Latest topics
» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 8:06 am

» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 8:04 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by phambachieu Sun Dec 08, 2019 6:53 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:16 am

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

» Hương thu (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:30 am

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:26 am

» Trang thơ ChinhNguyên/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:21 am

» LỄ CẦU CHO CÁC ĐẲNG LINH HỒN.
by hongphuc Mon Nov 04, 2019 11:02 pm

» Huyền thoại R2/ CN-H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Oct 24, 2019 11:15 pm

» ĐÔNG SANG
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:49 pm

» TRỞ VỀ
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:33 pm

» Tháng ngày cằn cỗi (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Oct 20, 2019 4:38 am

» ÔI ĐÀN BÀ
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 10:04 pm

» TÌM ĐÂU TIẾNG CẰN NHẰN...
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 9:56 pm

» Cõi yêu ( ngũ thập liên hoàn trường họa )
by dangphuong Thu Oct 17, 2019 8:47 pm

» TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
by hongphuc Wed Oct 16, 2019 9:52 am

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Wed Oct 16, 2019 5:06 am

» Vàng thu
by lethi Tue Oct 08, 2019 8:23 am

» Giận
by lethi Mon Oct 07, 2019 10:27 am

» Tình ta như biển rộng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Sep 27, 2019 10:29 am

» 11/9 Hủy Diệt Tháp Đôi Khai Sinh Hội Ngộ
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:48 pm

» Mật khúc
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:47 pm

» Nghịch Cảnh
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:46 pm

» Con đường trong mưa (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Sep 16, 2019 12:40 am

» Ca dao xanh
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:41 pm

» Ước Thầm/CN-HNT
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:38 pm

» Trang Thơ Tuyền Linh
by tuyenlinh47 Sat Sep 07, 2019 9:49 am

» Thăm bạn lần thứ hai
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Sep 02, 2019 4:54 am

» CHẤP NHẬN
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Aug 30, 2019 4:07 am

» NỖI LÒNG MONG LŨ VỀ
by hongphuc Thu Aug 29, 2019 8:22 am

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Aug 28, 2019 9:48 pm

» Người lập trình cần có tâm thế ?
by thetvbytesoft2 Mon Aug 26, 2019 9:23 am

» ĐÊM ĐÔNG
by hongphuc Sat Aug 24, 2019 9:07 pm

» Tàn tạ (thơ ĐL dp)
by dangphuong Tue Aug 20, 2019 8:22 pm

» Nỗi Niềm Của Gió
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Aug 19, 2019 10:57 am

» Mảng rêu phong (thơ ĐL dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:31 pm

» Bao nhiêu mới đủ (thơ 4 câu-dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:24 pm

» ...Còn chi bên trời!
by TC Nguyễn Tue Aug 13, 2019 11:20 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sun Aug 11, 2019 7:42 pm

» "Thật xấu hổ, thế nhưng tôi nghĩ Arsenal khó có khả năng để có cậu ấy"
by thuanvb86 Tue Aug 06, 2019 2:38 pm

» Tiểu Sử Tác Giả trên Dòng Thơ
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 12:30 pm

» Tập Thơ Mãi Mãi Yêu Em
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:34 am

» Tập Thơ Yêu Em Một Mình
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:22 am

» Nỗi Niềm
by lethi Fri Aug 02, 2019 8:54 am

» Hai vì-sao lạc/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jul 29, 2019 9:57 am

» ComeBackToSorrento1/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jul 24, 2019 9:25 am

» NGÕ NHỎ + LỀU CỎ (CN-HNT)
by dangphuong Mon Jul 15, 2019 5:32 pm

» Chiều mưa Orlando (thơ dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Jul 12, 2019 3:51 pm

» Đi XKLĐ Nhật Bản năm 2019 có cần kinh nghiệm hay không?
by gach3d Thu Jul 11, 2019 9:32 am

» MOTHER'S DAY
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:23 pm

» HOA THÁ NĂM DÂNG MẸ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:21 pm

» HEAVEN FIELD
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:19 pm

» ( Viết tặng người trong cuộc ) CHUYỆN XƯA.
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:17 pm

» HOA SÚNG TRẮNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:16 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) HẠ ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:15 pm

» HẠNH PHÚC
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:13 pm

» Viết cho tuổi Học Trò) PHƯỢNG BUỒN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:12 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) THÁNG NĂM ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:10 pm

» VÀO HẠ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:08 pm

» CÁNH PHƯỢNG HỒNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:07 pm

» ĐỜI HOA
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:04 pm

» TỰ DO
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:03 pm

» LỠ CHUYẾN TÀU PHÚ QUỐC -HÀ TIÊN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:00 pm

» BẾN CŨ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 10:59 pm

TRÂM (Truyện ngắn)

Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Wed Sep 30, 2009 10:16 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]



[You must be registered and logged in to see this image.]

Tỉnh của tôi ở nhỏ lắm và nghèo nàn. Trường chỉ có tới lớp đệ nhị. Nên thi đậu xong tú tài I, tôi phải qua tỉnh kế bên để học lớp đệ nhất....Ba tôi mất đã lâu. Một mình mẹ nuôi 6 đứa con nên vất vả trăm chiều. Ngày nào mẹ cũng thức dậy khoảng 3 giờ sáng. Nấu nướng gói bánh để sáng mai gánh gồng ra chợ. Có những buổi trưa ế ẩm cả nhà ăn bánh trái trừ cơm là chuyện thường. Mẹ không khoẻ gì nhưng tôi chưa bao giờ thấy mẹ nghỉ ngơi một ngày nào.. trừ có ngày Mồng một tết.
Có đôi khi tôi thấy buổi trưa mẹ mệt mỏi..Mẹ nằm vùi không ăn uống. Tôi nghĩ mẹ đã bệnh rồi. Nhưng tới 3 giờ sáng mẹ cũng lồm cồm ngồi dậy...và cơn bệnh qua đi.
Nhà nghèo quá...Một mẹ goá bụa và 6 đứa con nhỏ... Sống lây lất..nên hai anh lớn của tôi phải nghỉ học sớm để phụ với mẹ...Khi có đứa nào bệnh, những đứa kia đi vô khóm rẫy hái lá ngũ trảo về để nấu nước xông... Anh em chúng tôi tự lo cho nhau...để mẹ bớt nhọc nhằn.

Tôi đậu tú tài I xong, tính đi kiếm việc gì làm, nhưng mẹ nhất định không chịu. Mẹ nói chỉ còn có mình tôi là có thể làm cho mẹ được nở mày nở mặt đôi chút...
Qua tỉnh khác, không có tiền ở trọ, tôi phải coi sóc một căn biệt thự của một người giàu có ở Saigon. Cũng may, ông bà chủ hiền lành và tiền công của tôi cũng đủ cho sách vở và tiền ăn. Công việc của tôi là quét tước trong nhà cho sạch sẽ...Lau bàn ghế để đừng có bụi bậm bám đầy.
Bên ngoài thì chăm sóc vườn bông và tưới nước bón phân cho những cây ăn
trái...
Hai ông bà chỉ có một cô con gái...trạc bằng tuổi tôi. Cô tên Trâm. Nhưng không hiểu sao cô rất ghét tôi. Mỗi khi cô theo ông bà chủ về thăm ngôi biệt thự là cô kiếm cách hành hạ tôi. Cô đanh đá lắm nhưng ...rất đẹp. Cô "nhờ" tôi leo lên cây ngọc lan...hái xuống cho cô những đoá hoa cao nhứt.... Cô nũng nịu với mẹ bắt anh P. phải bứng cho cô cây này bông kia để cô mang về Saigon trồng...Cô không chịu đi xe hơi...mà nhõng nhẽo với ba bắt anh P. chở cô bằng xe đạp đi ra chợ...Cô lấy giày
cao gót đá vô ống quyển tôi là chuyện thường...Tôi cũng ghét cô..nhưng không dám ghét ra mặt.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Cuối năm đó, tôi thi đậu bằng tú tàu II...Trâm con của ông bà chủ nghe nói thi rớt tú tài I.
Lần cuối, khi ông bà chủ về thăm căn biệt thự...tôi xin nghỉ để về quê. Ông bà có vẻ quyến luyến tôi ghê lắm... Nhưng sáng hôm sau đột nhiên hai ông bà kêu tôi lên phòng khách nói chuyện...Ông hỏi tôi có tính toán gì cho tương lai không...? Bà cũng hỏi tôi có tính đi học đại học không? Tôi tình thật trả lời..là tôi cũng chưa biết...Tôi đang thắc mắc không hiểu hai ông bà này muốn gì....? Thì ông bỗng nghiêm trọng :
"Cháu có thể về Saigon để kèm dùm cho con Trâm thi tú tài I kỳ hai không...?". Tôi còn đang ngẩn ngơ thì ông nói tiếp "Cháu sẽ ở nhà hai bác.....Có phòng riêng cho cháu đàng hoàng ....". Tôi nhìn thấy thấp thoáng trong kia...con nhỏ Trâm đang có vẻ như đứng ngồi không yên...
Chuyện này là sao...? Tôi bất ngờ quá..! Con nhỏ đó ghét tôi... Tôi cũng ghét nó..không lẽ hai ông bà không biết...?
Tôi dứt khoát " Dạ không. Cháu không đủ "tài" để kèm thi tú tài I đâu... Xin hai bác nhờ ai khác...". Tôi nghe trong kia có tiếng dậm chân rầm rầm... Đúng là con nhỏ này còn "ghiền" hành hạ tôi... Đừng có ỷ giàu mà ăn hiếp người ta..Tôi nghĩ thầm trong bụng như vậy.
Sau đó, tôi cám ơn hai ông bà và từ giã..Tôi chờ hoài để "liếc xéo" con nhỏ Trâm đáng ghét kia môt cái ..Nhưng không thấy cô ta đâu nữa Về tới nhà, mẹ tôi mừng lắm ..Anh hai chưa gì đã nói.."Em phải tiếp tục học tới đại học... Chắc trong gia phả nhà mình chỉ có em là người học cao nhứt.." Tôi muốn học thêm chứ...Việc học đối với tôi là một niềm vui, một phấn đấu kỳ thú. Thế nhưng, tôi đang băn khoăn... Anh hai năm nay phải nhập ngũ rồi...Anh ba chắc cũng năm tới thôi... Nếu tôi cũng
đi học ở Saigon thì ai phụ đỡ đần cho mẹ..? Vả lại, tiền sách vở ..tiền
trọ phòng cũng là một vấn đề.

Chuyện chưa ngả ngũ và có vẻ như đi vào bế tắc. Tạm thời tôi ở nhà phụ gánh nước bửa củi. Một hôm, tôi đang bửa củi sau nhà... thì bỗng nghe tiếng đứa em gọi giựt ngược ...anh tư nhà có khách. Vừa quẹt mồ hôi trán vừa bước vô nhà...tôi ngạc nhiên quá đỗi khi thấy khách là ông chủ căn biệt thự. Nhà chỉ có cái đi văng cũ mèm là có thể ngồi được...Ông lịch sự hỏi tôi "Cháu vẫn khoẻ chứ..?" Nhưng ông thì tiều tuy xuống sắctrông thấy...Tôi đắn đo hỏi ông "Ông chủ kiếm cháu có việc gì không..?"
Ông ngồi xích lại gần tôi thêm rồi buồn rầu "Cũng chuyện con Trâm thôi.." Rồi ông kể chuyện về Trâm cho tôi nghe..Trâm từ nhỏ đã bị bệnh bại huyết. Số hồng huyết cầu không vững chắc...Khi lo lắng buồn rầu thì số hồng huyết cầu giảm xuống..Suốt cả tuần nay, số hồng huyết cầu trong người Trâm giảm xuống tới mức nguy hiểm... Ông không nói rõ..nhưng ngầm cho tôi biết là vì sự từ chối của tôi có thể đã ảnh hưởng nặng nề tới tâm thần của Trâm...Tôi giật mình và cảm thấy hối hận. Tôi thật sự
không bao giờ tưởng tượng được môt cô gái đanh đá như Trâm...lại là một người mang một căn bệnh nguy hiểm..có thể chết bất cứ lúc nào...Những cú đá vào chân tôi...chắc chỉ là..những giây phút hận đời..hận ông trời...Có lẽ cô ghét tất cả những người mạnh khoẻ yêu đời... Càng nhớ lại..tôi càng hối hận..sao không ráng chiều cô đôi chút ...? Tôi nhìn ông..không biết nói gì bây giờ...Ông không ép tôi nhưng cặp mắt..thì xa xăm diệu vợi. Cuộc đời bất trắc khó lường....và may rủi thường xảy ra
rất bất ngờ...Tôi xin ông ở nán lại thêm một chút nữa để chờ mẹ tôi và hai anh của tôi về...Không nói ra miệng nhưng tôi nhiều phần đã muốn theo ông về Saigon. Mẹ tôi...đã chịu nhiều bất hạnh...nên nghĩ tới bất hạnh dầu của ai...mẹ cũng dễ dàng mềm lòng. Còn hai anh của tôi... thì đứng xụi lơ..
Tôi lại ôm quần ôm áo...vái lạy bàn thờ của ba tôi ba lạy..và theo ông về Saigon...
(còn tiếp)


Được sửa bởi dangphuong ngày Thu Oct 01, 2009 6:40 pm; sửa lần 1.
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Thu Oct 01, 2009 6:20 pm




[You must be registered and logged in to see this image.]



[You must be registered and logged in to see this image.]


Trên xe đi về Saigon, tôi hỏi ông chủ...bệnh của Trâm có thể chữa lành được không? Ông nhìn tôi lắc đầu "Nhiều phần là không...?" Cả hai trầm ngâm suốt con đường dài...Tôi suy nghĩ..tôi sẽ làm được gì ..vai trò của tôi chỉ là kèm cho Trâm học hay còn gì nữa...? Sao Trâm cứ khăng khăng muốn người kèm dạy phải là tôi...người mà cô ghét cay ghét đắng...?
Về tới nhà, ông chủ nói với tôi: "Bác dặn cháu hai điều. Thứ nhứt đừng nói cho con Trâm biết là bác đi tìm cháu...Nó giận điên lên với ai tỏ vẻ thương hại nó. Thứ hai bác nghĩ cháu nên gọi hai bác là bác.."
Vừa bước vô nhà bác đã nói lớn lên "Trâm ơi! Coi có ai đến nhà mình này.." Một lát sau, tôi mới thấy Trâm ơ hờ bước ra...Cô trố mắt nhìn tôi...nửa có vẻ bực mình nửa có chút vui mừng. Nhưng sao tôi không còn thấy ghét cô nữa..Tôi chào cô trước "Dạ..chào cô Trâm.." Cô hất hàm.."anh tới đây làm gì?" Ông chủ đỡ lời cho tôi..."À..anh ấy cần việc làm..nên xin ba tạm thời tới đây kèm cho con học..." Bác giả lả..."Người quen dù sao cũng tốt hơn...con" Trâm nhìn tôi nghi ngờ, hỏi trỏng "Có thiệt không?" Dĩ nhiên là không thiệt rồi..nhưng sao tôi vẫn nói dối một cách rất ....chơn chất thiệt thà: "Dạ thiệt chớ..!" Kể từ hôm đó...cuộc đời tôi bỗng rẽ vào một ngã quanh không ngờ.
Công việc của tôi ngoài "kèm sư" bất đắc dĩ, tôi còn phải làm cho cô được vui. Cả hai điều này đều rất khó khăn đối với tôi..Trâm vẫn là một cô gái rất đanh đá và rất đáng ghét....Tôi không biết ông chủ có nói thật với tôi về căn bệnh của cô hay không? Hay chỉ là một cái cớ để thuyết phục tôi về đây. Cô đầy đọa tôi còn hơn là hồi ở căn biệt thự dưới tỉnh. Bây giờ lâu lâu cô còn ngắt véo tôi nữa. Có một lần tôi đứng sau lưng cô chỉ bài... cô còn cầm tay tôi lên cắn một cái gần chảy máu....Tôi muốn vả cho cô một tát tai...nhưng thật tình tôi không nỡ....Dù cô có bệnh thật hay chỉ là giả vờ...

Một hôm, tôi nhăn mặt với cô...vì chỉ một bài toán đơn giản, tôi giảng hoài mà cô vẫn không hiểu..Thấy tôi nhăn nhó..cô bỗng cầm cuốn sách đập vô đầu cô lia lịa..Cô nhảy đầm đập và miệng thì hét lên.."Sao mà tôi ngu ngốc dữ vậy..?" Tôi còn đang bàng hoàng thì cô đã ngã xuống đất..Tôi tưởng cô chỉ làm mình làm mẩy với tôi thôi..Không ngờ 5 phút sau, thấy cô vẫn nằm im..Tôi hô hoán lên...Mọi người xúm quanh..hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra..Tôi kể lại ...ai cũng nhìn tôi trách móc. Lần đó
Trâm phải vô nằm bệnh viện cả tuần. Tôi vô thăm cô..nhưng cô nhứt định không thèm gặp mặt tôi. Tới bây giờ thì tôi đã hiểu rõ ràng...cô có bệnh thật và là một căn bệnh nguy hiểm.

Kỳ thi tú tài I lần thứ hai năm đó Trâm cũng rớt..Tôi không thấy cô buồn một chút nào...Nhưng tôi thì buồn vô hạn. Tôi đã không làm tròn trách nhiệm... Sau kỳ thi, tôi chờ hai ông bà chủ cho tôi nghỉ việc..Nhưng không thấy hai ông bà đá động gì hết... Thời gian ghi danh vào đại học cũng sắp hết rồi..Tôi đang bồn chồn..thì bỗng một hôm Trâm đề nghị với tôi "Anh P. hay em với anh đi Đà Lạt nghỉ hè...Ở đây em thấy tù túng quá!" Cái mặt của cô như ra lệnh..Tôi bực mình quá..nhưng thấy hình như cô sắp sửa muốn ngã xỉu..tôi hết hồn trả lời nhanh " Được..được...được mà..!"
Tôi phải dấu mẹ và hai anh tôi về vụ đi Đà Lạt này..Khi tôi về không biết tôi có còn ghi danh học đại học kịp không? Hai ông bà chủ..chiều Trâm từng chút một. Cô muốn gì là được nấy. Không ai dám nói một điều gì trái ý cô... Riết rồi cô càng ngày càng ương ngạnh... Tính tình thì vô cùng ngang bướng xấu xí ..nhưng gương mặt thì lại đẹp quá sức..Càng ngày càng đẹp ra..Hình như căn bệnh này..khiến người ta đẹp ra thì phải...! Những khi cô không đanh đá...nét mặt cô sầu thảm ngó về một khoảng xa xăm nào đó... Lúc đó hình như... cô mới thật là cô...một đóa hoa mong manh.Tôi nhìn cô..nước mắt tôi lưng tròng. Ông Trời thật là tàn nhẫn ...

Chúng tôi đi xe đò tới Đà Lạt. Nhà có xe, có tài xế nhưng Trâm không muốn đi xe nhà. Hai ông bà cũng có một căn biệt thự ở Đà Lạt nhưng Trâm nói là muốn ở nhà thuê...Cô lại còn dứt khoát phải là nhà do cô thuê lấy... Đà Lạt mùa này đẹp vô cùng...Buổi sáng nhìn xa xa..sương mù còn thấp thoáng. Sâu xuống bên dưới là một ngọn suối...Đêm ngủ nghe tiếng suối chảy róc rách và tiếng lá cây rung xào xạc...như trong cảnh thần tiên.
Những khi vui, Trâm không có vẻ gì là bệnh hoạn cả...Tôi và cô đi mua những bức tranh lụa..Về tới nhà, cô nhứt định tự mình cô treo lên...Tôi đứng vịn cái thang nhỏ..Cô mặc một cái áo bà ba..Tôi nhìn lên..rụng rời. Thấy tôi có vẻ lạ....cô nhíu mày rồi cũng biết..Cô cười mỉm nhìn tôi hỏi.."Có đẹp không?"

Từ lần đó, Trâm và tôi hình như thân hơn...Trâm tự đi chợ mua thức ăn. Về nhà hai đứa cùng nấu nướng...Nghề nấu ăn của tôi còn cao cường hơn Trâm..Thế nhưng càng vế sau, Trâm càng dành nấu nướng và lo toan giống như một người đàn bà chu đáo trong gia đình. Nhà chỉ có một phòng ngủ..Trâm ngủ trong phòng còn tôi thì đi ngủ lang thang. Khi thì phòng ngoài...khi thì treo võng nằm ngủ dưới mấy gốc cây.
Đúng là một kỳ đi nghỉ hè...Trâm và tôi đi khắp Đà Lạt..Thác nước nào cũng ghé qua..Trâm đòi đi ngựa ở thác Cam Ly...Cản không được tôi đành phải chạy theo con ngựa..May mà con ngựa nhỏ xíu..nó chạy còn chậm hơn tôi.



[You must be registered and logged in to see this image.]


Có khi hai đứa ngủ trưa ở đồi thông..Ăn bánh mì ở bờ hồ Than Thở..Đi bộ mệt nghỉ tới chùa Linh Phong..
Một đêm, Trâm cứ nằng nặc kêu tôi dọn đồ qua ngủ chung với Trâm...Con nhỏ này muốn cái gì là chỉ có Trời mới cản được..Trâm ngủ trên giường tôi nằm ở dưới đất...Không biết Trâm có ngủ được hay không chứ tôi cứ thao thức hoài...
Một hôm đi chợ Đà Lạt..tôi bỗng gặp Lan cô bạn học chung lớp Đệ nhất năm rồi. Cả hai đều mừng rỡ...Tôi giới thiệu với Trâm ..Lan là bạn học. Tới phiên Trâm tôi giới thiệu với Lan là "cô chủ". Lan tròn mắt ngó..."cô chủ" là sao?
Về tới nhà Trâm giận tôi suốt một ngày đêm..Tôi năn nỉ mãi mới chịu ăn chút cơm..Qua sáng hôm sau Trâm dằn mặt tôi..."Anh không được giới thiệu em là "cô chủ"..!" Tôi nhìn Trâm hỏi lại.."Vậy Trâm muốn tôi giới thiệu như thế nào..?" Trâm trả lời không đắn đo "Là người yêu của anh.." Tôi chưng hửng..không biết con nhỏ này nói thật hay nói chơi...Nhưng nhìn nét mặt của cô hầm hầm...tôi không nghĩ là cô nói
chơi...
(còn tiếp)




[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Fri Oct 02, 2009 5:54 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]



[You must be registered and logged in to see this image.]

Ở Đà Lạt hai tháng, đi chơi mãi cũng chán..Trâm lại đòi về Saigon. Về tới nơi, tôi hộc tốc tới trường đai học. Năn nỉ thế nào họ cũng không chịu cho tôi ghi danh vì đã quá trể. Tôi buồn vô hạn ... Mẹ tôi và hai anh biết được chắc giận tôi lắm...Cả nhà đang kỳ vọng nơi tôi..Thấy tôi trầm ngâm .... Trâm hỏi tại sao..? Không dấu được nên tôi phải nói thật cho Trâm biết. Nghe xong, Trâm bỗng nghiêng mình qua và hôn tôi..Miệng lí nhí.."Trâm xin lỗi anh.."

[You must be registered and logged in to see this image.]


Tôi thẫn thờ...Lần đầu tiên tôi được một cô gái hôn..và là một cô tuyệt đẹp... Cả ngày hôm đó tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ...Tôi chưa từng biết qua tình yêu là như thế nào..Cũng chưa từng biết nhớ nhung ai... Nhưng nụ hôn này..khiến tôi bâng khuâng. Nhưng tôi không nghĩ là tôi yêu thương Trâm...Tôi chỉ thương xót Trâm mà thôi.

Còn công việc của tôi... tôi cũng không biết phải làm gì bây giờ. Học thì không học được... Về nhà cũng không dám...Nghĩ tới nghĩ lui..tôi đành phải đi kiếm việc làm. May quá có một trường trung học tư thục nhận tôi vào làm giáo sư dạy toán đệ nhất cấp.
Tôi xin hai ông bà chủ cho tôi ra ngoài ở riêng. Hai ông bà còn chưa biết trả lời sao...thì Trâm bỗng buộc miệng nói "Anh đi đâu em theo đó..Đừng hòng mà bỏ em.." Cả hai ông bà và tôi ...nhìn Trâm tưởng cô nói đùa. Nhưng không, gương mặt cô không có vẻ gì là đùa cợt. Nhưng tôi không dọn ra ngoài là không được..Thế là một lần nữa ..định mạng như cợt đùa với tôi... Trong một vở tuồng bi hài kịch nào đó sắp xếp cho Trâm và tôi phải sống chung với nhau. Hai ông bà thì không dám trái ý
Trâm..Còn tôi thì không nỡ...Tôi mà ra đi một mình..nhiều phần là Trâm sẽ vào bệnh viện ngay. Tôi bây giờ giống như là một ông thần hộ mạng của Trâm...

Tới chỗ trọ mới...Trâm cũng một mình bày biện đủ thứ, giống như lúc chúng tôi sống ở Đà Lạt... Ba má Trâm ngày nào cũng ghé thăm. Về sau Trâm "cấm" ba má không được tới mỗi ngày..mà mỗi tuần chỉ được tới một lần. Đối với hai ông bà lời nói của Trâm giống như là mệnh lệnh của vua. Không tuân theo là sẽ bị chém đầu...
Tôi mới đi dạy có một tuần mà các em học trò lớp đệ tứ quái quỉ cũng lò mò kiếm được nhà ghé qua ... điều tra. Trâm xưng "cô" với mấy em rất tự nhiên. Khi các em về rồi..Trâm bỗng hỏi tôi "Anh có muốn cưới em không..?" Lần này thì tôi không chịu nổi nữa..Tôi cự Trâm "Này..đừng có đùa giỡn quá đáng nha... Chuyện vợ chồng không phải trò chơi đâu..!"
Trâm cũng cười "Không chịu thì thôi..Làm gì mà hung dữ quá vậy...?"

Sống với Trâm riết rồi tôi cũng quen...Càng ngày tôi càng thấy khắng khít yêu thương căn nhà của mình. Hay là khắng khít yêu thương ai cũng không biết chừng... Rời khỏi trường là tôi về nhà ngay..Tôi sợ vắng tôi lâu Trâm sẽ buồn. Trâm không có bạn bè nào cả...Có lẽ tính tình của Trâm bất thường..Thêm tính ương ngạnh cao ngạo nên không ai muốn làm bạn với Trâm..Trên đời này chỉ có tôi là cùng trang lứa và gần gũi thân thiết với Trâm thôi...Mặc dù Trâm ở nhà nấu nướng quét dọn nhà cửa cũng hết giờ...nhưng tôi vẫn không muốn Trâm cảm thấy lẻ loi.
Ba má Trâm thương tôi lắm...Cả hai ông bà coi tôi như là một ân nhân.

Một bữa về tới nhà, tôi ngạc nhiên sao không thấy Trâm ra cười đón tôi như thường lệ..Vô tới nhà nhìn quanh quất cũng không thấy Trâm đâu...Tôi hoảng quá đi thẳng vào buồng thì thấy Trâm đang nằm thiêm thiếp..Tôi sợ hết hồn kề sát bên Trâm lo lắng.."Trâm..cô sao vậy..? Cô cảm thấy trong người như thế nào...? Có muốn tôi kêu hai bác qua đây không?" Tôi hỏi một hơi liền miệng mấy câu ...Trâm mở mắt ra nhìn tôi "Anh lo lắng cho em nhiều lắm có phải không..?" Tôi trả lời ngay không chút nghĩ ngợi.."Nhiều..nhiều lắm..!" Trâm cười.."Em không sao..hồi nảy em ráng sức kéo cái tủ kia..nên em mệt quá.." Tôi thương Trâm quá...nên cúi xuống hôn Trâm..Trâm cũng kéo đầu tôi xuống và hôn lại.



[You must be registered and logged in to see this image.]


Hai tháng sau chúng tôi làm đám cưới...Bác sĩ khuyên chúng tôi là không nên có con sớm ...Hãy chờ cho tới bao giờ sức khoẻ của Trâm khá hơn một chút. Tôi và Trâm cũng không muốn có con ngay nên chúng tôi cũng không hỏi là tại sao..? Tôi xin phép nhà trường nghỉ hai tuần để cùng Trâm qua Nhật . Sức khoẻ của Trâm dạo này rất khá... Những ngày ở Tokyo là những giây phút thần tiên tuyệt vời....Cả hai đều có mối tình đầu tiên trong đời và cùng trở thành hai vợ chồng...Trâm bắt tôi phải cùng Trâm chụp không biết bao nhiêu là hình. Trâm nói "Để nếu lỡ mai mốt em đi rồi..anh cũng còn những hình ảnh của em.." Tôi cự nự Trâm sao lại ăn nói không giữ mồm giữ miệng...Thế nhưng trong thâm tâm của Trâm và tôi đều biết...Trâm có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Đêm cuối cùng ở Tokyo, Trâm bỗng nài nỉ tôi "Em muốn có một đứa con với anh.." Tôi còn cười nói giỡn .."Không..không phải một đứa đâu..mà là nhiều đứa..cho tới bao giờ đủ một đội banh mới thôi..." Nhưng Trâm không cười...nét mặt tràn đầy ưu tư xa vắng..Tôi lật đật ôm sát Trâm vào người.."Em thấy trong người sức khoẻ ra sao..?" Đêm hôm ấy, Trâm nồng nàn hơn bất cứ đêm nào...Hình như Trâm muốn dồn hết tất cả yêu thương cho một mầm sống nào đó trong tương lai. Dẫu sao chúng tôi cũng
có một đêm tuyệt vời ...
(còn tiếp)



[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Sat Oct 03, 2009 6:50 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]


Về lại Saigon, Trâm có dáng dấp như một thiếu phụ sắp có con. Trâm đi mua sắm quần áo cho em bé...Mua cả nôi và đồ choi. Trâm còn tìm hiểu và ăn những thức ăn có lợi cho em bé ngay khi còn trong bào thai. Chúng tôi, ba má Trâm và tôi... mặc kệ cho Trâm muốn làm gì thì làm...
Hai tháng sau thì Trâm có thai thật ...Từ ngày biết mình có thai Trâm mới hết tư lự ..Hết những giây phút ngồi đăm chiêu. Những gì chất chứa trong nội tâm của Trâm... khó ai có thể biết một cách tường tận. Trâm không còn đanh đá như xưa nữa...Trái lại rất trầm lặng.


[You must be registered and logged in to see this image.]



Sự kiện Trâm có bầu hình như đã mang đến cho Trâm một niềm vui, một đời sống mới. Nhưng nó lại mang đến cho chúng tôi nhiều âu lo...
Ba má Trâm muốn mướn một bà giúp việc..phụ lo cho Trâm săn sóc nhà cửa..Nhung Trâm quyết liệt từ chối..Trâm không muốn có một người thứ ba... chen vào nếp sống riêng tư nồng thắm của tôi và Trâm.
Mỗi ngày Trâm vẫn bếp núc như bình thường... Khi rảnh thì đọc sách về em bé...Ban đêm đi vô đi ra ngắm nghía và đong đưa cái nôi..Tôi và Trâm đã sống với nhau những ngày tràn đầy hạnh phúc. Hình như chúng tôi muốn tận hưởng những ngày tháng bên nhau ...khi còn có cơ hội. Nhiều lần nửa đêm thức giấc tôi nhìn Trâm... Gương mặt Trâm đẹp như một tranh vẽ...Tôi thường cúi xuống hôn nhè nhẹ lên gương mặt ấy..Làm sao tôi có thể san sẻ đuợc những ngày tháng của tôi cho Trâm ...? Tôi chỉ còn biết cầu nguyện...hi vọng một phép lạ nào đó xảy đến cho Trâm..
Tới tháng thứ chín thì chúng tôi thuyết phục mãi Trâm mới chịu dọn về nhà ở với ba má... Tôi cũng phải về theo. Vài ngày, Trâm lại kêu nhớ nhà...nhớ căn nhà nhỏ bé của tôi và Trâm...Chúng tôi tạt qua ít phút rồi trở về biệt thự ngay. Ở đây có đủ tiện nghi hơn. Nhứt là nhà lại có máy điều hoà không khí.. Nhưng Trâm vẫn không thấy thoải mái bằng cuộc sống riêng rẽ của chúng tôi..
Trâm mong tới ngày hạ sinh em bé..để còn trở về sống trong ngôi nhà thuê hàng tháng... Để đuợc tự do cười nói đùa giỡn với tôi...


Và chuyện gì đến đã đến...Trâm đã nằm trong bảo sanh viện đúng một tuần..Bác si tới thăm Trâm mỗi ngày và tất cả có vẻ bình thuờng. Tôi tới ngồi với Trâm suốt ... sau khi hết lớp... Như có linh tính gì...Trâm dặn tôi phải đặt tên con là Anh Trâm...Thật ra tên của Trâm là Trần thị Trâm Anh. Nhưng cả nhà đều gọi là Trâm..chứ không gọi là Anh... Trâm dặn tôi cả trăm thứ chuyện...Tôi vẫn để cho Trâm nói... mặc dù tôi không thấy có gì là không bình thuờng cả. Bác si cũng xác định là mọi chuyện tương đối tốt..
Mỗi khi tôi ngồi với Trâm..Trâm thuờng biểu tôi đưa ống quyển của tôi cho Trâm coi. Trâm mân mê rồi nói.."Em còn muốn đá anh suốt đời... Tiếc là hồi đó em đá anh nhẹ quá..nên không để lại vết xẹo nào..." Tôi cười giơ cườm tay ra khoe... "Có đây này..hàm răng đẹp của em còn đây nè.."
 

[You must be registered and logged in to see this image.]


Tới lúc Trâm đuợc đưa vào phòng sinh..tôi và ba má Trâm..ngồi sát bên nhau..Ai cũng hồi hộp và không ngớt cầu nguyện... Chuyện sinh nở với người bình thuờng... còn có khi bất trắc... huống hồ là với Trâm. Tôi thầm van xin với ông Trời rút ngắn tuổi đời của tôi bao nhiêu cũng đuợc để san sẻ cho Trâm…Tôi yêu thương Trâm vô vàn…Trong một sâu thẫm nào đó..tôi cảm thấy hình như duyên nợ của Trâm chỉ có chừng ấy thôi...Trâm sinh ra đời là vì tôi..và chỉ ngần ấy thôi..
Khoảng nửa giờ sau, cửa phòng sinh chợt mở ra và bác si hấp tấp đi về phía tôi "Chúng tôi cần phải mổ ngay..xin anh ký vào giấy tờ thủ tục càng nhanh càng tốt.." Tôi mất bình tỉnh trông thấy "Tại sao lại phải mổ...?" Bác sĩ có chút bối rối "Chúng tôi đã không nghĩ tới tình huống này... Khi bà nhà cố gắng dùng sức tối đa...hồng huyết cầu bỗng thay đổi nhanh chóng nên khiến bà ngất xỉu..Đã hai lần như vậy nên chúng tôi không thể nào để bà nhà dùng sức đuợc nữa.." Tôi run run hỏi "Làm sao mà có thể mổ đuợc với căn bệnh của Trâm..?" Bác sĩ cũng lắc đầu..." Chúng tôi cũng biết vậy..nhưng không còn cách nào khác..Chỉ trông vào may mắn thôi.."
May mắn đã không đến với Trâm và tôi... Trâm đã ra đi ngay trên bàn mổ... Chúng tôi không được nói với nhau dầu là một câu ngắn ngủi lần cuối... Không được nhìn nhau dầu xa xôi trong một không gian hờ hững đến thế nào..... Không được cầm tay nhau lần cuối...dù chỉ trong vài giây…Trâm ra đi..như một đóa hoa trong giông bão… Bên mình không có một ánh mắt tiếc thương…


[You must be registered and logged in to see this image.]


 

Đám tang của Trâm đã ghé qua căn nhà nồng ấm của chúng tôi vài giờ..rồi tiễn biệt một đời.
Sau ngày tang lễ tôi bỏ hết tất cả...Tôi về lại căn biệt thự và nằm ở đó suốt một tuần. Ngày nào tôi cũng đứng thẫn thờ dưới gốc cây hoa ngọc lan..Tưởng chừng như Trâm đang hối thúc tôi ..Những đau đớn của ngày nào bị Trâm đá vào ống quyển đã đi đâu..?
Ngày cuối, tôi bứng một cây hoa ngọc lan..và đem về trồng bên cạnh mộ của Trâm..
Tôi cúi xuống hôn mộ bia...hai chữ Trâm Anh nhập nhoè nước mắt của tôi...



 
[You must be registered and logged in to see this image.]

 

Nào ai biết được chuyện tương lai…?
Đường trần hờ hững bước ngắn dài
Dòng sông cắm cúi chảy ra biển ...
Và đời người như hạt sương mai..!
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Trâm

Bài gửi by Minh Tâm on Sun Oct 04, 2009 11:27 pm

Nếu anh biết đó là lần cuối
Được nhìn em bước khỏi cửa nhà
Anh sẽ đến hôn em từ giã
Và gọi em lần nữa để hôn em

Nếu anh biết đó là lần cuối
Được nhìn em say giấc ngủ yên
Anh sẽ đến trao lời mến chúc
Khúc tình ru anh khẻ dạo đàn

*DP ơi! Chia sẻ nhá! Thương quá Trâm buồn!!!
Minh Tâm
Minh Tâm

Tổng số bài gửi : 281
Join date : 26/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by H-Yen on Mon Oct 05, 2009 1:15 am

Anh DP viết câu chuyn lãng mn nhưng đon cui bi đát quá

Hình rt đp và d thương như Trâm
[You must be registered and logged in to see this image.]

H-Yen

Tổng số bài gửi : 203
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Mon Oct 05, 2009 4:03 am

Minh Tâm đã viết:Nếu anh biết đó là lần cuối
Được nhìn em bước khỏi cửa nhà
Anh sẽ đến hôn em từ giã
Và gọi em lần nữa để hôn em

Nếu anh biết đó là lần cuối
Được nhìn em say giấc ngủ yên
Anh sẽ đến trao lời mến chúc
Khúc tình ru anh khẻ dạo đàn

*DP ơi! Chia sẻ nhá! Thương quá Trâm buồn!!!


Cám ơn Minh Tâm đã ghé qua đọc truyên và gửi lại một bài thơ... [You must be registered and logged in to see this image.]
Sẵn trớn đọc luôn truyện "Rồi cũng qua đi" nghen.
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by dangphuong on Mon Oct 05, 2009 4:53 am

H-Yen đã viết:Anh DP viết câu chuyn lãng mn nhưng đon cui bi đát quá

Hình rt đp và d thương như Trâm
[You must be registered and logged in to see this image.]


Cám ơn H.Yên. Nhớ ghé qua đọc truyện thường nghen.. [You must be registered and logged in to see this image.]
Chúc một ngày vui.
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

TRÂM (Truyện ngắn) Empty Re: TRÂM (Truyện ngắn)

Bài gửi by ThachThao on Mon Oct 05, 2009 6:13 am

Một chuyện tình buồn nhưng dễ thương.
ThachThao
ThachThao

Tổng số bài gửi : 2131
Join date : 14/09/2009
Age : 56
Đến từ : TP HCM

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết