn chỉ cho nàng thấy một người phụ nữ đang đu mình bên song cửa sổ , quần áo xé rách tả tơi . Người phụ nữ ấy miệng la hét , nói lảm nhảm không nên lời , đôi mắt đờ đẫn nhìn mọi thứ xung quanh, bên cạnh luôn luôn bị giám sát bởi một nữ y tá . Hắn ghé tai Hạnh và nói :

-Bà đó là vợ cũ của tôi .

-Sao chị ấy lại bị bệnh? Chị ấy bị sốc chuyện gì vậy?

Hắn không trả lời mà hỏi lại nàng :

-Nếu cô bị chó điên cắn thì lẽ nào cô cũng quay lại cắn nó à?.

-Như vậy nghĩa là sao ?

- Ngày xưa Cô ấy ly dị tôi xong thì lập tức lấy một người đàn ông khác. Nhưng mà hắn ta không chịu lấy cô ấy. Thế là sau một đêm yên lành cô ấy trở nên điên .

- Mục đích anh dẫn em tới gặp cô ấy để làm gì?

- Tôi quan hệ với Hạnh thoạt đầu là vì muốn biến em giống như cô ấy. Nhưng sau này thích em thật nên tôi đã không làm vậy.

- Tại sao?

- Thù hận không thể hóa giải được hận thù , vì chỉ có tha thứ mới hóa giải được thù hận. Tôi cũng nghĩ thoáng rồi, thôi cứ tha thứ sống cho thanh thản trên quãng đời còn lại .

- Em không hiểu anh nói gì? Những chuyện này thì liên quan gì tới em?

- Vì người làm cô ấy hóa điên không phải ai khác, chính là người mà cô ta muốn lấy làm chồng .

- Tại sao anh lại làm cho em thất vọng . Anh muốn em cũng điên như cô ấy sao ?

- Chính sự tha thứ nên anh không muốn lập lại bài học đó trên mình em như cô ta đã cố tình trả thù anh khi vừa mới ly dị vội vã lấy chồng như là để trả thù anh .

Hạnh chợt hiểu ý nghĩa câu chuyện vì sao sao hắn đưa nàng đến gặp người vợ cũ điên . Hạnh sung sướng ngã đầu trên vai hắn và bước lên xe ra về . Mặt trời đã đứng bóng và cơn nắng đang thêu đốt cảnh vật chung quanh , nhưng tim nàng vô cùng ấm cúng vì hắn đã cho nàng một cuộc sống có ý nghĩa đi vào thật tế của tình yêu . Hơn nữa Hạnh thấy nơi hắn là một người đàn ông quãng đại sẵn sàng tha thứ những hành động ty tiện , đê hèn mà trời ban cho hầu hết người đàn bà nào cũng có .

Một ngày mới bắt đầu ........

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Thu Apr 05, 2012 6:04 am

laocom đã viết:
ThiệnTín đã viết:
Một bài viết hay và rất bổ ích,không những phụ nữ mà cánh đàn ông cũng chả kém, ra đường thì tán gái như xiếc anh em ngọt xớt,mà về nhà thì mắng chửi vợ con như cơm bữa có khi còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa đấy anh Thiện Tín



Không lẽ anh cũng thế sao ????????????????????????????????????
CŨNG CÓ ĐÔI LẦN... hìhì KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 375121 KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 374916

Tui thì bị ngược lại.
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 801564
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Thu Apr 05, 2012 7:01 am

dangphuong đã viết:
laocom đã viết:
ThiệnTín đã viết:
Một bài viết hay và rất bổ ích,không những phụ nữ mà cánh đàn ông cũng chả kém, ra đường thì tán gái như xiếc anh em ngọt xớt,mà về nhà thì mắng chửi vợ con như cơm bữa có khi còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa đấy anh Thiện Tín




Không lẽ anh cũng thế sao ????????????????????????????????????
CŨNG CÓ ĐÔI LẦN... hìhì KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 375121 KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 374916

Tui thì bị ngược lại.
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 801564
Tội nghiệp lão hic... Arrow
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Thu Apr 05, 2012 7:54 pm

Tội cái gì hả ?????? Hay là tội vì cái NGHIỆP của kiếp trước lão gây ra ????? Thế thì đáng đời , đành chịu thôi .
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Fri Apr 06, 2012 1:58 am

ThiệnTín đã viết:Tội cái gì hả ?????? Hay là tội vì cái NGHIỆP của kiếp trước lão gây ra ????? Thế thì đáng đời , đành chịu thôi .
Sao hung dữ vậy? Tui có kêu than gì đâu....!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 451635
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Fri Apr 06, 2012 11:31 pm

Anh không kêu than , nhưng tội nghiệp cho kẽ khác chính là gửi gấm tâm sự đời mình .
ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sat Apr 07, 2012 5:53 am

HẮN .....

Hắn ( he , him ....) ở đây Bôi muốn nói đến người bạn thân nhất có biệt danh "Thằng Dở Hơi " mà Bôi đã đề cập trong các bài viết .

Ngày xưa Hoàng Thị , Hắn là một Sĩ quan cấp Thiếu Tá phục vụ trong đơn vị lính dù mũ đỏ oai hùng của VNCH chớ ít đâu . Hắn là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 dù , còn Bôi là Sĩ quan Quân nhu . Tuy không cùng chiến đấu nhưng rất thân nhau . Mỗi lần đơn vị Hắn có dịp về dưỡng quân là thế nào Hắn cũng vòi vĩnh Bôi vài bộ đồ trận rằn ri mới kít , không món này cũng món nọ .......

Ngày tập trung cải tạo 3-5-1975 ở Quảng Nam - Đại Lộc , Hắn lại cùng trại 3 với Bôi . Vì lúc đơn vị Quân nhu của Bôi ra tiền phương thuộc vùng I Chiến thuật cho đến khi có lệnh rút vào Đà Nẳng bằng đường thủy theo ngã cửa Thuận An Huế thì Tiểu Đoàn dù của Hắn cũng rút về đồn trú bảo vệ Đà Nẳng theo lệnh Trung Tướng Ngô Quang Trưởng quyết tâm tử thủ Đà Nẳng đến cùng . Nhưng Bôi đã bị lừa , cả Tiểu đoàn dù và toàn dân bị Tướng Trưởng lừa khi hô hào tử thủ Đà Nẳng nhưng ông ta đã ra nằm an toàn ở hạm đội 7 của Mỹ .

Gia đình Hắn ở SaiGon , nghe đâu vợ Hắn có " Thăm nuôi " chỉ một lần rồi biệt tích giang hồ . Bôi may mắn hơn là gia đình đã chuyển về Huế năm 1976 sống bám vào Mẹ , nên được tiếp tế , thăm viếng khoảng 6 tháng một lần . Vì thế Bôi lại cưu mang Hắn một lần nửa . Khi thì tiếp tế cho Hắn ít muối đậu , ruốt mắm hay thịt kho rim có thể để lâu . Nhờ bản tánh sinh tồn của con người nên Hắn hay kiếm thêm rau hoang , sắn ăn cắp nhổ trên đồi của cán bộ để ăn thêm cho đở đói , mà cán bộ VC thường gọi danh từ " Cải thiện " .

Năm 1981 Bôi được ra trại về Huế , còn Hắn ở bao lâu cũng chẳng biết . Điều run rủi là khi được đi Mỹ theo diện HO thì Bôi lại gặp Hắn ở Thủ Đô Little SaiGòn khi Hắn đang lãnh đạo cuộc đấu tranh chống cờ đỏ của Trần Trường . Hai đứa không hẹn mà đến , thế là phải thường xuyên gặp gở , dù có tránh cũng không được ở cái thành phố nhỏ toàn người Việt tỵ nạn này . Ban đầu Bôi bị hắn lôi cuốn và máu anh hùng Dân tộc lại nổi dậy nên dễ dàng theo Hắn đấu tranh đòi tự do tôn giáo , nhân quyền cho VN .Sau một thời gian ngắn Bôi nhận chân ra những bộ mặt đấu tranh không có chí hướng đứng đắn , tranh dành chức vị , đấu đá nhau vì tiền bạc . Mỗi lần gặp gở bàn thảo cho một vụ xuống đường chống phái đoàn VC qua Mỹ là có sự đi quyên góp đồng hương . Chúng tôi ra các shops , nhà hàng , bán ở Bolsa vận động hổ trợ . Nếu chủ nhân nào cự nự hay không tham gia là nhận ngay cái " nón cối " thì đố người Việt nào đến mua bán . Vì vậy ai cũng lo râm rấp ủng hộ . Nếu hôm nào đóng góp ít thì chúng nó trích ra một ít tiền uống Café , nếu dồi dào chút đỉnh thì có một bửa nhậu ra phết , gọi là " bồi
dưỡng " cấp lãnh đạo trong số tiền quyên được . Nhiều lần như thế , Bôi đã không thích và âm thầm rút lui .

Phải nói rằng Hắn có một tinh thần yêu nước , chống cộng cao tột độ . Dù rằng ngày nay mái tóc Hắn đã điểm sương và ăn tiền trợ cấp cùng Food stamp của Tiểu Bang . Tiền SSI thì mụ vợ nắm kỷ , Hắn chỉ còn nhờ vào bạn bè và ăn ké vào tiền quyên góp . Hắn dễ đến độ chỉ cho một chầu nhậu đơn giản là Hắn hăng say làm mọi việc . Hắn luôn luôn mang cờ vàng ba sọc đi đầu hô hào đá đảo VC . Nhưng đặc biệt là Hắn mang chiếc kính mát màu đen sậm dù cho mặt trời đã tắt bóng . Sau này mới biết là Hắn sợ VC chụp ảnh , quay phim sẽ làm khó khi về thăm VN .

Với Bôi , tình bạn Hắn không bao giờ phai nhạt . Bao nhiêu chuyện vui buồn từ gia đình cho đến xã hội là Hắn tâm sự không bỏ sót .Nhất là mụ vợ đanh đá của Hắn đối xử thậm tệ thế nào hàng ngày Hắn đều nói cho biết . Thường những lúc như thế Bôi chỉ an ủi : " Thời thế thế thời phải thế " . Cái thời làm quan lớn của mày hết rồi , còn đâu mà hò hét giữa ba quân . Thôi thì cố gắng quên đi mà sống ........

Trời sanh cho Hắn là cái tánh mau quên . Có lẽ Hắn thấm nhuần triết lý Từ Bi - Hỷ xã của đạo Phật quá sâu đậm . Nhưng tha ai chứ VC thì Hắn không bao giờ , Hắn phải đấu tranh đòi quyền sống cho 80 triệu người ở quê nhà . Hắn quên rằng cuộc sống của dân Mỹ chính thống trên 40 triệu người không có bảo hiểm y tế , hơn 22 triệu người homeless . Ngay cái thành phố SaiGon nhỏ này không thiếu cảnh người Mỹ đứng xin tiền , đồ ăn và việc làm . Chẳng qua Hắn được chính phủ Mỹ tài trợ SSI vì do chính sách cứu trợ đồng minh được Quốc Hội phê chuẩn . Cái mộng mà trước ngày qua Mỹ ai cũng ca tụng " Thiên đàng Mỹ " , cảnh giàu có " Bạc lót đàng vàng treo ngõ " chỉ là ảo tưởng mà thôi . Dù ở VN hay Mỹ , xã hội nào cũng có kẽ quá giàu và người thì không có ăn , đâu phải do chính phủ lo toan tất cả . Sở dĩ Bôi nói lên điều này , vì Hắn lúc nào cũng bô bô là đấu tranh cho quê nhà có đời sống ấm no , hạnh phúc , tự do ăn nói , tự do tôn giáo lẫn nhân quyền . Hắn thường chửi đổng bọn VC tham nhũng vô luân , tàn sát dân lành . Nhưng Hắn có biết đâu Mỹ cũng tham nhũng và người dân cũng cơ cực chẳng hơn chi . Hắn bảo VN cần có tự do , nhưng Hắn quên rằng hôm nhậu lái xe về bị Cảnh sát ( police ) đưa ra tòa phạt 500$ , lao động xã hội 20 ngày vì không có luật tự do uống rượu khi lái xe . Gần đây nhất , Hắn tham gia chống báo Người Việt cả tháng trời , bị báo này kiện phải ra hầu tòa đền tiền lý do vi phạm tài sản người dân . Hắn quên rằng đòi tự do nhưng lại đàn áp tự do người khác , nhất là nhà báo là đệ tứ quyền mà người Mỹ rất tôn trọng .

Hắn và Bôi có lẽ còn nhiều chuyện gắn bó suốt cuộc đời . Nhưng Hắn là Hắn , Bôi vẫn là Bôi ......



ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Sat Apr 07, 2012 10:15 pm

MÙA THU LÁ BAY


CỌI XỈN .....

Sở dĩ có cái tên " Cọi Xỉn " là do mỗi lần đi nhậu với bạn bè là Cọi say mềm như con bún . Thậm chí có lần say khước , Cọi đã chun vào trong bụi rậm ngũ suốt đêm mới về .

Miền duyên hải phía Đông Việt Nam có mùa mưa bão kéo dài từ tháng năm đến tận tháng mười một, nhưng dữ dội nhất là ba tháng bảy, tám, chín.Những cơn bão nhiệt đới này xuất phát ở Philippins, di chuyển theo hướng Đông và Tây Bắc vì vậy, ảnh hưởng từ Đồng Hới qua Huế đến Nha Trang . Điều không tránh khỏi Thuận An là làng chài của Huế đều lãnh đủ mỗi lần có bão .

Cơn bão số 6 vừa qua đã quét miền Trung đi vào lũ lụt và không biết bao nhiêu thuyền bè bị nhận chìm vì không kịp vào bờ . Trận bão này làm nhiều ngư dân Thuận An - Huế trắng tay trong đó có Cọi . Sở dĩ ai cũng biết anh chàng ngư phủ tên CỌI này vì quá đặc biệt :

-Thứ nhất là bởi gã có thân hình vạm vỡ, sức khoẻ phi thường, tài bơi lội thuộc hàng thượng thặng.

-Thứ hai, gã là người nghèo nhất thôn chài lại hay nhậu rượu .

Do vậy, dẫu đã ba mươi chín tuổi rồi, Cọi vẫn còn cô độc một mình .
Phải nói thêm rằng Cọi có hai tật xấu nho nhỏ. Là uống rượu như hũ chìm và sức ăn gấp bảy , gấp tám người bình thường. Suốt đời gã làm không đủ ăn thì còn lấy vợ , nuôi con làm sao được . Các cô thanh nữ chưa chồng trong xã luôn luôn rạo rực dán mắt vào những bắp thịt cuồn cuộn trên cơ thể Cọi , nước da ngâm đen rắn chắc , đôi mắt lúc nào cũng sáng quắt nằm dưới đôi lông mày rậm rì xách ngược giống Trương Phi bên Tàu .Tuy có sắc tướng nam nhi quắc thước nhưng chẳng bao giờ cô nào dám nghĩ đến chuyện lấy gã !
Chàng trai già của chúng ta đã gần 40 tuổi đời cũng biết phận mình nên chỉ nheo mắt đưa tình, hay nhoẻn miệng cười duyên chứ không dám tán tỉnh ai cả .

Năm nào cũng có vài ngư dân bỏ mạng ngoài biển khởi, để lại người vợ và bầy con nheo nhóc.Thỉnh thoảng, Cọi cũng đến thắp hương cho những người bạn xấu số và an ủi thê tử của họ.Tấm lòng tốt của gã đã khiến góa phụ cảm kích đến nỗi không e ngại dấu diếm chuyện tình cảm với Cọi .Có những lúc Cọi ở lại và giúp đở vài công việc lặc vặc , sữa sang nhà cửa mà không lấy tiền công . Chính tấm lòng tốt này cũng làm nhiều góa phụ muốn chấp nối với Cọi nhưng không dám . Không những ngoài chuyện rượu chè mà sức ăn của Cọi quả thật là khác người . Đời sống ngư dân thì không thường , làm bửa có bửa không , lại thiên tai bão lụt không chừng . Ngư dân dong buồm ra khơi, trông đợi khá nhiều vào vận may, đôi khi phải trở về với vài ba con cá chép, chẳng đủ nhét kẻ răng . Vì vậy ngay cả những người đàn bà không chỗ nương tựa cũng chẳng dám lấy gã, vì sợ bầy con của mình sẽ chết đói . Tật tham ăn của gã khiến mọi người chán ngán , sợ sệt .

Cha mẹ gã đã chết cả, để lại một mái nhà tranh và chiếc thuyền chài . Cọi đã dời nhà vào cánh rừng dương để được gần gũi mộ phần cha mẹ, dù gã chẳng bao giờ có tiền mua nhang .Trận bão tháng tám đã thổi tốc mái lá, khiến Cọi phải sửa hết ba ngày. May mà gã có thói quen vác thuyền về nhà nên phương tiện mưu sinh vẫn còn nguyên vẹn . Từ khi đi làm nghĩa vụ đánh Campuchia trở về , Cọi chỉ thích nghề biển và gắn liền với quê hương Thuận An cho qua ngày . Có người thấy sức mạnh của Cọi rủ rê chàng bỏ làng vào cảng Sai Gon khuân vát dễ có tiền hơn , nhưng Cọi lắc đầu từ chối .

Đáng ra nhiều lần Cọi muốn vượt biên theo đám người thành phố , nhưng nghĩ lại trình độ văn hóa của mình không có , ra xứ người cũng cực tấm thân .

Cọi an phận với cuộc sống hàng ngày , lần này ra khơi đến vùng cá quen thuộc mà Cọi hay bủa lưới . Nhưng hôm nay biết đàn cá nơi ấy đã chuồn mất nên không đi tiếp, buông chài tại chỗ và chỉ kiếm được vài con. Gã chán nản trở về, sáng hôm sau mới trở lại vùng biển quen thuộc

Lần này, Cọi xa bờ được mười bốn dặm thì nhận thấy một xác người đang trôi nổi trên sóng nước. Gã mừng rỡ chèo về hướng ấy, may ra tìm được chút vàng bạc hay vật trang sức của nạn nhân vượt biên bị chìm tàu như mọi lần . Năm ngoái, lão Nguyễn Đạt trong xã đã từng gặp may, vớ được tám lượng vàng trong xác chết trôi. Lão ta chỉ tốn có năm phân để chôn cất, và lời bảy lượng rưỡi.

Đến nơi, Cọi cau mày vì nhận ra nạn nhân là một phụ nữ mặc áo vải thô, chẳng hề đeo trang sức. Tuy hơi thất vọng nhưng gã vẫn nhảy xuống đem xác lên thuyền.Lúc cởi thắt lưng, Cọi kinh hãi vì phát hiện nàng ta vẫn còn sống, dù hơi thở rất mỏng manh.

Gã vớt nhanh người thiếu nữ lên thuyền , đồng thời thổi vào miệng người con gái những luồng sinh khí để cấp cứu . Môi nàng lạnh giá và mặn chát mà sao gã cứ muốn chạm vào mãi . Cọi là ngư phủ nên thông thạo việc cấp cứu. Chỉ một lát sau đã tống hết số nước biển trong bụng nạn nhân ra. Động tác kế tiếp là phải làm nóng sưởi ấm cơ thể người nữ , nhưng trên thuyền chẳng hề có lửa hay chăn bông.Ngay bản thân Cọi cũng chỉ có một chiếc quần dài cũ rách vá chằng chịt. Gã gãi đầu suy nghĩ tự nhủ cứu người là trọng nên cởi sạch y phục ướt át của nữ nhân rồi nằm ôm lấy, dùng sức nóng trong thân xác mình mà sưởi ấm kẻ bị nạn.Đáy thuyền chài thường sâu hơn thuyền câu, lòng thuyền lót vạt tre ngang mạn, phía dưới sạp tre là chỗ để chứa cá tôm. Che chở cho sạp là một vòm mui sườn tre, căng bằng vải buồm khá là kín đáo. Cọi yên tâm ôm ấp thân hình thon thon và mịn màng ấy, mặc cho sóng biển nhồi lắc con thuyền . Đây là lần đầu tiên được kề cận một nàng trinh nữ nên chàng trai già nghe lòng bồi hồi, xao xuyến sướng như được lên tiên . Cọi không động dục nhưng lại khao khát được vuốt ve đôi nhũ phong nhỏ nhắn, săn chắc kia. Chúng mơn mởn, thanh tân, đẹp hơn tất cả những bầu vú mềm nhão hay chảy xệ của các mụ quả phụ và bọn kỹ nữ trong xóm chài này .

Cọi tự chế lòng mình khi có những ý tưởng đó thoáng qua , nhưng cứu người là trọng nên gã run rẩy vội vả đặt bàn tay thô tháp, to như nải chuối của mình lên ngực trái người phụ nữ . Cảm giác quả là tuyệt diệu phi thường, nhưng Cọi còn chút khí chất trượng phu nên chẳng dám kéo dài, ngượng ngùng rút tay về. Chị ta vẫn chưa tỉnh lại nhưng thân thể đã ấm hơn, hơi thở điều hòa. Cọi đắc ý gật gù, ngồi lên, thò tay lấy bộ y phục treo ở kèo mui đã sắp khô nhờ gió biển, phủ lên người thiếu nữ rồi ra trước mui ngồi chờ người thiếu nữ tỉnh dậy .

Gã bước ra mũi thuyền, định chèo vào bờ thì phát hiện chung quanh là một đàn cá thu đông dặc. Chúng vây chặt thuyền, cứ như bị hấp dẫn bởi một sức mạnh nào đó . Cọi mừng rỡ quăng chài , chỉ gần một giờ đã khẳm một thuyền đầy cá .
Gã mỉm cười tự nhủ :

- Cô ả này đã mang vận may đến cho ta ! Làm gì có chuyện cá thu vây lấy thuyền bao giờ ?

Khi thuyền cập bến thì nàng vừa tỉnh dậy . Cọi bồng cô gái vào nhà, đặt lên chiếc giường tre cũ kỹ, và chẳng có lấy một manh chiếu hay tấm đệm bông để nàng ngũ lấy lại sức . Còn chàng mang cá ra chợ bán .

Song hôm nay, gã vừa rời vựa cá là đến ngay tiệm tạp hóa, mua đủ thứ vật dụng và tất tả trở về nhà chứ không ghé quán rượu. Cô gái ở nhà đã nấu xong cơm, còn có cả một tô canh cá thơm phức.
Cọi đã chừa lại chục con, trong lu sành sau nhà, để làm thực phẩm.

Chén đũa mới mua đã có dịp sử dụng ngay. Hai người lặng lẽ ăn mà chẳng nói tiếng nào.

Đêm đến , Cọi ra chợ mua ít vật dụng và dầu thắp đèn và định bụng sẽ ra ghe ngũ nhường phòng lại cho nàng . Khi trở lại , nhà vắng hoe , người phụ nữ không còn đó nửa !


ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Mon Apr 09, 2012 2:58 am

CON ĐƯỜNG HÔM NAY .

Lena từ Tiểu Bang Cali đáp chuyến bay đi Việt Nam lúc 11 giờ sáng . Sau gần hai ngày phi cơ hạ cánh phi trường Tân Sơn Nhất lúc 2 giờ chiều . Lena lấy vé chuyến bay nội địa Saigon-Huế cho kịp trong ngày . Hành trình hơn 2 giờ bay phi cơ hạ cánh phi trường Phú Bài Huế lúc 5 giờ . Đang là mùa hè nên mặt trời vẫn ngự trị trên cao . Trải qua một hành trình khá dài nhưng Lena không cảm thấy mệt . Thay vì vào khách sạn Hương Giang nghĩ qua đêm , nàng thuê xe Taxi chạy thẳng về Thuận An .
Không khí bây giờ đã dịu , hơn nữa ngồi máy lạnh trong xe nên dễ chịu hơn . Phong cảnh hai bên đường cứ lướt nhanh như tranh vẽ . Nàng trao đổi vài câu với chú tài xế :

-Cuộc sống hiện nay có thoải mái không anh ?

-Sau hai năm đổi mới , bây giờ tương đối tự do hơn .

-Mỗi ngày anh kiếm được bao nhiêu tiền ?

-Có ngày 200 ngàn , cao nhất là 400 ngàn nếu trúng mánh , thường thì 100 ngàn .

-Thế thì có đủ sống không ?

-Bù qua đắp lại thì cũng tương đối .

Nàng thả hồn trong suy nghĩ miên mang . Huế bây giờ khá đổi thay . Cánh đồng lúc trên đường từ An Cựu vào thành phố Huế nay không còn nữa . Nhiều nhà cao tầng mọc lên san sát . Vừa công thự chen lẫn những ngôi nhà riêng của cán bộ cao cấp . Xe cộ cũng tương đối là nhiều hơn so trước năm 1975 . Con lộ chạy từ Đập Đá về Thuận An rộng và hiện đại hơn , nhà cửa cũng mọc san sát suốt hai bên đường . Những nét đẹp trong thi ca về thôn Vỹ Dạ ngày xưa nay không còn nữa , nơi đây đã mở khu phố hướng Đông nối liền với thành phố Huế rất đẹp và khác lạ . Mới cách xa 8 năm mà nàng cảm tưởng dài hơn một thế kỷ .

Đến cảng Thuận An , tuy đã có cầu bắt ngang phá Tam Giang nhưng xe hơi không qua được . Nàng cho chú tài 500 ngàn , chú mừng rối rít vì biết nàng là Việt kiều . Thuê xe Honda ôm tiếp tục qua cầu đi về bải biển . Anh tài hỏi :

-Cô muốn về đâu ?

-Tôi muốn đến nhà anh Cọi .

-Ồ ! Anh Cọi xỉn đấy hả ?

-Sao anh biết ?

-Ở đây ai mà không biết Cọi xỉn ( cười ) .

Nàng hơi chột dạ và xót xa trong lòng , nhưng yên chí là chàng còn sống . Khi đến nơi thì hoàng hôn phủ bóng . Bải biển bình yên thả những con sóng lăng tăng . Gió chiều hiu hiu thổi như đang sửa soạn một giấc ngũ cho buổi tối , vài áng mây gợn nhẹ không đủ che khuất ánh mặt trời vàng vọt cố ngoi đầu lên trước khi chìm lỉm dưới chân trời .Nàng đẩy cánh cửa liếp tre không khóa , bước vào trong . Một màng đen bao phủ không đủ thấy lối đi . Nàng châm lữa đốt đèn . Bên sau tấm phên mắt cáo Cọi đang say nằm nói lảm nhảm :

-Sao o o o em lại bỏ anh hử ? Em đi mô từ dạo nớ hỉ ??????? Em đi không lời từ biệt ....... hử ử ư ??? Anh vẫn đợi em suốt đời .......

Ban đầu nàng còn ngạc nhiên những lời nói trong cơn say . Nàng trấn tỉnh " em " đây không ai ngoài ra nàng .
Lấy vội chiếc khăn ra lau mặt ,lau cổ cùng thân hình cho Cọi . Vẫn chiếc ngực no tròn cuồn cuộn những thớ thịt , vẫn nước da ngâm ngâm đen vì nước biển , tuy thân thể có gầy đi vì sự sống , nét mặt có tiều tụy theo thời gian nhưng vừng trán cao vẫn ngang nhiên chống chọi cuộc đời . Xong xuôi nàng chạy ra các quán đầu đường mua sắm thêm vài thứ vật dụng , ghé lại quán nhậu mua vài thức ăn nhanh mang về . Ánh đèn đã sáng hơn , nàng bày những thức ăn trên chiếc chỏng tre củ kỷ . Lúc này Cọi đã tỉnh rượu thức dậy , nàng đưa ly nước chanh đá cho Cọi uống . Chàng lưỡng lự .... ngần ngừ .....ngạc nhiên trố mắt nhìn nàng không cất được lời nói như thế nào . Trong ánh sáng lung linh vàng vọt , Cọi cảm thấy như mình đang lọt vào cỏi Thiên Thai . Với ánh mắt đăm chiêu và suy nghĩ , Cọi trầm lặng ngạc nhiên và chưa biết phải nói gì . Nàng vừa đưa ly nước chanh vào miệng Cọi vừa trấn an :

-Em đây ! ..... Em là cô gái anh đã cứu 8 năm về trước .


Cọi bừng tỉnh thật sự , đứng lên ..... như đang muốn nói những gì chàng muốn nói mà chẳng ra lời . Nàng hiểu ý , anh hảy uống xong chúng ta ăn cơm và nói chuyện .

Bên ngoài ánh trăng bắt đầu ló dạng chưa đủ soi sáng con đường , không khí trong lành và yên lặng cũng nghe đựơc tiếng sóng vỗ bờ đều đặn như một bản tình ca điệp khúc . Đâu đó vài tiếng chó tru trăng văng vẳng đi vào hư không tỉnh mịch ....

ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Wed Apr 11, 2012 8:56 pm

Có một lần tui đi taxi xuống chị NL nhậu, anh tài xế hỏi:"Anh từ nước ngoài về VN bao lâu rồi?" Tui ngạc nhiên không hiểu vì đâu anh lại biết thế. Chắc có lẽ do cách ăn nói.
Kinh nghiệm cuộc đời thật muôn hình muôn vẻ. Nhưng có một kinh nghiệm mà càng về già tui càng chiêm nghiệm. Đó là:"Điều gì sẽ xảy ra thật là khó biết!"
Cám ơn anh Thiện Tín với những bài viết hay!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 390318
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Thu Apr 12, 2012 8:05 am

dangphuong đã viết:Có một lần tui đi taxi xuống chị NL nhậu, anh tài xế hỏi:"Anh từ nước ngoài về VN bao lâu rồi?" Tui ngạc nhiên không hiểu vì đâu anh lại biết thế. Chắc có lẽ do cách ăn nói.
Kinh nghiệm cuộc đời thật muôn hình muôn vẻ. Nhưng có một kinh nghiệm mà càng về già tui càng chiêm nghiệm. Đó là:"Điều gì sẽ xảy ra thật là khó biết!"
Cám ơn anh Thiện Tín với những bài viết hay!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 390318
Là do cách ăn mặc đó ông Ác ,đàn ông Việt Nam mà nói riêng là dân Sài gòn ít khi nào mặc áo lót bên trong (là áo đông xuân ấy) vì trời sg rất nóng,ví như laocom chẳng hạn có cái be sườn đẹp nên thích...khoe nếu có ra đường thì khoác áo gió x/h
Còn những người ở nước ngoài về lão thấy toan mặc áo lót bên trong,ví dụ ông Ác và Cuội đấy lêu lêu x/h nên họ dễ phát hiện ra thui Sad và thêm cái cách xài tiền cũng thế cười
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by dangphuong on Thu Apr 12, 2012 8:17 am

Có lý héng!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 507376
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22239
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by laocom on Thu Apr 12, 2012 8:21 am

dangphuong đã viết:Có lý héng!
dp
KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . 507376
laocom mừ...hehehe cười bò càng cười bò càng
laocom
laocom

Tổng số bài gửi : 5525
Join date : 03/10/2011

Về Đầu Trang Go down

KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Empty Re: KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI .

Bài gửi by ThiệnTín on Thu Apr 12, 2012 8:55 pm

CHUỔI NGÀY ĐEN TỐI .

Nhắp ly rượi còn đọng giọt trên môi . Cọi lắng nghe câu hỏi và đối thoại với nàng :

-Vì sao anh ở chốn này ? Cha Mẹ anh từ đâu đến ?

Đặt ly rượu xuống , Cọi ra chiều suy nghĩ mung lung một lát rồi trả lời :

Thật ra anh muốn chôn kín bao nhiêu kỹ niệm cho đi vào quá khứ . Năm anh 14 tuổi , được cha kể chuyện gia đình nhiều lần , đến độ bây giờ anh vẫn thuộc lòng như giòng sử trôi trong huyết quản .

Ngày xưa ông nội anh là anh em họ hàng đã theo chân Hoàng Cao Khải nên biết rất rõ lý lịch của Ngài .

Hoàng Cao Khải người làng Đông Thái, huyện La Sơn (nay thuộc xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ), tỉnh Hà Tĩnh, có hai nhân vật cùng thời, cùng nổi tiếng.

Người thứ nhất là Phan Đình Phùng (1847- 1895), đỗ đình nguyên tiến sĩ (1877), làm ngự sử ở Viện Đô Sát. Sau khi thực dân Pháp chiếm kinh thành Huế (1885), ông dựng cờ khởi nghĩa ở Hương Khê (Hà Tĩnh). Vua Hàm Nghi cử ông làm Hiệp thống quân vụ, chỉ huy nghĩa quân ở ba tỉnh Nghệ An – Hà Tĩnh – Quảng Bình. Được nhân dân ủng hộ, nghĩa quân lập nhiều chiến công. Thực dân Pháp dùng mọi thủ đoạn, từ lấy tiền tài chức tước mua chuộc đến đào mồ mả tổ tiên, bắt giam người thân của ông, nhưng tất cả đều không thể khuất phục nhà yêu nước họ Phan. Ông bị thương trong một trận đánh và sau đó qua đời khi mới 48 tuổi. Ông được báo chí ca ngợi : “Từ khi Pháp lấy nước ta, đã có biết bao vị anh hùng cứu quốc đứng ra chống với quân thù: ...Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Lương Ngọc Quyến...”


KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Caokhai02


Phan Đình Phùng


KINH NGHIỆM CUỘC ĐỜI . Caokhai03

Hoàng Cao Khải .


Người thứ hai cũng nổi tiếng, nhưng theo chiều ngược lại là ông : Hoàng Cao Khải (1850 – 1933). Sau khi đậu kỳ thi Hương năm 1868, “ở nhà nhàn cư vô sự, cờ bạc chơi bời, đến đổi bán hết gia viên điền sản, chỉ còn một nước tự tử đến nơi, họ Hoàng bỏ nhà đi ra Bắc Hà”. Với bằng cử nhân, Khải được bổ làm huấn đạo huyện Thọ Xương rồi giáo thụ phủ Hoài Đức.

Ngày 25-4-1882, thực dân Pháp chiếm thành Hà Nội lần thứ hai, tổng đốc Hoàng Diệu tuẫn tiết . Sau đó, Pháp đánh nống ra các tỉnh khác của Bắc Kỳ.

Các cuộc khởi nghĩa nổ ra khắp nơi. Pháp xua quân đi đánh nhưng không thể dập tắt ngọn lửa kháng chiến của nhân dân Bắc Kỳ. Chúng nghĩ tới việc áp dụng ở Bắc Kỳ thủ đoạn “dùng người Việt đánh người Việt” mà trước đó chúng đã thi hành ở Nam Kỳ và Trung Kỳ với những Việt gian khét tiếng như Trần Bá Lộc, Huỳnh Tấn, Nguyễn Thân...

Hoàng Cao Khải tự nguyện theo giúp quân xâm lược, rất được Pháp tin dùng. Ông được cử làm tiễu phủ sứ, phụ trách “dẹp loạn” ở các tỉnh Bắc Ninh, Hưng Yên, Hải Dương. Sau đó, ông được thăng chức Tổng đốc Hải Yên (liên tỉnh Hải Dương – Quảng Yên); đến năm 1889, ông leo lên địa vị cao nhất xứ Bắc Kỳ: kinh lược sứ, được Pháp gọi là “phó vương Bắc Kỳ” (vice–roi du Tonkin), một chức quan không hề có trong sử sách Việt Nam. Việc này được De Lanessan (làm toàn quyền Đông Dương từ 21-4-1891 đến 29-12-1894) nhắc tới trong cuốn “Công cuộc thuộc địa hoá ở Đông Dương” (La colonisation française en Indochine): “Thấy tuyệt vọng không thể bình định được vùng đồng bằng [Bắc Kỳ] bằng những đội quân chính quy và những đội dân vệ mà lúc đó quân số cũng đã lên 8.000 người, viên toàn quyền tạm thời [François Bideau] và viên Thống sứ [Eusèbe Parreau] đã tổ chức, với những dân vệ và những lính cơ dưới quyền của vị kinh lược [Hoàng Cao Khải] cùng vài vị quan, những “đội quân cảnh sát” hành động trong các tỉnh bị rối loạn nhất, đặc biệt là ở Bắc Ninh, Hưng Yên, Hải Dương, Hà Nội...”

Trong báo cáo ngày 27-3-1889, Thống sứ Bắc Kỳ Eusèbe Parreau cũng viết : “Cần có biện pháp mới, nghĩa là phải làm sao cho dân bản xứ chống lại nhau.Tôi đã giao nhiệm vụ này cho tổng đốc Hoàng Cao Khải, viên quan rất có nghị lực và đầy tham vọng” . Theo nhà sử học Pháp Philippe Devillers, thi hành chủ trương của Pháp, “Hoàng Cao Khải thành lập một lực lượng với 400 lính tình nguyện lấy trong số những lính khố đỏ cũ và 500 vệ binh dân sự do các công sứ cung cấp. Lực lượng này đi ngang dọc khắp nơi ở Bãi Sậy, có khi đụng độ với những nhóm kháng chiến chính yếu, nhưng thường là hành động theo chiều sâu, trên cơ sở những tin tức tình báo, do đó bắt được nhiều người và thường là hành quyết ngay...” . Phối hợp với quân viễn chinh Pháp, “đội quân cảnh sát” của Khải mở các cuộc hành quân càn quét vào những khu căn cứ của nghĩa quân (Bãi Sậy ở Hưng Yên, Hai Sông ở Hải Dương...), bao vây dài ngày để cắt đứt việc tiếp tế lương thực, chém giết bừa bãi nhằm khủng bố dân chúng để họ không dám giúp đỡ nghĩa quân. Nghĩa quân ở các tỉnh đồng bằng Bắc Kỳ chịu nhiều tổn thất nặng nề.

Ở Trung Kỳ, Pháp đánh mãi mà không đàn áp được cuộc khởi nghĩa Hương Khê, nên tháng 11-1894 toàn quyền De Lanessan sai Hoàng Cao Khải lấy danh nghĩa đồng hương và có quan hệ thông gia để viết thư dụ Phan Đình Phùng. Trong thư, Khải khẳng định việc Pháp cướp nước ta là điều không thể xoay đổi (“Sự thế gần đây đã xoay đổi ra thế nào, thử hỏi việc đời có thể làm được nữa không, dầu kẻ ít học thức kém trí khôn cũng đều trả lời không được”), do đó kháng chiến giành lại độc lập chỉ làm cho “quê hương điêu đứng xiêu tàn” (“Nếu như ngài cứ khăng khăng làm tràn tới mãi thì e rằng khắp cả sông Lam núi Hồng đều biến thành hồ cá hết thảy”) và như thế có lỗi với dân (“Dân ta có tội gì mà vướng phải nông nỗi lầm than thế này, là lỗi tại ai?”). Khải ca ngợi “nhà nước Bảo hộ khoan dung biết dường nào!”, khoe “với quan toàn quyền vốn có tình quen biết nhau lâu; lại có quan khâm sứ ở Kinh đô và quan công sứ Nghệ Tĩnh cùng tôi quen thân, hiệp ý nhau lắm” nên đã từng “bảo toàn” cho người “ra thú” được “yên ổn vô sự” .

Phan Đình Phùng viết thư khước từ, đồng thời nói với người đưa thư: “Tôi thề quyết làm việc tôi làm đây tới cùng, dầu sấm sét búa rìu cũng không làm sao cho tôi thay lòng đổi chí được. Anh về nói dùm cho Hoàng Cao [Khải] biết như thế” . Khải cho dịch thư của Phan Đình Phùng ra chữ Pháp, gửi kèm theo báo cáo lên toàn quyền De Lanessan: “Bổn chức đã lấy hết sự thế lợi hại để tỏ bày khuyên nhủ Phan Đình Phùng ra hàng thú, nhưng y vẫn tỏ ý hôn mê bất ngộ (mê mẩn tối tăm, không tỉnh). Giờ xin Chánh phủ Bảo hộ vì dân [!] mà dùng binh lực tiễu trừ cho hết văn thân loạn phỉ” . Hành động của Khải bị người dân Nghệ - Tĩnh - Bình phê phán trong bài vè “Vè quan Đình” (tức đình nguyên Phan Đình Phùng):

Thua cơ, Tây phải cầu hoà

Sai Hoàng Cao Khải tiến thơ thuyết hàng

Quan Đình sắt đá bền gan

Lòng trung bạch nhật minh quang chẳng dời

Hoàng Cao nói chẳng đắt lời

Lại xui Tây tặc phải thời tiến binh

Sao không biết hổ với mình?

Ngày 27-12-1896, Paul Doumer được cử làm toàn quyền mới của Đông Dương. Hơn nửa năm sau, để thực hiện chủ trương trực trị đối với Bắc Kỳ, Pháp bãi bỏ chức kinh lược, chuyển toàn bộ quyền hành vào tay viên thống sứ Pháp. Khải được điều động vào Huế, làm phụ chính đại thần, cố vấn đặc biệt cho vua Thành Thái (lúc đó mới 18 tuổi), có chân trong Viện Cơ mật, thượng thư Bộ Binh. Năm 1903, Khải về hưu với hàm thái tử thái phó, Văn Minh Điện đại học sĩ, tước Duyên Mậu quận công.

Trước vấn đề Hoàng Cao Khải cọng tác với Tây tìm cách diệt các lực lượng cách mạng của Phan Đình Phùng làm ông nội tôi bất mảng . Đã nhiều lần tâm sự và khuyên nhủ Hoàng Cao Khải nên về với Triều đình và ngầm hổ trợ giúp các thế lực chống Pháp hầu góp sức với nước nhà .

Một hôm sau buổi tiệc , Hoàng Cao Khải say mèm , ông nội tôi ra tay giết , nhưng bị cận vệ phát giác và hô hoán nên cứu được . Ông nội tôi phải lên Cao Bắc Lạng trốn 2 năm trong khi cáo thị truy tầm niêm yết khắp nơi . Ông tự nghĩ , trốn ngay chỗ nguy hiểm nhất lại là an toàn nhất . Thế là ông tôi xuôi về Kinh đô Huế là nơi Hoàng Cao Khải đang làm quan . Ông về vùng Thuận An sinh sống và lấy vợ sanh cha ở đó . Suốt ngày đi biển chờ gần tối mới về , âm thầm dạy chữ và truyền võ nghệ cho con . Kéo dài mãi cho đến khi vừa sanh tôi thì ông bà nội chết vì cơn dịch hoành hành khắp làng . Cha đặt tên tôi là Hoàng Cao Kiến nhưng tên cúng cơm ở nhà thường gọi là Cọi .

Tôi được học ở nhà một số tiếng Pháp , nhưng không dám tiết lộ với ai . Hàng ngày chỉ mượn rượu để che mắt thiên hạ giống như cha tôi đã làm . Thật ra tối đến cha tôi dạy con rất nghiêm khắc và luôn luôn giảng đạo lý luân thường , đồng thời đề cao tinh thần Dân tộc , không chịu luồn cúi nô lệ ngoại bang .


ThiệnTín
ThiệnTín

Tổng số bài gửi : 68
Join date : 18/10/2010

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết