Latest topics
» LEHONG & THI HỮU
by lehong Today at 1:25 am

» THÊM ĐƯỜNG VÀO THƠ
by lehong Today at 1:16 am

» Phải Vậy Không Em?
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 9:40 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (570)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 9:14 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (569)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 9:11 pm

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by phambachieu Mon Jan 21, 2019 6:10 pm

» Nói Với Con
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 10:47 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (568)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 10:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (567)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 21, 2019 10:31 am

» LÊ SƯƠNG SƯƠNG & LÊ HỒNG
by lehong Mon Jan 21, 2019 1:04 am

» Tàn tạ (thơ dp)
by dangphuong Sun Jan 20, 2019 10:54 pm

» Anh Đã Thấy Và Lòng Anh…
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:52 pm

» bệnh gút nên ăn gì
by hanhmit Sun Jan 20, 2019 9:51 pm

» Chiếc Áo Em May
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Jan 20, 2019 10:44 am

» Góc thơ riêng= hoingo< >CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Jan 20, 2019 10:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (566)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:06 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (565)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 20, 2019 10:03 am

» Tình Sâu Nghĩa Nặng
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 19, 2019 7:51 pm

» BẾN SÔNG CHỜ Thũy Peony & Nguyễn Chí Hiệp
by nguyenchihiep Sat Jan 19, 2019 7:29 pm

» Trích đoạn Trái sầu riêng p 1
by nguyenchihiep Sat Jan 19, 2019 7:26 pm

» XUÂN THIẾT THA - DL donghoa
by nguyenchihiep Fri Jan 18, 2019 11:14 pm

» Em Có Biết ?
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:27 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (564)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:07 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (563)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 9:05 pm

» Đọc truyện online miễn phí
by hanhmit Fri Jan 18, 2019 1:30 pm

» Tiếng Lòng !
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:31 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (562)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:21 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (561)
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 11:19 am

» Đôi Mảnh Sầu Vương Vấn
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 18, 2019 10:59 am

» Anh "Người Thích Đùa" (tản mạn dp)
by hongphuc Thu Jan 17, 2019 10:32 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by mèo con Thu Jan 17, 2019 5:46 am

» Chạnh Nhớ!
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 10:05 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (560)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 9:53 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (559)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 9:51 pm

» Hãy Gửi Vào Thơ
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 16, 2019 1:58 pm

» THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
by nguyenchihiep Wed Jan 16, 2019 8:06 am

» Nhớ Nghe Con !
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:47 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (558)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:37 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (557)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 6:34 pm

» Phải Thế Không Em ?
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:52 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (556)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:19 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (555)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jan 15, 2019 9:17 am

» Cứ Khóc Đi Em! Rồi Thôi…
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 9:58 pm

» VIẾNG XUÂN ( thuận nghịch độc )
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:04 pm

» Nhớ buổi trưa hè
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:03 pm

» UỐNG ĐI EM
by nguyenchihiep Mon Jan 14, 2019 5:02 pm

» Còn Gì Tặng Nhau
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 9:15 am

» Chung cư Thanh Hà
by hanhmit Mon Jan 14, 2019 9:15 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (554)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 1:04 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (553)
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jan 14, 2019 1:01 am

» Biết Có Được Chăng
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 11:16 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (552)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 10:59 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (551)
by Nguyễn Thành Sáng Sun Jan 13, 2019 10:56 am

» Băn Khoăn
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 2:12 pm

» Một Chút Vườn Xưa
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 10:05 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (550)
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 1:02 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (549)
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jan 12, 2019 1:00 am

» Lỡ Chuyến Đò Trần
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jan 11, 2019 10:26 pm

» Ngả Rẽ
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 10:33 pm

» Giây Phút Trầm Ngâm
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 10:31 pm

» Tàng cây, mái đầu và tuyết trắng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Jan 10, 2019 4:00 pm

» Nén Hương Lòng
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 12:51 pm

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (548)
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 11:47 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (547)
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jan 10, 2019 11:45 am

» Đi XKLĐ chương trình kỹ sư Nhật Bản cách nào tiết kiệm chi phí nhất
by gach3d Thu Jan 10, 2019 10:54 am

» Chính sách XKLĐ Nhật Bản mới nhất năm 2019 của chính phủ Nhật Bản
by gach3d Thu Jan 10, 2019 10:52 am

» Trên Con Đường Ngày Xưa
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:44 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (546)
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:33 am

» Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (545
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jan 09, 2019 12:31 am

» THƠ LÊ HỒNG
by lehong Tue Jan 08, 2019 11:38 pm

CÕI GIÀ TRÊN ĐẤT LẠ - Andrew Lam

Go down

CÕI GIÀ TRÊN ĐẤT LẠ - Andrew Lam

Bài gửi by songanchau on Fri Apr 26, 2013 10:47 pm

Xin mời quý bạn già đọc bài này để thắm thía tuổi già nơi xứ người. SAC



Cõi Già Trên Đất Lạ
(Aging in a Foreign Land)
Andrew Lam
Người Việt có một câu nói: Mỹ là thiên đường giới trẻ, địa ngục giới già. Nay tôi đã vào cái tuổi giữa 70, câu nói này thật là thấm thía. Mỹ có tất cả những sản phẩm dành cho thanh thiếu nhi: đồ chơi, phim ảnh, máy chơi điện tử thính thị, khu giải trí có chủ đề (theme parks). Còn đối với người già, thì chỉ có sự cô lập và nỗi cô đơn.
Căn bản nếp sống của người Việt dựa vào gia đình, cộng đồng, và khi ta mất những cái đó, ta mất đi một phần lớn cái tôi. Khi còn sống ở Việt Nam, tôi không bao giờ nghĩ đến việc sinh sống tại một nơi nào khác ngoài quê hương. Ta sống và chết nơi tiền nhân đã sống và đã chết. Ta có thân nhân, giòng họ; ta có gia đình, có những miếu đền.
Một khi ta đã quen miền đất với mồ mả tổ tiên, ta sẽ không còn sợ tử thần và cái chết. Nhưng tại Mỹ, lối sống cũ của chúng ta không còn nữa. Chúng ta bị buộc phải ra đi khi cuộc chiến kết thúc vào năm 1975, và chúng ta đã sống xa xứ từ lúc đó. Ngày nay, bạn bè và thân nhân của chúng ta tản mạn khắp nơi trên thế giới.
Tại Mỹ, càng già càng mất mát nhiều – bạn bè, thân nhân, trí nhớ, khả năng di chuyển, và ý nghĩ của chính mình. Chuông điện thoại kêu. Tôi nhấc ống máy. Đây là bà tên-này-tên-nọ ở Los Angeles. Bà mắc bệnh tiểu đường và mới bị cưa chân. Rồi chuông điện thoại lại reo nữa: Ông tên-ni-tên-nớ ở Georgia bị ung thư phổi, chỉ còn sống khoảng vài tháng. Ở Việt nam, chúng tôi đều là bạn thân. Nhưng với cái tuổi đời chồng chất như tôi, tôi làm sao đến thăm họ được khi họ hàng ngàn cây số cách xa? Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn lắm.
Tôi và chồng tôi, chúng tôi dự định đi một chuyến du lịch Âu châu vào kỳ hè tới đây. Chuyến đi này là chuyến đi cuối cùng, để nói lời giã biệt thân nhân bè bạn. Chúng tôi biết là sau chuyến đi này, chúng tôi sẽ không đi đây đi đó được nữa vì sức khỏe đã kém, sẽ không thấy mặt họ nữa. Tôi gần như không bước xuống được cầu thang nhà vì đầu gối chân rất đau. Nhà thì đã bán, giờ thì chúng tôi ở trong một chung cư có thang máy vì đó là điều kiện duy nhất mà chúng tôi có thể sống độc lập không nhờ vả đến ai bây giờ.
Điều mà tôi quan tâm nhất là trí nhớ suy sụp rất nhiều. Tôi là người giữ gia phả của giòng họ, nhưng tất cả đều nằm ở trong đầu. Biết ai liên quan với ai như thế nào trong họ là nghề đặc biệt của tôi, người con gái trưởng trong nhà. Nhưng không một đứa con nào của tôi biết được những mối dây liên hệ gia đình trong gia tộc, ngay cả đến những người em của chính tôi. Không có tôi, họ hàng thân thích sẽ trở thành kẻ xa lạ nếu tình cờ gặp nhau trên đường phố. Tôi có thể nhớ đến được những bà con cô dì chú bác ba đời của gia đình bên tôi và của cả bên chồng. Tôi phải viết xuống trước khi trí nhớ tôi lụt hết.
Thỉnh thoảng vào buổi sáng khi thức dậy, tôi lặng nhìn cây cối ngoài phố và tự hỏi tôi đang ở nơi nào. Đôi lúc, tôi đi sang khu chung cư kế cận, nơi có một số mèo hoang, và cho chúng ăn những thức ăn thừa. Khi tôi cất tiếng gọi, chúng nhận ra giọng nói của tôi và bổ xua lại. Bây giờ, chúng là những niềm vui nhỏ của tôi.
Đương nhiên những ngày hạnh phúc nhất là những ngày con cháu đến thăm. Nhưng chúng cũng có đời sống riêng, thỉnh thoảng chỉ đến chơi được một lúc rồi về, tôi làm gì cho hết những khoảng thì giờ trống trải sau đó?
Mẹ tôi, bà mất năm bà 97 tuổi, và mẹ chồng tôi, qua đời lúc 95 tuổi; cả hai người có sống chung trong một khu dưỡng lão nhiều năm. Tôi thường đi xe buýt đến thăm hai bà mỗi ngày, ngay cả khi còn đi làm. Từ lúc đó tôi đã biết cái thảm não của người già trên đất Mỹ, ngay khi tôi còn trẻ trung mạnh khỏe. Các nhân viên điều dưỡng ở đó thường nói với tôi là hai bà có phước lắm, thường có được con cháu đến thăm. Tôi trả lời: “Đó là lối sống của người Việt Nam”. Còn những người già khác, con cháu họ ít đến. Tôi có nhớ một số bà lão, ngồi trên những chiếc xe đẩy, ngóng trông con cháu hay người thân, ngày này qua ngày khác, nhưng chẳng thấy ai. Có cả một bà cụ, cụ còn sống lâu hơn những người con trai; mỗi ngày bà vẫn ngồi chờ trông mong hình ảnh người con trai bước qua khung cửa. Thật tội nghiệp khi người ta sống dai như vậy trong sự cô đơn!
Ở xứ Mỹ này, tuổi già đúng là tuổi lỡ thời; cả hai đều không được người ta kính nể hay cho một chút gì quan trọng. Ở quê nhà, các ông già bà lão thì được nể vì nhất, vì họ là những người chia xẻ túi khôn cùng kinh nghiệm cho những người đi sau. Điều đó không có ở đây. Không ai muốn nghe tiếng nói của người già. Họ cảm thấy bị cô lập ngoài vòng ranh giới của con cháu Mỹ hóa của họ. Chúng cười vang về nhiều thứ mà tôi không hoàn toàn hiểu được. Mỹ đúng là một quốc gia của giới trẻ hơn là giới già như tôi.
Vào những buổi chiều mùa đông, tôi ngồi nhìn những hàng cây trơ trụi lá, tâm hồn lạc lõng. Tôi nghĩ về cái thế giới mà tôi đã biết, nay đã bay xa, như làn khói hương trầm. Tôi nghĩ đến cố hương, đến những mùa lễ Tết ở Saigon, đến những đám cưới, đám hỏi, đến những chuyến du lịch, những lần tíu tít họp mặt gia đình, ai ai cũng có mặt, con nít chạy quanh, người lớn ngồi nói chuyện đời chuyện gẫu, đàn bà con gái quây quần chung lo việc bếp nước. Và tôi cảm thấy rất khao khát những ngày quá khứ xa xưa.

Cõi già trên đất lạ (Aging in a Foreign Land) Andrew Lam
songanchau
songanchau

Tổng số bài gửi : 321
Join date : 30/09/2009

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết