Latest topics
» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by phambachieu Today at 6:53 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:16 am

» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:15 am

» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:14 am

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

» Hương thu (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:30 am

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:26 am

» Trang thơ ChinhNguyên/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:21 am

» LỄ CẦU CHO CÁC ĐẲNG LINH HỒN.
by hongphuc Mon Nov 04, 2019 11:02 pm

» Huyền thoại R2/ CN-H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Oct 24, 2019 11:15 pm

» ĐÔNG SANG
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:49 pm

» TRỞ VỀ
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:33 pm

» Tháng ngày cằn cỗi (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Oct 20, 2019 4:38 am

» ÔI ĐÀN BÀ
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 10:04 pm

» TÌM ĐÂU TIẾNG CẰN NHẰN...
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 9:56 pm

» Cõi yêu ( ngũ thập liên hoàn trường họa )
by dangphuong Thu Oct 17, 2019 8:47 pm

» TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
by hongphuc Wed Oct 16, 2019 9:52 am

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Wed Oct 16, 2019 5:06 am

» Vàng thu
by lethi Tue Oct 08, 2019 8:23 am

» Giận
by lethi Mon Oct 07, 2019 10:27 am

» Tình ta như biển rộng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Sep 27, 2019 10:29 am

» 11/9 Hủy Diệt Tháp Đôi Khai Sinh Hội Ngộ
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:48 pm

» Mật khúc
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:47 pm

» Nghịch Cảnh
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:46 pm

» Con đường trong mưa (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Sep 16, 2019 12:40 am

» Ca dao xanh
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:41 pm

» Ước Thầm/CN-HNT
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:38 pm

» Trang Thơ Tuyền Linh
by tuyenlinh47 Sat Sep 07, 2019 9:49 am

» Thăm bạn lần thứ hai
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Sep 02, 2019 4:54 am

» CHẤP NHẬN
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Aug 30, 2019 4:07 am

» NỖI LÒNG MONG LŨ VỀ
by hongphuc Thu Aug 29, 2019 8:22 am

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Aug 28, 2019 9:48 pm

» Người lập trình cần có tâm thế ?
by thetvbytesoft2 Mon Aug 26, 2019 9:23 am

» ĐÊM ĐÔNG
by hongphuc Sat Aug 24, 2019 9:07 pm

» Tàn tạ (thơ ĐL dp)
by dangphuong Tue Aug 20, 2019 8:22 pm

» Nỗi Niềm Của Gió
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Aug 19, 2019 10:57 am

» Mảng rêu phong (thơ ĐL dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:31 pm

» Bao nhiêu mới đủ (thơ 4 câu-dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:24 pm

» ...Còn chi bên trời!
by TC Nguyễn Tue Aug 13, 2019 11:20 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sun Aug 11, 2019 7:42 pm

» "Thật xấu hổ, thế nhưng tôi nghĩ Arsenal khó có khả năng để có cậu ấy"
by thuanvb86 Tue Aug 06, 2019 2:38 pm

» Tiểu Sử Tác Giả trên Dòng Thơ
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 12:30 pm

» Tập Thơ Mãi Mãi Yêu Em
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:34 am

» Tập Thơ Yêu Em Một Mình
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:22 am

» Nỗi Niềm
by lethi Fri Aug 02, 2019 8:54 am

» Hai vì-sao lạc/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jul 29, 2019 9:57 am

» ComeBackToSorrento1/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jul 24, 2019 9:25 am

» NGÕ NHỎ + LỀU CỎ (CN-HNT)
by dangphuong Mon Jul 15, 2019 5:32 pm

» Chiều mưa Orlando (thơ dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Jul 12, 2019 3:51 pm

» Đi XKLĐ Nhật Bản năm 2019 có cần kinh nghiệm hay không?
by gach3d Thu Jul 11, 2019 9:32 am

» MOTHER'S DAY
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:23 pm

» HOA THÁ NĂM DÂNG MẸ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:21 pm

» HEAVEN FIELD
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:19 pm

» ( Viết tặng người trong cuộc ) CHUYỆN XƯA.
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:17 pm

» HOA SÚNG TRẮNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:16 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) HẠ ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:15 pm

» HẠNH PHÚC
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:13 pm

» Viết cho tuổi Học Trò) PHƯỢNG BUỒN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:12 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) THÁNG NĂM ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:10 pm

» VÀO HẠ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:08 pm

» CÁNH PHƯỢNG HỒNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:07 pm

» ĐỜI HOA
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:04 pm

» TỰ DO
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:03 pm

» LỠ CHUYẾN TÀU PHÚ QUỐC -HÀ TIÊN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:00 pm

» BẾN CŨ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 10:59 pm

» TÂM TÌNH VỚI CHA
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 10:57 pm

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Tue Oct 06, 2009 6:11 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


KHÔNG CHỖ DUNG THÂN ...(01)

Tôi là một người bình thường. Nghĩa là một người chỉ có vài tính tốt nhưng có hàng trăm tính xấu. Những việc gọi là tốt mà tôi đã làm chắc viết một câu cũng quá đủ..Còn những chuyện xấu thì viết hai ba cuốn tập học trò cỡ 100 trang cũng chưa hết.
Khổ cái tôi lại là người khá tinh ranh. Thời thế đổi thay càng khiến cho tâm tính tôi trở nên năng động quỷ quái một cách dị thường. Tính tốt le que chỉ có vài cái giờ đã mất hết trơn.. Chỉ còn lại là những tính xấu thì càng ngày càng thêm xấu...Cũng may, tôi chưa có cơ hội nào để thi thố cái tài năng "trời cho" này. Ngược lại ông trời chắc cũng biết tôi là một tên nguy hiểm nên khiến VC chặt bớt tôi một giò. Những
ngày ở trong tù nhứt là bị nhốt trong connex tôi đã tự hành hạ tôi để biến thành một người què quặt. Tuy nhiên tôi giống như là một con ngựa của Tôn Tẫn...Què một chân chỉ làm giảm năng lực của tôi chừng hai phần ba. Một phần ba còn lại cũng đủ cho tôi cà nhắc đi qua đi lại...làm cho thiên hạ chóng mặt...Vì vậy cho nên ông trời một lần nữa lấy bớt của tôi một đốt xương sống. Người ta mất nửa đốt cũng tàn đời còn tôi mất một đốt xương sống chỉ khiến tôi nằm không dám thẳng lưng thôi. Có lẽ vài ngàn kiếp trước của tôi là Tề thiên Đại thánh chăng?

Sau khi VC không thèm nhốt tôi vào conex nữa ..tôi cà nhắc trốn ra khỏi thành phố. Tôi chui vào một cái rẫy hẻo lánh ở Long Thành. Từ ngoài đường cái, khó ai biết là bên trong có một cái rẫy. Cỏ hoang đã mọc cao hơn đầu người. Ở đó có một ông lúc trước là đệ tử của tôi..Anh là cháu xa ba bốn đời gì đó của bà vợ một ông đại tá VC. Rẫy có hai mẫu đất bỏ hoang và anh giới thiệu tôi vô để làm...không công. Ông đại tá VC phán một câu xanh rờn "Chú cứ trồng tỉa ở miếng đất đó... được bao nhiêu tùy
chú em xử dụng". Con người ta đôi khi lợi dụng nhau. Tôi làm miếng rẫy, không biết tôi sẽ có lợi gì không ... chứ ông ta thì có lợi trông thấy.
VC coi vậy mà cũng khoái màu mè...Từ miếng đất bỏ hoang cỏ tranh mọc cao tới đầu...nếu nó trở thành một rẫy khoai mì chẳng hạn thì ông ta cũng được tiếng thơm. Sau 75, người ta chia chác nhau những căn nhà, những mảnh vườn cây ăn trái mà chủ nhân đã bỏ đi mất biệt. Đa số đều đã trở thành hoang tàn vì không có ai coi sóc... Ra sức để những vườn tược này trở lại như xưa coi như là có thành tích với cách mạng. Nhưng hiếm ai có thể thực hiện được... Vườn tược bỏ hoang thì vô số mà người làm công thì càng ngày càng hiếm..Chưa kể là lấy tiền đâu ra để mà mướn
nhân công...?
Ông đại tá này không biết có nghi ngờ gì tôi không...nhưng chắc có thêm một người làm không công, ông cũng giả vờ nhắm mắt làm ngơ..Giấy tờ thì tôi làm giả cái một...Đã nói tôi là một người khá tinh ranh quỷ quyệt.
Hơn nữa những thứ giấy tờ này... in ấn rất là cẩu thả, không có một chút gì gọi là sắc xảo tinh vi. Còn con dấu và chữ ký thì cách gì làm khó tôi được... Hơn nữa công an huyện xã một phần cũng ngán ông đại tá một phần cũng cù lần không nhìn ra nổi giấy tờ giả mạo của tôi.
Trong đám đất hoang đó có một cái chuồng heo khá lớn. Có lẽ đối với những người tứ cố vô thân như tôi bây giờ thì nó giống như là một thứ khách sạn rẻ tiền...Chỉ cần ngả lưng xuống nền đất là có thể ngủ vùi như mấy con heo...Xã hội chủ nghĩa là như thế. Bên cạnh đó có một cái nhà nho nhỏ...cửa nẻo đều đã bị gỡ sạch. Cái nhà này chắc là hồi trước được cất lên để chứa thực phẩm và vật dụng để nuôi heo. Tôi sửa sang lại và tạm thời có một chỗ ăn ngủ cũng gọi tươm tất.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Kế bên đám rẫy của ông đại tá VC có vài đám rẫy cũng bỏ hoang. Ở đó có chuối, mít và khoai lang, khoai mì. Phải đi luồn lỏi vào tận bên trong mới thấy những loại cây này. Tất cả giống như một khu rừng nhỏ. Những ngày đầu không có gì ăn, tôi vẫn lén qua hái trộm. Có những cây chuối hột đang tốt tươi tôi cũng cắt ngang hông về làm gỏi. Không biết hồi xưa có phải là một vườn chuối hay không mà chuối nhiều vô số kể... Tiếc là tôi không thể ăn chuối trừ cơm... Còn mít thì sống hay chín gì tôi
cũng hái ráo...Chín thì ăn tươi...Sống thì làm mít hầm..Cái nào cũng ngon tuyệt. Nhưng thú vị nhứt là những cây dừa bị đuông đục khoét. Bổ cây dừa ra không những nhậu con đuông mà lõi dừa cũng rất ngon..Nó vừa ngọt vừa béo..Xắt mỏng ra mà nấu canh thì ngon tuyệt. Lại tiếc nữa là tôi không có cách nào bắt mấy con đuông này mà bỏ vô cây dừa....
Đám rẫy không những có cỏ tranh rễ chằng chịt ở dưới đất mà còn có mắc cở ma vương nữa... Nghe cái tên không cũng biết cây mắc cở này lợi hại như thế nào. Nó đã làm cho thân thể tôi không chỗ nào là không có vết cắt rướm máu... Rễ tranh thì mọc sâu xuống đất cả thước...Đào lên chất đống thấy cũng phát khiếp. Đất thì vào mùa nắng cứng như đá.Tuy nhiên vừa ra sức vừa dùng trí óc thông minh vặt vãnh của mình, tôi cũng khai quang được miếng đất. Trong những lúc ra công cày cuốc này tôi khám phá ra là miếng đất có khá nhiều bom đạn chưa nổ. Tôi moi hết những thứ quái quỷ này lên và dấu vào những mương nước. Không hiểu sao tôi lại có
linh tính là có thể tôi sẽ cần những thứ này trong tương lai. Không những tôi có khả năng ứng phó nhanh nhẹn mà trời còn phú cho tôi những linh cảm rất bén nhạy. Chuyện bom đạn này dĩ nhiên là tôi rành hơn chuyện cày sâu cuốc bẫm nhiều. Nhưng đó là chuyện về sau, hạ hồi phân giải.

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by giotsuongtim on Wed Oct 07, 2009 6:50 pm

Văn sĩ ĐP ới ời.....GST đang mong chờ nghe tiếp "hạ hồi phân giải" đó nha!
[You must be registered and logged in to see this image.]
giotsuongtim
giotsuongtim

Tổng số bài gửi : 2612
Join date : 23/09/2009
Đến từ : ...Cõi Vô Thường!

http://giotsuongtim.wordpress.com/

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Wed Oct 07, 2009 7:25 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


KHÔNG CHỖ DUNG THÂN ...(02)

Sau lưng cái chuồng heo có một ngọn suối nhỏ chảy ngang qua. Nước xanh biếc và trong veo. Hai bên bờ hoa lá chen chúc trong những đám cỏ hoang. Tôi thường tắm giặt ở ngọn suối này và khám phá ra một mạch nước ngầm. Nhờ có mạch nước này mà tôi không cần phải hứng nước mưa để có nước uống và nước nấu ăn. Tuy chảy từ đất sình ra nhưng nước có một vị ngọt và trong còn hơn cả nước mưa. Lưa thưa trong suối cũng có những con cá nhỏ xíu. Thân hình chỉ bằng hai ba cây nhang và dài chừng hai phân...Nhưng lúc rảnh rang và không có cái gì để bồi dưỡng, tôi đã bỏ
hàng giờ để xúc những con cá nhỏ này..Nhiếu lắm là khoảng nửa chén...Tôi chỉ kho bằng muối..vì làm gì có tiền mà mua nước mắm. Tôi không phải làm gì cả, chỉ bỏ mớ cá vô nồi và đun sôi lên...Những con cá bé bỏng nhảy tung lên lăng xăng...lòng tôi cũng thấy bất nhẫn...Nhưng càng ngày lòng tôi càng chai lì với số mạng của bất kỳ một loài vật gì.
Còn gạo thì thật là thê thảm ...Tôi chỉ có khoảng 20 kg vừa gạo vừa sâu mọt...Có lẽ thứ gạo này đã moi móc từ những hầm ở trong rừng... Để có thể sống còn, tôi phải đi đào trộm khoai mì...Về tới "nhà" gọt thành những khoanh mỏng, phơi cho thiệt khô rồi nấu chung với gạo. Thường là 3 phần khoai mì và một phần gạo..Ấy thế mà gạo cũng gần hết rồi.
Tôi phải gấp rút trồng một thứ gì đó để bán đi kiếm tiền mà mua gạo..Chỉ có một thứ nhanh nhứt và hạp với tháng này là trồng đậu phọng. Trước nay tôi chưa hề thấy cây đậu phọng nói chi tới trồng. Vì vậy, khi đi mua đậu phọng giống tôi phải hỏi luôn cách trồng. Nhờ vậy mà tôi quen với ông Tư. Ông ngoài 50, tướng tá không có vẻ gì là dân làm rẫy.
Nghe nói trước 75 ông rất giàu...Ông Tư chỉ dẫn cho tôi tận tình. Nhưng qua lời chỉ dẫn của ông tôi lại nghĩ ra một cách khác. Thay vì chỉ trồng đậu phọng tôi trồng luôn khoai mì. Khoai mì thì rất dễ trồng. Chỉ cần giồng đất lên rồi cắm những đoạn mì khoảng một gang tay là được. Cả đâu phọng và khoai mì đều không cần tưới nước..Chỉ hên xui là trời có chịu mưa xuống hay không.
Tôi cuốc đất lên thành giồng cao và rộng hơn bình thường... Sau khi cắm khoai mì xuống ngay giữa, hai bên hông tôi gieo đậu phọng. Tôi đã tính kỹ thời gian. Khoai mì và đậu phọng sẽ mọc mầm cùng một lượt. Nhưng khi đậu phọng gần tới ngày gặt hái thì cây khoai mới vừa đủ cao để có tàng che lấp cây đậu phọng. Thành ra tôi không phải dảy cỏ cho khoai mì vì cây đậu phọng đã che gần như hết mặt đất. Ngoài ra cây đậu phọng còn tiết ra một chất dầu để làm màu mỡ cho cây khoai mì...
Lần đầu tiên thu hoạch đậu phọng, ông Tư chứng kiến và phục lăn tài làm rẫy của tôi. Đâu phọng thì rất lớn và chùm nào cũng đầy nghẹt. Tôi trồng một mà thu về tới hơn 100 trong khi bình thường chỉ chừng 7, hay 80. Có nghĩa là một thùng hột giống tôi đã thu về hơn 100 thùng. Còn nửa mẫu khoai mì thì xanh tốt lạ thường.



[You must be registered and logged in to see this image.]



Ngồi uống ly rượu với nhau mừng đợt thu hoạch đầu tiên từ đám rẫy hoang, ông Tư than thời thế khó sống quá. Không nói ra nhưng cả hai đều hiểu là ai cũng muốn vượt thoát ra khỏi đất nước. Tôi và ông bỗng trở thành bạn thân thiết hồi nào không hay. Thỉnh thoảng tôi đi bộ xuống một con dốc để thăm ông...Ông sống đơn chiếc trong một ngôi nhà khá lớn và khang trang. Trước nhà đậu một cái máy cày. Ông hứa hôm nào tôi đổ dầu ông sẽ giúp tôi cày miếng đất.
Thời buổi tranh tối tranh sáng này người ta thường hiểu nhau qua ánh mắt. Những lời thốt ra từ cửa miệng thật khó mà tin và cũng đừng nên tin. Những bữa cơm đạm bạc , những lúc ngồi uống trà khi thì nhà ông Tư khi thì ở nhà tôi cũng vẫn chưa đủ để nói tâm sự cho nhau nghe. VC đã tàn phá lòng thương yêu tin tưởng của mọi người đến tận gốc rễ. Tất cả hình như đã co rúm lại để thu mình chui vào một võ ốc vô hình. Nhưng tôi đã tự hứa với lòng là nếu có cơ hội vượt biên tôi sẽ rủ ông cùng đi.

Cuộc sống trốn tránh của tôi đang yên ổn thì xảy ra một biến cố. Trên ngọn đồi phía sau miếng rẫy bỗng có một đám công an tới dựng một trường để đào tạo công an cho xã ấp. Chắc chắn đám này trước khi tới đây đã điều tra tất cả dân cư sống ở những khu lân cận. Tôi có thể qua mặt được công an huyện xã dễ dàng nhưng đám này thì chưa chắc. Tuy nhiên, tôi hi vọng dưới cái bóng của ông đại tá họ chưa dám làm gì tôi.
Nhưng cũng từ đó tôi bị quấy nhiễu liên miên...Đám công an trên đồi chiều nào cũng xuống dòng suối để tắm. Nhí nhô nhí nháo đến điếc con ráy. Ông đại tá cũng bực mình nên cho người rào lại hàng rào cho "kiên cố" hơn. Nhưng đám công an thản nhiên trèo qua hàng rào thậm chí còn vạch ra một khoảng để đi qua đi lại... Ông đại tá coi bộ cũng ngán đám công an này nên cũng mặc kệ. Còn tôi thì dại gì mà xía vô.
Thỉnh thoảng còn có vài ba anh kiếm cớ trò chuyện với tôi để dòm ngó cái này cái nọ. Những con mắt đặc sệt công an nhưng ấu trĩ này không làm tôi nao núng một chút nào. Tôi càng muốn họ nhìn nhiều chừng nào càng tốt chừng nấy. Rõ ràng tôi chỉ muốn tìm một chỗ dung thân để chờ một cơ hội thuận tiện. Chắc chắn tôi không thể nào sống yên ổn ở trong nước được. Họ sẽ tìm ra tôi dễ dàng nếu họ muốn và khi đó tôi khó lòng mà thoát ra được một lần thứ hai. Vì vậy cho nên chung quanh tôi không có một thứ gì để họ có thể truy tầm ra tung tích tôi. Không có một thứ
gì để họ có thể nghĩ là tôi đang có một mưu toan gì đó. Tất cả chung quanh tôi chỉ là trống không...ngoại trừ những dụng cụ để làm rẫy.

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Thu Oct 08, 2009 8:37 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]




KHÔNG CHỖ DUNG THÂN ...(03)

Thời tiết ở đây rất lạ. Khi nắng thì như đổ lửa...Khi mưa thì xối xả ..làm như nước ở trên trời cùng đổ xuống một lượt...Những đêm trời mưa, tôi cảm thấy buồn vô hạn. Ngồi trong căn nhà cửa nẻo không ngăn được gió lùa, tôi nghe tiếng mưa và tiếng ếch nhái râm ran. Cả cuộc đời tôi chưa lần nào ngồi ở giữa đồng không hiu quạnh nghe những âm thanh như thế này. Nó buồn não nuột...và cho tôi một cảm giác cô đơn đến cùng cực. Vận nước đã cuốn hút bao nhiêu kẻ có lòng vào vòng xoáy rất vô tình này? Những cơn gió mạnh quất qua quất lại như những ngọn roi xiết vào người tôi từ trong cho tới ngoài.
Sau đám mưa, tôi xách giỏ cầm gậy để đi bắt ếch và bắt rắn. Nghe tiếng ếch kêu thất thanh là biết ngay nó đang bị một con rắn nào đó ngậm trong miệng. Bao giờ con rắn cũng chụp con ếch từ phía sau. Con ếch nửa sau nằm trong miệng rắn ..nửa trước há miệng ra mà la. Thường tôi bắt được cả rắn lẫn ếch... Đúng là cái miệng hại cái thân. Câu này đúng cho cả cho con rắn và cho cả tôi. Con rắn tham ăn lại đang cố mà nuốt con ếch nên nằm yên chịu trận để cho tôi nắm cổ dễ dàng. Còn tôi thì dầm mưa với gió lạnh căm căm không biết ngả bệnh nằm xuống lúc nào.
Tuy nhiên tôi sẽ được đền bù bằng một nồi cháo rắn đầy dinh dưỡng. Không những tôi ăn rắn mà bất cứ con nào có chút thịt là tôi cũng tóm... Nhờ vậy tôi khám phá ra cắc ké chuyền bò trên cây ăn ngon còn hơn thịt gà. Thịt chuột thì càng ngon hơn nữa...Hai con này hơ trên lửa cháy xém rồi lột da...xong chiên lên là có một món cao lương mỹ vị. Chỉ có một con tôi ngán nhứt là cóc...Làm không khéo là rồi đời như chơi. Thành ra món cháo cóc tôi chưa bao giờ thấy ngon. Ăn thì cứ ăn nhưng không biết mình có chết hay không nên làm sao mà thưởng thức cho nổi...!
Con nào tôi cũng ăn...kể cả chồn hôi là một con thú tôi ghét nhứt vì nó quỷ quyệt hơn hẳn tôi. Cặp mắt của nó nhìn tôi như thù hận từ nhiều kiếp trước...Nó gầm ghè nhe răng ra như sẵn sàng sống chết với tôi mặc dù nó đang nằm trong bẫy... Ghét nó nhưng mà tôi phải phục nó vì nó không bao giờ chịu khuất phục. Tôi phải đem cả cái bẫy có con chồn bỏ xuống suối cho nó ngất ngư mới làm thịt nó được. Nhưng chó mèo thì tôi chưa thử bao giờ. Hai con vật này nó có cặp mắt van xin khiến tôi không thể nào ra tay được.


[You must be registered and logged in to see this image.]



Lật bật mà tôi đã trốn tránh trong cái rẫy hẻo lánh này được gần 6 tháng... Một thời gian đầy thử thách cho tôi, một người chưa từng biết rẫy bái bao giờ. Nhưng tôi cũng thích nghi với hoàn cảnh rất nhanh. Một phần vỉ bản tính của tôi tinh ranh. Một phần vì thời thế đổi thay... Bản tính sinh tồn trong tôi rất mạnh. Đó là bản tính của bất cứ một sinh vật nào ngay cả cây cỏ. Ngoài cái bản tính sinh tồn ra tôi còn có một quan niệm rất rõ ràng. Đó là ơn đền oán trả...Tôi cố sống chỉ với một mục đích là nếu có dịp tôi sẽ không tha cho bọn VC. Tôi cố sống vì tôi biết tôi còn có cơ hội.
Từ cái chuồng heo nhìn ra là một miếng đất tương đối bằng phẳng và luôn có nước xâm xấp...Nguồn nước này có lẽ là từ cái đồi thoai thoải phia trên đổ xuống..Trên ngọn đồi tôi đang trồng khoai mì..Trời mưa..và mưa rất nhiều làm nước đọng lại ở ngọn đồi này và dần dần nước thoát ra chảy xuống bên dưới..
Tôi ngồi nhìn ngọn đồi và khoảng đất nước xâm xấp bên dưới...Có thể nào tôi biến khoảng đất này thành một ruộng lúa...? Tôi nghĩ có thể nhưng tôi chưa trồng lúa bao giờ. Hỏi ông Tư thì hoá ra ông cũng chỉ như tôi...cũng là một tay tài tử...Tuy nhiên ông giới thiệu cho tôi tới gặp một tay lão làng về trồng trọt. Ông có lẽ đã hơn 70 tuổi rồi nên tôi kêu bằng ông ngoại. Ông ngoại người miền Trung, tướng tá đúng là con nhà nông từ trong bụng mẹ. Ông ăn nói trọ trẹ khiến tôi nghe tiếng được tiếng không. Sau nhà ông ngoại cũng có gieo một miếng ruộng lúa nhưng coi mòi cũng không tốt mấy. Không biết tại vì đất hay tại vì canh tác không đúng nguyên tắc...?

Nhìn miếng đất của tôi, ông ngoại phán một câu chắc nịch "Mi không thể nào làm thành được một đám ruộng lúa ở mảnh đất này!" Ông chỉ nói thế mà không giải thích tại sao...? Tôi cũng ngại nên không dám hỏi.
Ông về rồi tôi cứ nhìn miếng đất và không tìm ra lý do gì tại sao lại không làm thành một miếng ruộng lúa được...? Tôi lại thích làm những chuyện khác đời..Ai cũng biết tôi là một kẻ lập dị...lúc nào cũng muốn tìm một con đường khác để mà đi. Những con đường bắng phẳng có hoa có lá không gây cho tôi một chút hứng thú nào. Tôi thích đi những con đường lạ dù có nhiều chông gai. Tính mạo hiểm nửa mùa của tôi đã khiến đời tôi không bao giờ được yên....nhưng nhờ vậy mà tôi không thấy chán nản với cuộc đời.
Thế là tôi bắt đầu tiến hành làm cái công việc biến "ruộng muối thành nương dâu..." Nói ghê gớm như vậy cho nó oai...Đầu tiên tôi châm lửa đốt sạch một bụi mắc cở ma vương. Tôi chỉ muốn có thế. Nhưng không ngờ gió nổi lên và lửa cháy luông tuồng... Ban đầu tôi còn bình tĩnh dùng cuốc dùng xẻng cố dập tắt chỗ này chỗ nọ. Nhưng lửa rơm như con quỷ dữ điên cuồng không cách nào ngăn chận được. Gió và lửa như đang oánh lộn với nhau..không thứ nào chịu nhường. Tôi đứng chết trân chịu trận..Bỗng một tiếng nổ kinh thiên động địa hắt tôi văng ra xa...Một trái đạn B-40 hay cái gì đó gặp lửa nổ tung lên..May là tôi đứng khá xa nên không bị sứt mẻ gì. Đám công an ở trên đồi đứng ngó nhưng không thèm xuống để chữa cháy giúp tôi. Mà làm sao dám tới gần..biết đâu còn có vài chục trái đạn nữa...
Đám cháy và tiếng nổ này tôi có thể lợi dụng được không?

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by Tú_Yên on Thu Oct 08, 2009 9:09 pm

[You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]
Tú_Yên
Tú_Yên

Tổng số bài gửi : 541
Join date : 14/09/2009
Đến từ : Trà Vinh

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Thu Oct 08, 2009 9:16 pm

Sao tiéc lời quá dzậy...?
Chúc vui.. [You must be registered and logged in to see this image.]
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by Tú_Yên on Fri Oct 09, 2009 9:43 am

dangphuong đã viết:Sao tiéc lời quá dzậy...?
Chúc vui.. [You must be registered and logged in to see this image.]
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]


Tú_Yên nói nhóc luôn, vậy mà kêu ca là tiếc lời [You must be registered and logged in to see this image.]
Chớ không phải ông Ác-min keo nên tặng cái hoa có chút xíu xìu xiu ha ? [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]

Gìơ bắt đầu nói nè nhe:

[You must be registered and logged in to see this image.]





Tui thích cái hình nầy, rất là ý nghĩa.
Mà ông Ác-min ơi ! Cứ nhìn hình là Tui lại thấy hai hình ảnh rất thân quen:
- Con nhái đó tưởng ra giống...ông Ác-min quá à ! [You must be registered and logged in to see this image.]
- Con rắn thì sao lại phảng phất giống...giống...giống...bà...bà...bạn tui ghê nơi đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]


Hìhì...
Đùa chút cho vui thôi.
Thật ra bài viết hay lắm đó.
Lời văn có chút dí dõm. Nhưng trong cái têu tếu ấy lại có cái gì đó dễ làm cho người ta bùi ngùi.
Đọc đi rồi đọc lại, vẫn chẳng biết là nên vui hay buồn nữa.
Chắc phải chờ đọc tiếp rồi mới kết luận được quá !
Đang chờ đây...




[You must be registered and logged in to see this image.]
Tú_Yên
Tú_Yên

Tổng số bài gửi : 541
Join date : 14/09/2009
Đến từ : Trà Vinh

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Fri Oct 09, 2009 9:37 pm

Tặng luôn một giỏ hoa nè... [You must be registered and logged in to see this image.]
Có những lời bình như của Tú Yên người viết thấy phấn khởi rất nhiều..
Đọc tiếp nghen.
Chúc những ngày cuối tuần vui vẻ..
dp
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Fri Oct 09, 2009 9:38 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


KHÔNG CHỖ DUNG THÂN
...(04)


Qua hôm sau, tôi bắt đầu bang đất thành tam cấp. Những đám mưa liên tiếp đã làm đất mềm nhũn ra. Thế nhưng cũng làm cho nó nặng thêm. Từ bên trên xắn được miếng đất nào là tôi cố quăng xuống phía dưới càng xa càng tốt. Công đoạn này gian nan nhứt...Được chừng một khoảnh bằng phẳng rộng chừng 10 thước và ngay kế sát dưới ngọn đồi, tôi đào một đường mương khá sâu. Đường mương này hứng hết phèn từ ngọn đồi và sẽ chảy theo ven hàng rào đổ xuống suối. Đám công an xuống cự nự vì nước suối không còn được trong trẻo như xưa...Tôi cũng mặc kệ vì tôi đang
"lao động vinh quang" mà.
Ngày nào tôi cũng bang đất từ sáng sớm cho tới trời chạng vạng tối. Một phần tôi muốn thi gan với trời đất. Một phần tôi muốn che mắt đám công an. Thấy tôi quần quật cả ngày...dù là đang nắng hay đang mưa không ai ngờ là trong đầu tôi đang manh nha một kế hoạch ghê gớm.

Hơn một tháng sau, miếng đất đã trở thành rất quang đãng. Nó có bốn bậc. Mỗi bậc xuống thấp trên dưới một thước. Nhưng bậc tam cấp nào cũng có nước. Nhứt là bậc thấp nhứt nước lênh láng trông rất mát mắt. Không ngờ khi hoàn tất xong miếng ruộng lúa này lại trông đẹp đến như vậy. Mới tháng trước nó còn là một cái đầm sình nước đọng. Ông ngoại nhìn thấy nhưng cũng vẫn lắc đầu..."Mi tốn công vô ch...Không thể nào trồng lúa được ở miếng đất này..!" Đúng là một ông nông dân ngoan cố. Miếng đất đã thành hình như vậy rồi mà vẫn khăng khăng bảo rằng không trồng lúa được.
Tôi chờ một trận mưa lớn nữa để trôi bớt phèn. Ngoài công dụng hứng bớt nước phèn, hai đường mương này còn phân tán nước mưa từ trên đồi đổ xuống. Cũng do bởi trận mưa này mà tôi thấy tôi vẫn còn có một chuyện chưa làm. Đó là tôi phải đấp một bờ đê ngăn chận ở dưới mỗi bậc. Những bờ đê này sẽ ngăn nước tuôn xối xả xuống miếng đất bên dưới. Ngoài ra nó cũng có công dụng giữ nước lại, nếu không tất cả nước sẽ tràn xuống bậc tam cấp dưới cùng.
Sau đó, tôi mua lúa giống, loại lúa rẫy và bắt đầu gieo mạ ở một phần của giải đất trên cùng. Đám mạ mọc lên xanh tươi vô cùng. Có lẽ nhờ phân tro để lại từ đám cháy lần trước. Khi đám ruộng của tôi thành hình... ông ngoại mới chịu lắc đầu chịu thua. Ông tưởng tôi giỏi lắm nên còn nhờ tôi qua coi dùm sao đám ruộng bên đó không được tốt tươi như của tôi. Tôi cũng làm tàng ghé qua coi nhưng tôi cũng bù trất.
Ông đại tá thì cuối tuần nào cũng dẫn một đám cán bộ tới chỉ trỏ. Chắc ông đang hãnh diện vì đã biến mảnh đất hoang tàn thành đất hữu dụng. Từ trồng đậu phọng, trồng khoai mì cho tới trồng lúa tôi đều thành công.
Mới hay ngụy quân ngụy quyền không lao động thì thôi... chứ lao động thì có đầu óc hơn nhiều ...



[You must be registered and logged in to see this image.]



Mặc dù vậy, người tính không qua ông trời tính. Tôi đã nghĩ hết những trường hợp có thể xảy ra... Nhứt là cái vụ phèn. Tuy phía trên cùng kế sát dưới ngọn đồi... lúa đã nhiễm phèn một ít, nhưng bên dưới thì lúa mọc rất mạnh và không có sâu. Cho tới một buổi chiều... trời bỗng sấm sét và đổ xuống một trận mưa như thác. Tôi đứng bên trong hồi hộp nhìn ruộng lúa của tôi... Trời mưa quá lớn và nước từ bên trên ào ào chảy xuống. Những bờ đê tôi đắp không ăn thua gì. Tôi dầm mưa hối hả đắp lại
những chỗ vỡ... Nhưng tôi không cách nào chống lại với cơn thịnh nộ của đất trời. Mưa như thác lũ. Sấm chớp như tận thế tới nơi. Tôi lội bì bõm trong nước. Té lên té xuống...đứng không muốn vững còn làm được việc gì...? Càng lúc người tôi càng xanh lè và run lập cập... chỉ còn biết đứng nhìn công trình của mình vỡ ra từng tảng một. Tôi đành bỏ cuộc... âu sầu ngoảnh mặt bỏ đi.
Bước vào trong nhà .. tôi quay lưng lại với đám ruộng. Lau mình mẩy xong, tôi nhóm lửa và bắt đầu đun một ấm nước sôi. Hơi ấm của bếp lửa thấm vào người tôi và mân mê như an ủi. Ở đây không có trà...chỉ có rễ tranh phơi khô. Nhưng nước rễ tranh còn tuyệt diệu hơn nhiều trong những tình cảnh nghèo nàn và tuyệt vọng như thế này. Uống xong ấm nước rễ tranh tôi lăn đùng ra ngủ mặc cho mưa mặc cho gió...Rồi có ra sao cũnh đành...!

Sáng hôm sau thức dậy nhìn đám ruộng của mình tan hoang. Mười phần chỉ còn lại hai ba. Ông trời có lẽ đang trừng phạt tôi vì một tội lỗi nào đó trong tiền kiếp. Có nhiều khi tôi nghĩ những biến cố khắc nghiệt xảy ra cho tôi chắc là có một nguyên nhân nào đó...Nếu không, nhiều phần tôi đã thành người thiên cổ rồi. Với bản tính liều mạng lại ham đòi những việc lạ đời nếu ông trời không trói tôi lại thì làm sao tôi có thể sống còn tới hôm nay? Cái vụ định mệnh này coi vậy mà nó giúp tôi, nó an ủi tôi nhiều hơn bất cứ một lời hoa mỹ nào.
Tưởng là đám ruộng đã đi đời nên tôi không thèm ngó ngàng gì tới nó nữa. Nhưng không ngờ, một tuần sau nhìn lại thì nó bỗng hùng dũng hiên ngang phe phẩy với gió sớm đồng nội. Hoá ra nó cũng biết dương đông kích tây...Nằm rạp xuống để chờ thời vùng dậy..và tôi cũng sẽ như vậy...! Chờ mà coi ! Tôi nhìn lên ngọn đồi có đám công an và nhủ thầm như vậy!

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by daisantran on Sat Oct 10, 2009 9:59 am

dangphuong đã viết:
[You must be registered and logged in to see this image.]



KHÔNG CHỖ DUNG THÂN
...(04)


...


Tưởng là đám ruộng đã đi đời nên tôi không thèm ngó ngàng gì tới nó nữa. Nhưng không ngờ, một tuần sau nhìn lại thì nó bỗng hùng dũng hiên ngang phe phẩy với gió sớm đồng nội. Hoá ra nó cũng biết dương đông kích tây...Nằm rạp xuống để chờ thời vùng dậy..và tôi cũng sẽ như vậy...! Chờ mà coi ! Tôi nhìn lên ngọn đồi có đám công an và nhủ thầm như vậy!

(còn tiếp)

Hehe anh DP,

Hôm nay cuối tuần vào đây để xem truyện KCDT nó có dài hơn được chút nào chưa !
Tôi vừa có một sáng kiến đáng tiền :

1) Anh có thể xuất bản một tuyển tập truyện ngẳn .
2) Ghép một vài truyện ngẳn thích hạp thành một truyện dài với một vài hiệu đính .

Anh nghĩ sao ?

DS
[You must be registered and logged in to see this image.]

daisantran

Tổng số bài gửi : 206
Join date : 16/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by Tina Vu on Sat Oct 10, 2009 2:35 pm

daisantran đã viết:
dangphuong đã viết:


KHÔNG CHỖ DUNG THÂN
...(04)


...

(còn tiếp)

Hehe anh DP,

Hôm nay cuối tuần vào đây để xem truyện KCDT nó có dài hơn được chút nào chưa !
Tôi vừa có một sáng kiến đáng tiền :

1) Anh có thể xuất bản một tuyển tập truyện ngẳn .
2) Ghép một vài truyện ngẳn thích hạp thành một truyện dài với một vài hiệu đính .

Anh nghĩ sao ?

DS
[You must be registered and logged in to see this image.]

Anh DS lại xúi dại rồi...
Tina chỉ sợ, sau khi xuất bản, anh DP chỉ dùng để tặng cho ai đoán đúng các câu đố vui của anh ấy
Khi đó..lỡ không ai vô giải đáp câu đố..thì buồn chết.. [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]
Tina Vu
Tina Vu

Tổng số bài gửi : 6002
Join date : 13/09/2009
Đến từ : Georgia USA

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Sat Oct 10, 2009 7:04 pm

daisantran đã viết:


KHÔNG CHỖ DUNG THÂN
...(04)


Hehe anh DP,

Hôm nay cuối tuần vào đây để xem truyện KCDT nó có dài hơn được chút nào chưa !
Tôi vừa có một sáng kiến đáng tiền :

1) Anh có thể xuất bản một tuyển tập truyện ngẳn .
2) Ghép một vài truyện ngẳn thích hạp thành một truyện dài với một vài hiệu đính .

Anh nghĩ sao ?

DS
[You must be registered and logged in to see this image.]


Hello anh ĐS,
Chuyện nào anh dạy bảo tui cũng đều có thể làm được. Nhưng mà xuất bản rồi làm sao đây? Bán thì có mấy ai mua...? Tặng thì tui làm gì có đủ bạn mà tặng cho hết...?
heheehe cứ như vầy cho chắc ăn...nghĩa là anh và các bạn ghé qua đọc ủng hộ là đủ vui rồi.
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]
ps: Chúc gặp mặt ăn uống vui vẻ... Hug dùm tui mọi người... [You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Sat Oct 10, 2009 8:07 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]



KHÔNG CHỖ DUNG THÂN
...(05)


Rẫy mì của tôi chưa tới ngày thu hoạch nhưng các công an trên đồi ngày nào cũng xuống đòi mua. Không biết là mua thật hay chỉ muốn tìm hiểu về tôi. Không bán thì ngại họ sẽ nghi ngờ, nên tôi đưa một cái xẻng kêu họ tự đào lấy rồi đem xuống cho tôi cân. Tôi chọn cách này để họ tha hồ mà "điều tra" mấy cây mì của tôi.Trong đám này có một anh thiếu uý cứ lân la trò chuyện với tôi. Anh tên Trung người miền Nam. Vài kí mì không đáng bao nhiêu nhưng Trung vẫn không có tiền để trả. Tôi cho Trung
thiếu nợ vì thấy anh cũng tội nghiệp. Ngày qua ngày anh tâm sự với tôi...anh có một người yêu và tất cả tiền lương của anh đều chi phí vào những lần hẹn hò gặp gỡ. Không đủ tiền để xài anh bắt đầu ăn cắp đồ trong trại để bán cho tôi. Ban đầu tôi từ chối vì không hiểu đó có phải là một cái bẫy hay không? Nhưng những món anh gạ bán cho tôi lại quá hấp dẫn... Giá cả lại quá hời nên tôi cũng làm liều. Anh giao cho tôi thứ gì là tôi luồn ra chợ ngay...
Nhưng chỉ chừng một tháng sau là chuyện đổ bể vì anh ăn cắp nhiều quá. Thứ gì cũng chôm...nhứt là mì gói. Khi con người sa vào tình yêu...lý trí hình như cũng mê muội. Trên đó họ không bắt được quả tang nên xuống tôi để điều tra. Họ hù doạ...Họ dụ dỗ tôi đủ điều nhưng tôi ngu dại gì mà khai ra. Tôi còn muốn họ bị rối rắm càng nhiều càng tốt. Tôi muốn họ nghi kỵ lẫn nhau. Tôi muốn họ hãm hại nhau. Nhưng quan trọng hơn hết là tôi muốn thi thố với họ coi tôi có thể qua mặt họ được không...? Thái độ của tôi khiến anh thiếu uý Trung cảm kích vô ngần... Bởi vì chỉ cần
tôi nhút nhát khai tên anh ra là chắc chắn cuộc đời anh sẽ bế mạc. Tình yêu sự nghiệp gì cũng sẽ tan thành mây khói. Nhưng cũng từ hôm đó anh không còn dám bán bất cứ thứ gì cho tôi nữa. Tuy cũng thỉnh thoảng xuống tôi làm bộ mua khoai mì để trò chuyện với tôi. Một hôm anh nói nhỏ với tôi.."Trên đó người ta nghi anh là đại úy thương phế binh...Anh hãy cẩn thận..!"
Không cần anh phải nói... Tôi cũng là một con chồn cáo quỷ quái. Từ khi có cái đồn công an đó ở trên đồi..tôi đã biết là tôi không thể trốn tránh ở đây được nữa..Tôi nấn ná vì tôi đang chờ cơ hội.

Trong vườn nhà ông đại tá VC có một vườn chôm chôm...Đêm nào cũng có kẻ trộm tới hái. Ông tới nhờ tôi trông coi dùm vì "nhà" tôi ở kế sát đó..Cứ trời vừa chạng vạng tối là tôi giăng võng ngủ dưới gốc cây để canh ăn trộm. Vườn chôm chôm năm nay trúng mùa... Tôi ăn đỏ con mắt ra...cũng không thấm thía gì...Cuối tuần nào tôi cũng hái một giỏ biếu anh Trung để anh làm quà cho người yêu. Tuy không nói ra, nhưng tôi và anh vô tình như sống chết có nhau.
Ven hàng rào vườn chôm chôm chỉ cách trường công an trên đồi một khoảng ngắn. Nằm ngủ ở đây, tôi còn nghe tiếng cười nói của đám công an. Những đêm trời có trăng từ ven hàng rào này tôi lặng lẽ quan sát trường công an. Chỗ nào có trạm gác, chỗ nào có nhiều bóng tối tôi đều ghi nhớ trong đầu. Dạo này hình như số người trong trường có vẻ tấp nập hẳn lên. Trung nói cho tôi viết là trường đang có lớp huấn luyện cho công an cấp xã...


[You must be registered and logged in to see this image.]



Ruộng lúa của tôi cũng sắp tới ngày thu hoạch...Tôi dự tính sẽ tạm thời gom lúa chất vào cái chuồng heo. Tôi làm việc cực lực ... và cố tình muốn phô bày những thành quả của tôi nhiều chừng nào tốt chừng nấy. Tôi còn làm bộ dọn một khoảnh đất trống để trồng rau. Tôi đào chỗ này, bang bằng chỗ kia... Nhưng đồng thời cũng mò mẫm để tìm lại nhưng quả bom và trái pháo chưa nổ.
Kế hoạch phá hoại của tôi rất là đơn giản. Tuy nhiên tôi cũng cần phải có một tay trong để thực hiện kế hoạch táo bạo này...Tôi sẽ làm nổ cái trường công an ở trên đồi. Tôi biết Trung cũng đang cần có một biến cố ghê gớm như vậy xảy ra để tránh tất cả những nghi ngờ đang chỉa vào anh. Khi tôi nói kế hoạch cho tôi cho Trung nghe, anh đồng ý ngay không một chút do dự. Một phần anh không phải nhúng tay vô bất cứ một hành động nào cả... Tôi chỉ nhờ anh trong những phiên trực đêm mà anh làm trưởng toán... anh bày ra cái trò gì đó để các tên gác phân tâm. Tôi sẽ
ôm những trái đạn bò sát tới hàng rào và chôn dấu kín đáo. Tôi phải làm chuyện này ngay vì nghe nói khoảng 3 tháng nữa sẽ có một đội quân khuyển tới huấn luyện. Tôi tiếc là không có vài trái mìn claymore. Nhưng những trái đạn mà tôi đã gài tôi nghĩ cũng đủ cho cái trường công an này tan nát.
Điều tôi đang đợi là mùa gió và phải là gió từ một hướng thổi qua ngọn đồi công an rồi mới tới đám rẫy của tôi. Tôi sẽ bày ra một trận chiến Xích Bích đương thời không cần có Khổng Minh.
Cái khó nhứt là cài những trái đạn sát với trường công an... và chuyện khó khăn nguy hiểm đo tôi đã làm xong. Chỉ mong những trái đạn vẫn còn tốt. Tôi đã ngụy trang rất khéo léo nên chuyện khám ra những trái đạn đó coi như là chuyện hi hữu. Có lẽ toan tính này của tôi cũng hạp với lòng Trời nên tất cả đều rất thuận lợi. Hầu như là tất cả những trái đạn mà tôi nhặt nhảnh được từ một năm nay tôi đều đã cài được hết. Chỉ cần phân nửa số đạn này cùng nổ một lúc cũng đủ cho đám công an kinh hồn tán đởm.

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by dangphuong on Mon Oct 12, 2009 4:10 am

[You must be registered and logged in to see this image.]

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN ...
(06)


Trung báo cho tôi biết là hai tuần nữa sẽ làm lễ mãn khoá cho đám công an. Tôi cầu mong đêm đó sẽ có gió...Chuyện ăn nhậu tiệc tùng thế nào cũng xảy ra tưng bừng và sự cảnh giác sẽ lỏng lẻo nhứt. Tôi chỉ ngại một điều là đám công an xã ấp đó sẽ xuống quấy rầy tôi để mua cái này cái nọ...
Ruộng lúa của tôi đã vàng thẳm..Những buổi chiều gió hiu hiu cả một biển màu vàng đong đưa đẹp vô ngần...Rẫy khoai mì trên kia cũng rất là trúng mùa. Bụi nào cũng đầy củ và lớn bằng cả cườm tay...Ông đại tá hí hửng cứ dẫn người này người kia tới để khoe...không biết rằng một đại hoạ sắp đổ xuống đầu ông. Tôi có chút ân hận vì đã làm ông liên lụy nhưng tôi không có cách nào hơn...Vả lại ông cũng đáng để bị trời trừng phạt.
Chỉ trong vòng ba ngày tôi đã cắt xong ruộng lúa...Lúa tốt đến nổi chỉ trồng một khoảng đất nhỏ mà lúa tôi chất đến gần kín cái chuồng heo.
Tôi gánh lúa tới lò xay để xát và chà ra gạo khoảng 20 kí. Mùi gạo mới thơm nồng. Tôi vốc một nắm tay đưa lên mũi...Hạt gạo đầu tiên trong đời mà tôi trồng được. Những thứ đầu tiên xảy ra trong đời của một người không có cái nào là không để lại một kỷ niệm ray rứt. Những hạt gạo này...nếu ở vào khung cảnh nào khác thì quí báu biết bao nhiêu...Tôi như muốn hít vào tận buồng phổi mùi hương này..để suốt đời có lẽ không bao giờ còn có dịp nào nữa.


[You must be registered and logged in to see this image.]



Tôi nấu một bữa cơm gạo mới và mời Trung cùng ăn. Tôi báo cho anh biết tôi sẽ về Sài Gòn khoảng một tuần và nhờ anh dòm ngó dùm ruộng rẫy của tôi. Trung nhìn tôi ngạc nhiên "Còn vụ kia thì sao...?" Tôi không muốn dấu diếm Trung..."Vài ngày nữa cho tới khi mãn khoá lớp công an xã ấp, anh phải luôn đề cao cảnh giác...Đêm nào có gió mạnh và thổi về hướng Nam là đêm đó tôi ra tay..."
Thật ra, tôi không cần chuẩn bị gì cả ngoài việc tìm một chỗ ẩn nấp an toàn để chờ đêm gió nổi lên. Tôi đi chỉ là vì không muốn bị vướng tay vướng chân bởi đám công an xuống đào khoai mì. Tôi đi chỉ là vì tránh những phiền phức không đáng nên có sau vụ nổ...

Trời đã giúp tôi. Ngay chiều hôm ngày mãn khoá mây trời từ tám phương bốn hướng kéo đến giăng đầy...Gió lúc trưa còn hiu hiu ...bỗng càng lúc càng thổi qua vùn vụt...Cỏ cây trong những đám rẫy bỏ hoang nghiêng theo một chiều và theo gió rít lên những tiếng hú giận dữ.
Ngay từ xế trưa, tôi đã thấy đám công an đi đi về về ngật ngà ngật ngưỡng...Chúng đã lơ là thờ ơ đến một mức độ không ngờ...Tôi nằm yên trong đám rẫy chờ cho đến khoảng hơn nửa đêm. Tôi cứ thầm van vái... gió thì cứ gió nhưng xin ông trời đừng mưa... Ánh trăng khi lu khi tỏ...như đang nhìn lén coi tôi làm gì...Tôi moi trong túi ra cái hộp quẹt..run run bật lên. Ngọn lửa nhỏ loé lên chập chờn..Chỉ một giây nữa
thôi..là bao tan hoang sẽ xảy ra. Lòng tôi không khỏi hoang mang... mình có làm đúng hay không? Tôi nhìn trừng trừng vào ngọn lửa bé nhỏ trong tay...Một biển lửa sẽ bùng lên từ ngọn lửa vô cùng bé nhỏ này..Bỗng ngọn lửa que diêm chao đi rồi tắt ngúm..Tôi thẩn thờ nằm yên mắt ngó lên bầu trời... Nửa muốn tiếp tục nửa muốn bỏ cuộc...Bao nhiêu người định mạng sẽ đổi thay sau hành động của tôi..Bao nhiêu tang
thương sẽ xảy ra..?


[You must be registered and logged in to see this image.]



Đã hơn nửa giờ rồi..tôi nằm nghĩ miên man. Những ngày tù tội..những nỗi băn khoăn ..những hận thù lần lượt dằng xé..Một ý nghĩ chợt loé lên.."có chắc gì mọi việc sẽ xảy ra như trí mình tưởng tượng...?" Cái ý nghĩ chợt thoáng qua này lại có tác dụng cực kỳ mãnh liệt...Nó thôi thúc tôi không cách nào bỏ cuộc được. Tôi lúc nào cũng muốn biết những điều mình nghĩ những điều mình làm là đúng hay sai...? Thất bại hay là thành công...? Không ngờ điều này còn dữ dội hơn là những hận thù. Tôi phải đốt lên ngọn lửa này để chứng minh xem những diều tôi nghĩ có thực xảy ra đúng như vậy hay không?
Tôi quẹt lên một que diêm nữa và không một chút lưỡng lự dí ngọn lửa vào đám cỏ rơm. Ngọn lửa chỉ trong tích tắc lan ra và theo chiều gió trở thành như một lượn sóng thần ùa tới trường công an trên đồi. Gió đã làm ngọn lửa bay xa hơn cả tôi tưởng...Từ ven rẫy ngọn lửa bay qua cả hơn 100 thước tới sát hàng rào của trường công an...Lửa sáng rực cả một góc trời...Gặp gió lửa càng điên cuồng hơn...Trong lửa, gió cũng thi đua thổi mạnh hơn...Một trái đạn nổ tung lên...và liên tiếp những tiếng nổ long trời lở đất. Tôi nghe tiếng la hét và tiếng chân chạy rầm rập...Cả một biển lửa tràn ngập trường công an trên đồi. Tất cả những trái đạn tôi gài đều hướng vào mục tiêu. Sức công phá có lẽ bằng vài trái bom cở nhỏ..
Tôi đứng thẳng lên nhìn biển lửa ... bần thần. Có những khi thành hay bại còn quan trọng hơn cả đúng hay sai... Lửa càng lúc càng dữ dội...không có cách nào để có thể dập tắt được...Những trái đạn chôn vùi đâu đó cũng sẵn dịp nổ tung theo.
Tôi quay lưng đi, bỏ lại sau lưng tôi một biển lửa... lòng tôi bỗng dâng lên muôn ngàn hối tiếc.

(HẾT)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

KHÔNG CHỖ DUNG THÂN Empty Re: KHÔNG CHỖ DUNG THÂN

Bài gửi by CoMay on Mon Oct 12, 2009 4:40 am

...Đọc rồi , đọc lại ...vẫn là một cảm giác bồn chồn ..xốn xan..bần thần ... sao ấy ..... du*o*ng` nhu* không có chổ để " Trốn " ..cái chạy trốn chính mình ( chính Cm ) ... cuoi ...
CoMay
CoMay

Tổng số bài gửi : 1316
Join date : 14/09/2009
Đến từ : Đất Mẹ

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết