Latest topics
» LEHONG & THI HỮU
by lehong Today at 12:55 am

» Phải Vậy Không Em?
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 9:40 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (570)
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 9:14 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (569)
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 9:11 pm

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by phambachieu Yesterday at 6:10 pm

» Nói Với Con
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 10:47 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (568)
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 10:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (567)
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 10:31 am

» LÊ SƯƠNG SƯƠNG & LÊ HỒNG
by lehong Yesterday at 1:04 am

» THÊM ĐƯỜNG VÀO THƠ
by lehong Yesterday at 12:55 am

» Tàn tạ (thơ dp)
by dangphuong Sun Jan 20, 2019 10:54 pm

» Anh Đã Thấy Và Lòng Anh…
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:52 pm

» bệnh gút nên ăn gì
by hanhmit Sun Jan 20, 2019 9:51 pm

» Chiếc Áo Em May
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Jan 20, 2019 10:44 am

» Góc thơ riêng= hoingo< >CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Jan 20, 2019 10:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (566)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:06 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (565)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:03 am

» Tình Sâu Nghĩa Nặng
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 19, 2019 7:51 pm

» BẾN SÔNG CHỜ Thũy Peony & Nguyễn Chí Hiệp
by nguyenchihiep Sat Jan 19, 2019 7:29 pm

» Trích đoạn Trái sầu riêng p 1
by nguyenchihiep Sat Jan 19, 2019 7:26 pm

» XUÂN THIẾT THA - DL donghoa
by nguyenchihiep Fri Jan 18, 2019 11:14 pm

» Em Có Biết ?
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:27 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (564)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:07 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (563)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:05 pm

» Đọc truyện online miễn phí
by hanhmit Fri Jan 18, 2019 1:30 pm

» Tiếng Lòng !
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:31 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (562)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:21 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (561)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:19 am

» Đôi Mảnh Sầu Vương Vấn
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 10:59 am

» Anh "Người Thích Đùa" (tản mạn dp)
by hongphuc Thu Jan 17, 2019 10:32 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by mèo con Thu Jan 17, 2019 5:46 am

» Chạnh Nhớ!
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 10:05 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (560)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 9:53 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (559)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 9:51 pm

» Hãy Gửi Vào Thơ
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 1:58 pm

» THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
by nguyenchihiep Wed Jan 16, 2019 8:06 am

» Nhớ Nghe Con !
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:47 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (558)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:37 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (557)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:34 pm

» Phải Thế Không Em ?
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:52 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (556)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:19 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (555)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:17 am

» Cứ Khóc Đi Em! Rồi Thôi…
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 9:58 pm

» VIẾNG XUÂN ( thuận nghịch độc )
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:04 pm

» Nhớ buổi trưa hè
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:03 pm

» UỐNG ĐI EM
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:02 pm

» Còn Gì Tặng Nhau
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 9:15 am

» Chung cư Thanh Hà
by hanhmit Mon Jan 14, 2019 9:15 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (554)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 1:04 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (553)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 1:01 am

» Biết Có Được Chăng
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 11:16 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (552)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 10:59 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (551)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 10:56 am

» Băn Khoăn
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 2:12 pm

» Một Chút Vườn Xưa
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 10:05 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (550)
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 1:02 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (549)
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 1:00 am

» Lỡ Chuyến Đò Trần
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 11, 2019 10:26 pm

» Ngả Rẽ
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 10:33 pm

» Giây Phút Trầm Ngâm
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 10:31 pm

» Tàng cây, mái đầu và tuyết trắng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Jan 10, 2019 4:00 pm

» Nén Hương Lòng
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 12:51 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (548)
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 11:47 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (547)
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 11:45 am

» Đi XKLĐ chương trình kỹ sư Nhật Bản cách nào tiết kiệm chi phí nhất
by gach3d Thu Jan 10, 2019 10:54 am

» Chính sách XKLĐ Nhật Bản mới nhất năm 2019 của chính phủ Nhật Bản
by gach3d Thu Jan 10, 2019 10:52 am

» Trên Con Đường Ngày Xưa
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:44 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (546)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (545
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:31 am

» THƠ LÊ HỒNG
by lehong Tue Jan 08, 2019 11:38 pm

SỰ TRƯỞNG THÀNH

Go down

SỰ TRƯỞNG THÀNH

Bài gửi by s2votinh on Tue Oct 30, 2012 2:59 pm

Về thăm làng quê nghèo với những cánh đồng cò bay thẳng cánh,hương lúa thơm ngào ngạt và mặn mà mùi của đất_đặc trưng xứ Đại,ai không yêu nơi chôn nhau cắt rốn_nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng mỗi người.Trong cái êm ả của lá vàng rơi,trong giây phút nhẹ nhàng đượm chút buồn của đợt mưa bay mùa thu se lạnh,một linh hồn đã chào đời.Đứa bé đang vỡ ra những tiếng khóc đầu tiên trong sự lạnh nhạt của một gia đình không mấy khá giả.Chợt ta tự hỏi '' sao chẳng ai vui cũng không ai nở nụ cười hạnh phúc trước sự có mặt của một sinh linh bé bỏng''.Đơn giản chỉ vì nó là con gái.Người ta đang mong chờ một cậu con trai kháu khỉnh là thành viên của gia đình.Vì thế sự hiện diện của nó trở nên thừa thải trong con mắt bao người.Tất cả như báo hiệu một cuộc đời thiếu tình thương và đầy sóng gió sắp xảy ra...

Điều dự đoán ấy cuối cùng nó cũng đến.Dường như thiên nhiên nuôi nó lớn lên từng ngày thì phải.Ba má nó chẳng yêu thương gì mấy.Các anh của nó thì chưa đủ lớn để kịp quan tâm đứa em gái đáng thương của mình.Nhưng vẫn còn chút may mắn trong cuộc đời,bà nội nó yêu thương nó lắm.Chính bà là người nhai từng muỗng cơm thấm đỏ nước trầu đưa lên miệng nó.Nó chẳng biết điều gì,cứ thế mà ngơ ngác nhìn nội và ăn.Trông thật tội nghiệp.

Ngày nó chập chững bước đi,nội nó cũng ở bên cạnh.Ngày nó bập bẹ những tiếng nói đầu tiên nghe không thật rõ cũng chỉ có nội.Dường như nội nó chứng kiến tất cả sự lớn lên vô tư,hông lo nghĩ của nó.Ba má nó đâu?Chẳng biết họ đang làm gì trong thời khắc ấy.Bao nhiêu đứa trẻ khác,''...ba...ba...ba...'' vẫn là cái chữ đầu tiên được phát ra mà rõ ràng nhất,nhưng với nó,cái điều hạnh phúc nhỏ nhoi ấy hông có được.Tiếng gọi đầu đời chưa được tròn môi ấy nó dành tặng cho nội.Nội nó đã ứa những giọt nước mắt cuối cùng còn sót lại khi nghe nó gọi ''...nội...nội..'' rất mơ hồ.Tuổi thơ của nó gắn liền với bóng dáng của nội cùng những câu chuyên bà kể.

Theo thời gian,nó dần dần lớn lên nhưng nó vẫn còn quá nhỏ để biết mọi chuyện về gia đình của mình.Nó vẫn cứ tung tăng,vui cười cùng bạn bè cắp sách đến trường.Nhìn nó mới đáng yêu làm sao trong lũ học trò nhỏ.Rồi cái định mệnh trớ trêu mà thượng để chuẩn bị sẵn cho nó cũng bắt đầu.Nội nó,tuổi cao,sức yếu lại ốm đau,bệnh tật nên hông còn đủ sức để dõi theo và chăm sóc nó như những ngày qua.Nội nó qua đời.Nó khóc thật nhiều và cũng chẳng biết nội nó đi đâu.Nó đã giận nội,trong cái đầu còn non nớt ấy,nó nghĩ nội hông còn yêu thương nó nữa nên đã bỏ đi,đi thật xa.''Trên thế gian này sẽ chẳng còn ai bên cạnh lo lắng cho nó nữa''.Nó đã nghĩ vậy.Chính cái suy nghĩ ngây thơ ấy,chính sự ra đi của một người quý nhất,yêu nhất mà nó trở nên trầm cảm.Nó chẳng thèm nói chuyện với ai.Nó vô cảm,lạnh lùng và ích kỉ trước mọi điều xung quanh.

Trước sự thay đổi của con gái,ba má nó đột nhiên quan tâm đến nó một cách kì lạ.Vì tác động từ mấy anh của nó chăng?Các anh của nó đã thực sự lớn,đã biết nghĩ về đứa em gái tội nghiệp của mình.Vì thế mà nó hông phải bỏ dở con đường đến trường như nó vẫn nghĩ.Nhưng tình cảm của gia đình chẳng đủ sức làm thay đổi cái sự thờ ơ và tự kỉ bên trong con người nó.Nó vẫn cứ khóc mỗi lúc có ai đó nhắc về nội.Nó vẫn cứ đầm đìa những giọt nước mắt khi nhìn thấy một cụ già dắt cháu đi học.Đêm về,nó thức giấc đến nhiều lần vì hình ảnh nội hiện trong giấc mơ.Có những khuya,trong giấc ngủ nó đã mơ về một gia đình có đầy đủ những người thân_có ba má,anh chị em,đặc biệt là nội nó dùng bữa,cùng trò chuyện thân mật và hỏi về nó.Phải chăng,nó đang cần một hơi ấm trong gia điình,cần một vòng tay che chở,an ủi và thực sự quan tâm,yêu thương,lo lắng cho nó.Nó chỉ biết khóc,suốt ngày chỉ khóc với khóc.Có lúc nó đã gặp ông bụt trong những câu chuyện nội kể.Nó đã hỏi những câu vô cùng ngớ ngẩn nhưng nghĩ lại thật khiến người khác phải đau lòng.

''bụt ơi,sao nội lại bỏ con đi?''

Bụt chỉ biết xoa đầu và ôm nó vào lòng như cái kiểu nội nó đã từng ôm nó.

''nội hông thương con nữa hả bụt?''

Nó nhìn bụt đầy thắc mắc,bụt mỉm cười mà mắt lại cay và nói:

''lớn lên con sẽ biết,con gái ạ!''

Tỉnh giấc,nó biết đó là mơ và những tháng ngày đẹp đẽ với nó ấy chỉ có trong mơ thôi.Nó chẳng biết cái khái niệm hạnh

phúc là thế nào và bất hạnh ra làm sao.Nó đã khép mình lại và sống như một kẻ hông ai quen biết.

Mọi thứ chẳng hề bằng phẳng với nó,sóng gió lại tiếp tục,biến cố trong gia đình cứ thế nối đuôi nhau mà kéo đến không báo trước.Ngoại nó phải vật vã trong cơn giày xéo của bệnh tật mà chẳng biết khi nào mới khỏi.Anh nó thì phải vô tù chỉ vì mỗi cái tội đánh nhau gây thương tích cho người ta.Anh của nó cũng đi làm xa,ba má thì mãi lo cuộc sống cơm áo,gạo tiền nên chẳng còn ai nghĩ về nó cả.Nó trở nên chán nản,ngán ngẩm đến tuyệt vọng cái cuộc sống này.Nó cảm thấy hụt hẫng,chới với,thua thiệt bạn bè cùng trang lứa về mọi mặt.Nó tự ái,nó sợ mọi người nhìn nó bằng ánh mắt của sự thương hại trên nữa là khinh bỉ nó.Nó đã cố gắng thật nhiều để tự khẳng định mình,nhưng mọi sự nỗ lực của nó chẳng ai ghi nhận cả.Càng như thế nó càng quyết tâm hoàn thiện mình.Nó vẫn rất cần cù trong học tập,siêng năng trong lao động nhưng nó không thể vượt qua cái yếu đuối của bản thân.Nó chỉ biết im lặng mà khóc và âm thầm chấp nhận mọi sự khó khăn và thử thách.

Mãi đến 15 tuổi nó mới có một chuyến đi xa nhà.Những ngày xa gia đình nó cũng nhớ mọi người và mọi thứ ở nhà.Đến một nơi mới để học tập,nó gặp rất nhiều khó khăn,mọi sự đều lạ lẫm và cũng chẳng ai quen biết nó.Những ngày sau đó khá hơn nhiều,nó đã tạo được nhiều dấu ấn trong lòng thầy cô và bạn bè ở nơi ở mới.Nó đã quen được những người bạn thật tốt bụng,chân thành và niềm nở,luôn sẵn sàng bên cạnh và giúp đỡ mỗi khi nó gặp khó khăn.Những tình yêu thương ấy đã làm thay đổi cái suy nghĩ bi quan trong nó.Nó biết yêu cuộc sống này hơn,biết quý trọng ba má và những người thân.Nó hông còn cảm thấy bất hạnh nữa vì nó biết còn rất nhiều mảnh đời tội nghiệp hơn mình.Chính cuộc sống đã dạy cho nó bài học quý giá như thế,chính những trang thơ,trang văn đã biến nó trở thành một cô bé nhạy cảm,biết suy nghĩ cho người khác và có cái nhìn sâu sắc,tinh tể hơn về mọi điều xung quanh.

Từ giã nơi sầm uất của thị trấn,nó trở về với làng quê yên bình cùng kí ức tuổi thơ khi sống cạnh nội.Nó đã lớn thật rồi so với những suy nghĩ trước đây,nhưng đứng trước bàn thờ nội,nó vẫn còn con nít lắm,ngốc lắm và hư nữa.Tưởng như vậy là cuộc đời nó nhuộm màu hồng của niềm vui và hạnh phúc,nhưng có ai ngờ đâu,ngang trái và đắng cay không hề buông tha nó.Nó vô tình nhận ra một sự thật_sự thật mà 10 người hết 9 người phải bị sốc và hông tin đó là sự thật.Nhưng sự thật phũ phàng,nó vẫn cứ phũ phàng như một con dao đâm xuyên vào tim nó không ngần ngại.Nó đã khóc,khóc đến sưng cả mắt,tưởng chừng nó suy sụp và gục ngã hoàn toàn.Nhưng nghĩ về nội_người luôn ở cạnh nó những ngày đầu tiên chào đời,nó hông còn lo sợ điều gì nữa.Nó đã bỏ qua mọi sự yếu đuối để đón nhận cái tin thật khủng khiếp này.Nó âm thầm,lặng lẽ chấp nhận sự thật nghiệt ngã như là số phận mà ông trời dành riêng cho nó.Cuộc sống của nó là như vậy_cuộc sống chìm trong nước mắt.
17 tuổi nó vẫn muốn che giấu tất cả,hông muốn phơi bày để được đón nhận cái tình thương hại mà mọi người dành cho nó.Nó sẽ vượt qua mọi sự đau đớn để sống và sống thật tốt như những gì nó tâm đắc

''tôi không sợ khó,không sợ khổ,tôi chỉ sợ những phút yếu mềm của lòng tôi.Chiến thắng bản thân là chiến thắng vẻ vang nhất.'' (lê-nin).

MT hug
avatar
s2votinh

Tổng số bài gửi : 105
Join date : 05/10/2012
Age : 24
Đến từ : ĐẠI NGHĨA ĐẠI LỘC QUẢNG NAM

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết