Latest topics
» Lục Bát thì thầm
by Tú_Yên Yesterday at 10:41 am

» Trang thơ Tú_Yên (P2)
by ChinhNguyen/H.N.T. Yesterday at 10:32 am

» Giảm Stress bằng thơ
by Tú_Yên Fri Dec 13, 2019 10:33 am

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Dec 12, 2019 11:31 am

» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Tue Dec 10, 2019 8:06 am

» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Tue Dec 10, 2019 8:04 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:16 am

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

» Hương thu (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:30 am

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:26 am

» Trang thơ ChinhNguyên/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:21 am

» LỄ CẦU CHO CÁC ĐẲNG LINH HỒN.
by hongphuc Mon Nov 04, 2019 11:02 pm

» Huyền thoại R2/ CN-H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Oct 24, 2019 11:15 pm

» ĐÔNG SANG
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:49 pm

» TRỞ VỀ
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:33 pm

» Tháng ngày cằn cỗi (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Oct 20, 2019 4:38 am

» ÔI ĐÀN BÀ
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 10:04 pm

» TÌM ĐÂU TIẾNG CẰN NHẰN...
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 9:56 pm

» Cõi yêu ( ngũ thập liên hoàn trường họa )
by dangphuong Thu Oct 17, 2019 8:47 pm

» TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
by hongphuc Wed Oct 16, 2019 9:52 am

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Wed Oct 16, 2019 5:06 am

» Vàng thu
by lethi Tue Oct 08, 2019 8:23 am

» Giận
by lethi Mon Oct 07, 2019 10:27 am

» Tình ta như biển rộng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Sep 27, 2019 10:29 am

» 11/9 Hủy Diệt Tháp Đôi Khai Sinh Hội Ngộ
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:48 pm

» Mật khúc
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:47 pm

» Nghịch Cảnh
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:46 pm

» Con đường trong mưa (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Sep 16, 2019 12:40 am

» Ca dao xanh
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:41 pm

» Ước Thầm/CN-HNT
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:38 pm

» Trang Thơ Tuyền Linh
by tuyenlinh47 Sat Sep 07, 2019 9:49 am

» Thăm bạn lần thứ hai
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Sep 02, 2019 4:54 am

» CHẤP NHẬN
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Aug 30, 2019 4:07 am

» NỖI LÒNG MONG LŨ VỀ
by hongphuc Thu Aug 29, 2019 8:22 am

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Aug 28, 2019 9:48 pm

» Người lập trình cần có tâm thế ?
by thetvbytesoft2 Mon Aug 26, 2019 9:23 am

» ĐÊM ĐÔNG
by hongphuc Sat Aug 24, 2019 9:07 pm

» Tàn tạ (thơ ĐL dp)
by dangphuong Tue Aug 20, 2019 8:22 pm

» Nỗi Niềm Của Gió
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Aug 19, 2019 10:57 am

» Mảng rêu phong (thơ ĐL dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:31 pm

» Bao nhiêu mới đủ (thơ 4 câu-dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:24 pm

» ...Còn chi bên trời!
by TC Nguyễn Tue Aug 13, 2019 11:20 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sun Aug 11, 2019 7:42 pm

» "Thật xấu hổ, thế nhưng tôi nghĩ Arsenal khó có khả năng để có cậu ấy"
by thuanvb86 Tue Aug 06, 2019 2:38 pm

» Tiểu Sử Tác Giả trên Dòng Thơ
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 12:30 pm

» Tập Thơ Mãi Mãi Yêu Em
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:34 am

» Tập Thơ Yêu Em Một Mình
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:22 am

» Nỗi Niềm
by lethi Fri Aug 02, 2019 8:54 am

» Hai vì-sao lạc/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jul 29, 2019 9:57 am

» ComeBackToSorrento1/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jul 24, 2019 9:25 am

» NGÕ NHỎ + LỀU CỎ (CN-HNT)
by dangphuong Mon Jul 15, 2019 5:32 pm

» Chiều mưa Orlando (thơ dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Jul 12, 2019 3:51 pm

» Đi XKLĐ Nhật Bản năm 2019 có cần kinh nghiệm hay không?
by gach3d Thu Jul 11, 2019 9:32 am

» MOTHER'S DAY
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:23 pm

» HOA THÁ NĂM DÂNG MẸ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:21 pm

» HEAVEN FIELD
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:19 pm

» ( Viết tặng người trong cuộc ) CHUYỆN XƯA.
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:17 pm

» HOA SÚNG TRẮNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:16 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) HẠ ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:15 pm

» HẠNH PHÚC
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:13 pm

» Viết cho tuổi Học Trò) PHƯỢNG BUỒN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:12 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) THÁNG NĂM ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:10 pm

» VÀO HẠ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:08 pm

» CÁNH PHƯỢNG HỒNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:07 pm

» ĐỜI HOA
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:04 pm

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Mon Sep 14, 2009 10:11 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...(01)

Chị Yến lớn hơn tôi 2 tuổi nhưng cùng học chung một lớp với tôi. Tỉnh
của chúng tôi rất nhỏ và nghèo nên cả tỉnh chỉ có một trường trung
học..và cũng chỉ có được vài lớp. Tôi có một bà chị và chị Yến có một
ông em...
Năm đó cả 4 đứa chúng tôi cùng học chung lớp đệ lục tức lớp 7 bây giờ.
Cả trường chỉ có 3 lớp đệ thất và ba lớp đệ lục A, B và C. Lớp đệ lục A
toàn mấy thằng nhóc..Lớp đệ lục C toàn mấy anh lớn...Còn lớp đệ lục B
thì nửa trai nửa gái...Tôi và Trung em của chị Yến cũng là 2 thằng nhóc
tì nhưng bị đẩy vào lớp con gái cho đủ sỉ số...Có nhiều khi giờ ra chơi
học trò còn phải giúp khiêng gạch khiêng hồ để phụ giúp xây trường
...Chúng tôi không coi đó là hành hạ... mà còn coi đó như là những trò
chơi.

Trưa nào đi học về Trung cũng ghé nhà tôi để đánh cờ tướng...nên đôi
khi chị Yến cũng ghé lại. Nhà của chị cách nhà tôi khoảng gần 2 cây số
nữa...
Nhà tôi rất giàu, anh em lại rất đông. Đứa nhóc nào đi ngang qua
nhà...gương mặt thấy ghét là chúng tôi nhào ra đập cho một trận. Đúng
là cường hào địa chủ ác ôn ! Vì là con nhà giàu nên tôi đi học bằng xe
đạp, trong khi đa số mấy đứa khác đều phải cuốc bộ.
Có những khi về nhà trước, tôi hay đứng bên trong hàng rào nhìn chị Yến
đi bộ ngang qua .Chi đi guốc, áo dài trắng và chiếc nón lá nghiêng
nghiêng...Dáng chị dịu dàng trong nắng lung linh...Tôi nhìn hoài đâm ra
ghiền. Những hôm chị bịnh không tới lớp tôi buồn ngẩn ngơ cả ngày.
Trung và tôi tài nghệ đánh cờ ngang nhau. Đôi khi chúng tôi ăn thua
bằng thứ này thứ kia. Nhưng bữa nào có chị Yến ghé lại nhà là tôi thua
xiểng niểng.Tôi cứ hay lén nhìn chị cười cười nói nói với chị tôi. Chị
cười có duyên vô cùng. Đôi môi thanh tú hớp hồn tôi. Chị đẹp người đẹp
cả tính tình...Cả làng, chị nổi tiếng là công dung ngôn hạnh.
Tại vì chị Yến nên ông trời bắt tôi phải làm thơ và viết văn... Tại vì chị Yến mà tôi trở thành đa sầu đa cảm...
Nổi tiếng đồng thời với chị Yến là anh Công. Nhà anh nghèo nhưng anh
học rất giỏi. Khi anh học xong lớp nhứt thì tỉnh tôi vẫn chưa có trường
trung học. Thương anh, ba tôi đã giúp đỡ anh ăn học ở Saigon cho đến
khi thành tài. Do đó hai nhà quen biết nhau. Trong khi anh Công đi học
xa thì anh Thành người anh cả ở nhà phụ với ba mẹ nuôi các đứa em khác.
Anh Thành mới chỉ tốt nghiệp tiểu học , nhưng anh mở lớp để dạy các em
từ lớp Năm tới lớp Tư tức là lớp Một, Hai và Ba bây giờ. Chỉ sau vài
năm anh đã nổi tiếng. Những em xuất thân từ trường của anh đều là những
học sinh giỏi sau này...Thế nên ai có con em bắt đầu tới tuổi đi học
cũng đều muốn gửi tới anh. Tôi không biết anh dạy cách nào mà các em
giỏi như vậy. Chỉ biết anh là một thầy giáo siêng năng. Dáng dấp anh
bình thường, người mảnh khảnh...Da dẻ trắng trẻo và có tướng đi ẻo lả.
Có một thời con gái nhà quê thích những anh chàng thanh niên như vậy...


[You must be registered and logged in to see this image.]



Thời gian trôi qua nhanh...Hình bóng của chị Yến càng ngày càng sâu đậm
trong tôi. Tôi đã đổi sang để học chung lớp với mấy anh lớn, không còn
học chung lớp với chị Yến nữa. Càng lớn tướng tá của tôi càng phong
trần, mái tóc quăn tự nhiên và làn da xạm nắng...Tôi mặc cảm với làn da
đen đúa xấu xí của tôi. Trong khi các anh khác đầu chải brillantine
mướt rượt trông rất bắt mắt thì đầu tóc tôi lại rối tung bồng bềnh.
Trong khi các anh khác da mặt trắng trẻo mịn màng thì tôi ...có đôi
chút sần sùi...
Tôi biết tôi xấu trai, ăn mặc lại lôi thôi... nên tôi thường chui rúc
vào thế giới mơ mộng của riêng tôi. Tôi lặng lẽ đi về ...và đứng bên
trong hàng rào nhìn chị Yến ngang qua. Khác với tôi, chị Yến càng lớn
càng xinh đẹp hơn. Chiếc áo dài trắng rộng thùng thình không che dấu
hết những quyến rũ...Mái tóc dài không kẹp lại mà để xoã ngang lưng.
Một tay chị cầm chiếc cặp màu xám... còn tay kia thì hờ hững vịn
nghiêng vành nón lá...Tôi đã làm không biết bao nhiêu bài thơ ...trong
những lần nhìn chị và chiếc cặp màu xám nhạt vô tình mỗi bước mỗi xa
tôi. Gương mặt chị thanh tú và hiền như một ma seour ...cuốn hút linh
hồn tôi vào vực thẳm đắm say.
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by minou on Mon Sep 14, 2009 10:46 pm

Mới sáng sớm mà anh Đp đã muốn cho bà con nổi loạn rồi. Khổ ghơ đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]
minou
minou

Tổng số bài gửi : 242
Join date : 14/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Mon Sep 14, 2009 10:55 pm

minou đã viết: Mới sáng sớm mà anh Đp đã muốn cho bà con nổi loạn rồi. Khổ ghơ đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]



Lâu lắm mới gặp lại những câu viết của cô độc giả chung tình
Ở đây chắc sẽ viết được thoải mái hơn...nhớ đón đọc nghen [You must be registered and logged in to see this image.]
Chúc vui vẻ..
dp
[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by boongboong on Mon Sep 14, 2009 10:57 pm

dangphuong đã viết:Lâu lắm mới gặp lại những câu viết của cô độc giả chung tình
tui nghi bác dp viết lộn á,
độc giả chung thành chứ chung tình thì có dính gì tới zụ độc giả [You must be registered and logged in to see this image.]
boongboong
boongboong

Tổng số bài gửi : 698
Join date : 14/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by Tina Vu on Mon Sep 14, 2009 11:57 pm

boongboong đã viết:
dangphuong đã viết:Lâu lắm mới gặp lại những câu viết của cô độc giả chung tình
tui nghi bác dp viết lộn á,
độc giả chung thành chứ chung tình thì có dính gì tới zụ độc giả [You must be registered and logged in to see this image.]



Tui thi chỉ nghe nói “chung …tiền” ..... [You must be registered and logged in to see this image.]
Tina Vu
Tina Vu

Tổng số bài gửi : 6002
Join date : 13/09/2009
Đến từ : Georgia USA

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Wed Sep 16, 2009 7:09 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(02)


Trước khi lên Saigon học đại học, tôi viết lá thư tỏ tình với chị Yến.
Ban đầu tôi tính nhờ Trung mang về cho chị... nhưng tôi sợ nó sẽ cười
nhạo nên tôi không dám. Cuối cùng đắn đo mãi tôi nghĩ chỉ còn cách nhờ
chị tôi. Chị tôi thắc mắc "Thư gì đây ..?" Tôi ngượng ngùng thú thiệt
với chị là thư tôi tỏ tình với chị Yến.." Tưởng chị sẽ la cho một trận,
nào ngờ chị nói "Trời...sao bây giờ mầy mới tỏ tình...Người ta thương
yêu mầy từ mấy năm nay rồi..." Tôi tròn xoe mắt nhìn chị.."Có thiệt hôn
...? Sao chị không nói cho em biết ..?
Tôi hôm đó, lòng tôi xôn xao với mộng yêu đương. Lần đầu tiên trong
đời, tôi được nếm mùi vị của tình yêu. Nó bàng bạc ...ngất ngây với
bóng hình của chị Yến mặc dù mới chỉ là những lời thoáng qua của chị
tôi. Có một lần chị tôi kể cho tôi nghe....Con gái trong lớp chị "tám"
với nhau ai là người đẹp trai nhứt trường. Vài ba chị nói anh này...Vài
ba chị nói anh kia. Riêng có chị Yến và chỉ một mình chị Yến nói tôi là
người đẹp trai nhứt. Mọi người hỏi tại sao...? Chị nói chị thích cái vẻ
ngang tàng phong trần của tôi....và vì tôi là người có nét đàn ông
nhứt...Tôi không ngờ một người con gái ....tưởng yếu đuối như một đoá
hoa dâm bụt lại thích cái nét phàm phu thô lỗ ... đầy cái chất đàn ông
của tôi.
Tôi chỉ còn có 2 tuần lễ để thư từ tỏ bày yêu thương với chị Yến... Bấy
giờ đang là mùa hè...nên chị Yến ít có dịp ra ngoài. Những khi chị đi
chợ mua thức ăn ..tôi với chị mới có dịp được nhìn nhau. Đôi mắt chị
long lanh ...cả một trời tình ái. Đôi môi chị cười ...cho tôi cả một
thiên đường đắm say hạnh phúc. Chỉ có vậy ..tình yêu chỉ có vậy thôi
sao?




[You must be registered and logged in to see this image.]



Một hôm, tôi năn nỉ chị tôi làm cách nào để có thể giúp tôi được gặp
mặt chị Yến một lần trước khi tôi đi Saigon... Chi hứa sẽ giúp tôi bằng
mọi cách. Chị tội nghiệp cho mối tình của tôi...quá mong manh. Chính
bản thân chị cũng có một mối tình còn mong manh hơn. Chi yêu thương một
anh nhỏ hơn chị một tuổi. Nhà anh lại nghèo...Mối tình kéo dài một
khoảng thời gian khá dài. Tuy lúc đó chuyện vợ chồng vẫn còn nhờ mai
mối và cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Nhưng chị nhất quyết từ khước mọi
dàn xếp...Cho đến khi anh đó bị tử nạn...Biết nhà mình nghèo anh cố
gắng vươn mình lên để có thể với tới chị. Anh làm việc tối tăm mặt mủi
để kiếm tiền...Cho tới một đêm anh lái xe chở hàng lên Saigon...Bận đi
thì êm thắm nhưng bận về mệt mỏi quá anh đã lạc tay lái và cả chiếc xe
lao xuống ruộng. Anh mất đi chị càng buồn thêm và càng không muốn lập
gia đình.
Không biết chị nói sao với gia đình chị Yến mà chiều hôm đó cả hai cùng
đi xem phim. Dĩ nhiên là tôi đâu có bỏ qua cơ hội ngàn năm một thuở
này...Trong bóng tối, cám ơn bóng tối đã giúp tôi có đủ can đảm để cầm
tay chị Yến. Bàn tay yêu kiều ấm áp của chị run khe khẽ...Khi gần cuối
phim ...tôi nghiêng qua ôm vai chị và hôn chị một nụ hôn đầu tiên trong
đời.

Sau khi thi rớt Tú Tài toàn phần cả chị tôi và chị Yến đều không được
đi học nữa. Chị tôi con nhà giàu nên ở nhà vẫn thảnh thơi...Còn chị Yến
thì đã bắt đầu có mai mối..Tôi gửi thư cho chị thường...tuy tất cả đều
gửi qua chị tôi. Rất hiếm hoi chị trả lời thư ...Mối tình của tôi và
chị thật quá mong manh. Chị hiền như một đoá hoa dâm bụt...đơn sơ và dễ
tiêu điều với nắng mưa. Tôi thì lại là con nhà giàu. Tuy tôi nhỏ hơn
chị 2 tuổi nhưng dáng dấp tôi lãng tử phong trần xạm nắng nên nhìn qua
có vẻ già hơn chị. Vì vậy tuổi tác có thể không thành vấn đề nhưng môn
đăng hộ đối thì rất khó mà vượt qua. Chị Yến có thể là bạn thân của chị
tôi, của gia đình tôi nhưng khó có thể là một con dâu....Gia đình tôi
vừa giàu sang vừa phong kiến.

Trong xóm làng của tôi có lẽ chị là người con gái hiền hậu nhứt. Nhà
nghèo nên chị không phấn son...Nhưng làn da chị trắng phau...Đôi môi
hồng nhung tự nhiên và cặp mắt biếc ngọt ngào. Chị không đẹp lắm nhưng
tính tình hiền hậu dễ thương của chị...đã thu hút rất nhiều mai mối.
Tuy chị không quyết liệt được như chị tôi nhưng cũng đã thoát qua được
một vài mối. Thế nhưng khi gia đình anh Thành cậy người tới hỏi cưới
chị thì ba má chị không có cớ gì để mà từ khước. Cũng giống như chị
Yến, anh Thành nổi tiếng là một người đàn ông hoàn hảo. Anh không rượu
chè cờ bạc. Anh còn là một thầy giáo giỏi... là một người mà các cha mẹ
cảm thấy phải biết ơn. Đám học trò giỏi trong xóm làng tôi đều là học
trò của anh. Lúc trước nhà anh nghèo nhưng bây giờ thì anh đã được xếp
vào hạng trung lưu. Ngoài anh ra, không còn ai có thể xứng hơn với chị
Yến. Ai cũng trầm trồ khen ngợi mối lương duyên của hai người thật là
đẹp đôi vừa lứa. Chỉ có tôi hiểu sự miễn cưỡng trong lòng chị. Không
phải chỉ vì tôi và chị thương yêu nhau..mà là vì anh Thành không có nét
gì là một người đàn ông. Anh trắng trẻo...cử chỉ dịu dàng như môt cô
gái nết na. Trong khi chị Yến lại thiết tha với một mẫu người đàn ông
dày dạn nét phong trần...Đã có một lần chị nói lên quan niệm và sở
thích của chị khi chọn tôi là người đẹp trai nhứt trường. Tuy nhiên,
điều đó có vẻ không quan trọng đối với gia đình chị và tiêu chuẩn tình
yêu đôi lứa trong thời đại lúc bấy giờ.
Đám cưới của hai người rất lớn. Một đám cưới làm hãnh diện cả xóm
làng...Tôi ngồi nhìn chị Yến và anh Thành tưng bừng bước đi trong xác
pháo hồng... lòng đau như cắt.

Thế mà tôi lại cười rồi đấy...
Để dối người và mong dối tôi.

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by Mây Tím on Wed Sep 16, 2009 9:13 pm

Rồi, "ông ăn trộm" lại vẽ đường cho hươu chạy ! [You must be registered and logged in to see this image.]
HNTK đâu rùi , mau nổi loạn cho ổng thất kinh dùm cái đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]

Mây Tím

Tổng số bài gửi : 608
Join date : 16/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by Tina Vu on Wed Sep 16, 2009 9:41 pm

Mây Tím đã viết:Rồi, "ông ăn trộm" lại vẽ đường cho hươu chạy ! [You must be registered and logged in to see this image.]
HNTK đâu rùi , mau nổi loạn cho ổng thất kinh dùm cái đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]



Chờ Quậy Tưng vô nổi loạn thi với chị Yến hahaha [You must be registered and logged in to see this image.]
Tina Vu
Tina Vu

Tổng số bài gửi : 6002
Join date : 13/09/2009
Đến từ : Georgia USA

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Wed Sep 16, 2009 9:50 pm

Mây Tím đã viết:Rồi, "ông ăn trộm" lại vẽ đường cho hươu chạy ! [You must be registered and logged in to see this image.]
HNTK đâu rùi , mau nổi loạn cho ổng thất kinh dùm cái đi ! [You must be registered and logged in to see this image.]


Mấy hôm nay ..ngày nào cũng mò cái "Hội Ngộ Quán" này từ 7g sáng tới 11g khuya... mà vẫn chưa biết gì ráo!
Hi vọng vài bửa nào ...sẽ viết truyện mới để MT và các bạn đọc nghen.
do
[You must be registered and logged in to see this image.]
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sat Sep 19, 2009 7:23 am

[You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...
(03)

Sau đám cưới của chị Yến và anh Thành tôi quay trở lại Saigon ngay. Tôi
muốn đi xa cái tỉnh này càng sớm càng tốt...Những kỷ niệm đẹp đẽ ngày
nào đã nhanh chóng biến thành những hồi ức xót xa ...
Thay vì vùi đầu vào việc học để quên đi mối tình đầu đời, tôi lại lao
vào những hoạt động chính trị. Tôi muốn đập phá...Tôi dấn thân vào
những cuộc biểu tình...Tôi không cần biết đất nước sẽ ra sao với những
rối loạn do đám sinh viên của chúng tôi gây ra. Người ta biểu tình muốn
thay đổi chế độ...Tôi biểu tình chỉ để làm tan đi mối hận trong
lòng.Tôi thù ghét xã hội này...
Sự hăng hái "lạ đời" của tôi đưa dần tôi vào vị trí lãnh đạo...Các
chính khách bắt đầu tiếp xúc với tôi . Phe Phật giáo cũng đánh tiếng
liên minh với tôi. Tôi đâm hỏang Tôi không có tham vọng gì cả, tôi chỉ
trong một lúc bốc đồng, nổi loạn để quên đi những tình cảm thua thiệt.
May là tôi dừng lại kịp thời...sau gần một năm vùng vẫy ngang tàng trên
những đường phố. Tôi phải bỏ học để trở về nhà khi thấy lúc nào sau
lưng tôi cũng có một hai người lạ mặt bám sát.
Tôi không ngờ về tới tỉnh nhà tình hình lại còn thê thảm hơn...Các thầy
trong chùa này chùa nọ tới nhờ tôi viết biểu ngữ đi biểu tình. Có thầy
nhờ tôi viết biểu ngữ căng ra ngay tại chợ để tuyệt thực. Tôi lại rơi
vào...một vực thẳm biến động. Tôi không hiểu các thầy có thấy được
những tác hại đằng sau những tích cực phản đối chính quyền đàn áp Phật
giáo không? Mấy ông "lạ mặt" ở cái tình nghèo nàn này không thèm bám
sát sau lưng tôi mà tới tận nhà "trò chuyện".
Càng thê thảm hơn nữa là VC cũng cho người tới móc nối tôi ... và người
đóng vai trò trung gian này lại là anh Thành. Việt Cộng có rất nhiều
mánh khoé để hù doa, nhưng anh Thành cũng thật là quá tự tin. Chắc chắn
anh cũng hiểu là gia đình tôi tránh né mọi vấn đề về thời cuộc. Ba tôi
làm ăn lớn nên càng không muốn dính líu tới những hoạt động chính
trị...Có lẽ họ tưởng lầm là tôi đang muốn chống phá lại chính quyền
đương thời. Tôi cảm thấy có điều gì không ổn...Tôi muốn tìm hiểu thêm
nên không đồng tình cũng không khước từ một cách thẳng thừng. Khi từ
giã tôi ra về anh Thành lịch sự mời tôi tới nhà ăn cơm. Tôi còn đang
lưỡng lự thì anh nói thêm "Yến vẫn thường nhắc tới anh..." Tôi không
biết anh nói đùa hay nói thật hoặc là có ẩn ý gì...Nhưng rõ ràng là câu
nói có chút chua cay.

Chỉ mới gần một năm sau ngày cưới mà tôi thấy chị Yến khác hẳn đi.
Gương mặt chị có nhiều nét ưu tư...Theo như chị tôi kể thì hình như hai
người sống chung với nhau không có hạnh phúc. Chị Yến dạo sau này hay
về nhà ba má mình và nhiều khi ở lại cả tuần. Hàng xóm xầm xì bàn
tán...vì một người con gái ngoan hiền như chị tại sao lại có thể làm
như thế. Nhưng chị Yến cứ mặc kệ...Chính chị tôi cũng ngạc nhiên. Gặp
chị Yến chị hay hỏi thăm nhưng Yến nhất định giữ im lặng không thố lộ
tâm sự của mình với bất cứ ai.
Tôi cũng thắc mắc vô cùng...Một người đàn bà bình thường hiểu lý lẽ
cũng không thể ngang nhiên rời bỏ gia đình chồng. Huống chi chị Yến
từng nổi tiếng là một người con gái hiền hậu nết na...Hay là chuyện này
có dính dáng tới việc anh Thành nằm vùng cho VC..?


[You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.]



Một hôm, tôi bất ngờ gặp chị Yến ngoài chợ. Hai người đang đi
ngược chiều nhau. Tôi đang phân vân không biết có nên né tránh chị hay
không thì bỗng nhiên chị quay lại và sóng bước đi bên tôi. Từ khi quen
biết chị tôi chưa lần nào được đi kế bên chị...dù là ở một con đường
vắng. Tôi càng lo lắng hơn khi thấy có vài người dừng lại nhìn chúng
tôi xầm xì ...Chị Yến nhìn vẻ mặt thất sắc của tôi rồi hỏi "Anh sợ
à...?" Tôi thẫn thờ với mùi hương mái tóc chị...Nụ hôn ngày nào
...trong mùi hương đắm say đó vẫn còn vương vấn trong lòng tôi không
nguôi . Chị có vẻ còn đẹp hơn hồi xưa. Đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh và
cặp mắt long lanh quyến rũ ...đã bao lần cuốn hút hồn tôi. Tôi chưa
biết trả lời sao thì chị lại hỏi một câu làm tôi chới với " Anh còn
thương Yến không...?" Câu hỏi và ánh mắt như chứa chan cả một trời tình
ái của chị làm tôi ngẩn ngơ... Chị ngước mắt..chờ câu trả lời của
tôi...và tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi thoáng thấy một nụ cười nở ra trên
khoé môi của chị...Tôi nhìn chị như thầm hỏi ..."Có chuyện gì đã xảy
ra?"
Cuộc tình của tôi nghèo nàn với một nụ hôn trong bóng tối. Thế nhưng
nỗi khát khao ...thì càng ngày càng bùng dậy. Ước gì tôi được ôm ấp chị
trong vòng tay. Gần nhau gang tấc mà sao như cách xa vời vợi.
Mối tình của tôi và chị Yến tưởng như đã là quá khứ. Nào ngờ câu hỏi
của chị "Anh còn thương Yến không..?" đã nhanh chóng gây một cơn bão tố
trong lòng tôi.

(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sun Sep 20, 2009 4:44 am

[You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(04)


Chiều nay, tôi có hẹn với anh Thành tới nhà ăn cơm. Ngay từ hôm anh mời, tôi đã biết là anh muốn cho tôi có thời gian để suy nghĩ về đề nghị của anh. Tôi cũng đã định là sẽ không bao giờ tới nhà anh một lần nào nữa. Tỉnh nhà của tôi nghèo và rất đìu hiu. Làng của tôi càng xơ xác hơn...Thế nhưng đa số mọi người đều đủ ăn đủ mặc dù phải làm việc tất tả ngược xuôi...Chuyện chính trị thường không vướng bận trong đầu. Những đám biểu tình hay tuyệt thực thu hút một số ít người ăn không ngồi rồi...Tôi không hiểu sao anh Thành lại dấn thân vào những phiêu lưu ngoài tầm tay của anh. Anh hiền hậu...cả nửa đời ru rú ở chốn quê mùa này...Trình độ học vấn và hiểu biết rất giới hạn. Chuyện chính trị xã hội làm sao anh với tới ..?

Tuy nhiên, sau khi gặp chị Yến ngoài chợ thì tôi lại trông cho mau tới ngày hẹn. Hình ảnh của chị Yến dịu hiền ngày xưa là những mộng mơ tôi ôm ấp... Còn những nét buồn vời vợi của chị trong những ngày qua...khiến lòng tôi xót xa từng giây phút...mặc dù chị đã thay đổi rất nhiều. Trắc trở nào trong cuộc đời đã khiến một người hiền như ma seour ngày nào đã trở thành như một lượn sóng ngầm...?
Đã gần 3 năm rồi từ ngày tôi viết lá thư đầu tiên tỏ tình với chị. Hò hẹn với chị...cùng đi trên một con đường vắng tôi còn chưa dám... Thế mà bây giờ nét phong trần vụng dại ngày xưa đã trở thành những phong trần ngổ ngáo trong tôi...Những ngày tranh đấu dù bất đắc dĩ và hoang đường cũng rèn luyện cho tôi thành một người có bản lĩnh.Tôi không còn khờ khạo ngu ngơ...để ngơ ngác nhìn những ước mơ của mình trôi đi.
Tôi ghé qua chợ mua một hộp bánh "Champagne" hộp thiếc. Tôi biết chị Yến rất thích loại bánh này.
Hình ảnh chị yến ngày xưa ...với một tay chị cầm chiếc bánh đưa lên môi cắn nhè nhẹ để những vụn vỡ rơi xuống bàn tay kia ...yêu kiều biết bao ... ! Những hồi ức về kỷ niệm xưa chung quanh chị Yến khiến tôi buồn quay quắt.
Nhà anh Thành là một căn phố khá khang trang. Bề ngang vừa phải nhưng khá dài. Bước qua cánh cửa cổng khép hờ là một vườn hoa có vẻ được chăm sóc cẩn thận. Ngay dưới mái hiên nhà có một lồng chim với hai con chin Yến rất dễ thương đang nhảy tung tăng và hót tíu tít...
Anh Thành ra đón tôi tận cửa ...Bước ngang qua căn phòng khá rộng dùng làm lớp học với những bàn ghế học trò ...là nhà bếp . Một chiếc bàn với 4 cái ghế kê gần sát tường. Anh mời tôi ngồi và hướng lên gác gọi chị Yến...Tôi cũng nhìn theo hướng anh và há hốc mồm nhìn chị trong một chiếc áo ngắn tay trần. Hai cánh tay dịu dàng với làn da trắng mịn màng đong đưa theo từng bước chân ...Dưới ánh đèn gương mặt chị đẹp huyền ảo nét liêu trai. Đôi mắt ươn ướt với hai hàng mi cong cong trói chặt đời tôi. Hình ảnh chị với chiếc áo dài rộng thùng thình đi ngang qua nhà tôi mỗi chiều tan học còn khiến tôi ngẩn ngơ trông theo...Hai cánh tay trần này...trong giấc mơ tôi còn chưa được nhìn thấy...Chị không cười, gương mặt có vẻ như đang có một toan tính gì trong đầu...


[You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.]


Trong bữa ăn, tôi hỏi thăm anh Thành về đời sống của anh Công. Anh Công có thể nói là một gương mẫu trong xóm làng của tôi...Mỗi khi răn dạy con cháu lười biếng học hành trong nhà, đứa nhóc nào cũng nghe câu "Sao mầy không noi gương của anh Công...?" Về sau, tôi mới thấy anh Công ngoài siêng năng và có chút thông minh ... anh cũng rất là thường. Nhờ có ba tôi giúp đỡ, anh cứ tà tà học và mỗi năm mỗi lên lớp cho tới khi tốt nghiệp đại học sư phạm. Ngoài ra, anh không có một tài năng nào đặc biệt... Nhưng anh Thành thì quá đặc biệt.

Trời mỗi lúc mỗi khuya...Tôi chờ hoài nhưng không thấy anh Thành đá động gì tới chuyện anh muốn móc nối tôi theo VC. Còn chị Yến thì cứ gầm mặt xuống không nói chuyện với ai câu nào...Tôi thấy không khí ngột ngạt quá nên xin phép đi về...Tới lúc này thì chị Yến bỗng lên tiếng "Không... Anh khoan về vội..." Rồi chị quay qua anh Thành "Hôm nay có anh Phương ở đây ...chúng ta hãy nói chuyện một lần cho dứt khoát..." Tôi ngơ ngác nhìn hai người...Không biết hai người đang có chuyện xích mích gì ...? Nhưng rõ ràng tôi cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa thích thú...đóng một vai trò quan trọng.
Anh Thành vẫn với bản tính trầm tỉnh cố hữu nhỏ nhẹ "Đây là chuyện của hai vợ chồng mình...sao em lại kéo anh Phương vô..?" Chị Yến nói một câu làm tôi choáng váng ..."Tại sao ư ...? Tại vì anh Phương là người tình đầu tiên trong đời của tôi..."
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Mon Sep 21, 2009 8:14 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]




Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
... (05)


Tôi không tưởng tượng nổi ...nguyên nhân nào đã khiến chị Yến dám nói
lên câu đó trước mặt anh Thành nhứt là đang có sự hiện diện của tôi.
Tôi nhìn chị Yến ...Nét giận dữ trong làn môi run run của chị, tôi chưa
từng thấy bao giờ. Tôi nhìn qua anh Thành, chờ đợi một phản ứng dữ dội
nơi anh. Nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy anh cúi đầu xuống như
một tội phạm.
Thật ra giữa hai người đã xảy ra chuyện gì...? Tôi đứng yên lặng nhìn
chị Yến rồi nhìn qua anh Thành ...lòng hoang mang. Không lẽ chuyện này
thật sự có liên quan tới tôi qua câu nói của chị Yến ?
Không khí như nồng nặc mùi thuốc nổ ...Không thấy chị Yến nói gì thêm
và cũng không thấy anh Thành có phản ứng gì ...tôi đành phải lên tiếng
..."Anh Thành à ... Chuyện tôi và Yến thương yêu nhau không biết anh có
biết hay không ..? Nhưng từ khi hai người đã là đôi vợ chồng rồi thì
tôi và Yến không còn lần nào gặp nhau nữa...Thư từ liên lạc cũng
không...." Tôi còn chưa dứt lời thì chị Yến vừa cưới vừa nói với anh
Thành, giọng điệu rất là mỉa mai "Anh nói đi...chúng ta có phải là vợ
chồng thực sự không.."?
Càng lúc tôi càng không hiểu...Tôi nhìn anh Thành chờ đợi một câu trả
lời nhưng anh vẫn cúi gầm mặt lặng thinh. Tôi lại nhìn chị Yến...Chị
vừa có vẻ buông xuôi bất cần vừa tràn ngập đau thương "Nếu anh không
dám nói hoặc không muốn nói thì ..để tôi nói..." Tới lúc này thì anh
Thành mới ngẩng đầu lên thẫn thờ "Để anh nói .."
Tôi ngồi lặng lẽ nghe anh kể chuyện...Thỉnh thoảng nhìn chị Yến...Càng nghe tôi càng tội nghiệp cho chị... và cho cả anh Thành.


[You must be registered and logged in to see this image.]


"Tôi là con trưởng trong gia đình... Công đi học xa không biết bao giờ
mới thành tài. Ba má tôi càng ngày càng già yếu và cứ hối thúc tôi lập
gia đình để sớm có cháu ẫm bồng. Tôi cứ lần lượt khất nay khất mai. Cho
tới khi ba tôi ra điều kiện ...nếu tôi không cưới vợ ngay thì ông sẽ
kêu Công trở về nhà. Ba tôi muốn thấy mặt một đứa cháu nội trước khi
qua đời.
Tôi có một nỗi khổ riêng của tôi...mà không một người thứ hai nào biết được. ..."
Anh ngừng lại vài giây, mắt nhìn vào xa xăm ...Dáng anh nhỏ nhắn...và
hai cánh tay mảnh dẻ đưa lên ôm đầu. Tôi cũng ngồi lặng yên..Anh từ từ
buông hai tay xuống và kể tiếp...

"Ba má tôi không biết là tôi không thể nào có con được...Tôi cũng không
thể nào cưới vợ được. Tôi là một người bán nam bán nữ..."

Nghe tới đây, tôi bàng hoàng. Tôi đứng hẳn lên và nhìn qua chị
Yến...Đôi mắt chị cũng hướng về một nơi xa xăm nào đó. Một người yêu
thích những nét mạnh bạo đàn ông như chị Yến ...lấy một người trắng
trẻo mảnh dẻ làm chồng đã là một thua thiệt rồi...Mà nay, lại còn là
một người bán nam bán nữ nữa...!
Tôi không tránh được sự bực tức trong lòng nên gằn giọng hỏi anh Thành
.."Thế trước ngày làm đám cưới anh có nói chuyện này cho chị Yến biết
hay không...?"
Như một kẻ phạm tội nặng anh nhỏ nhẹ trả lời:
"Không..Tôi không dám nói cho Yến biết. Tôi sợ Yến sẽ từ khước...Ba má
tôi đặt hết kỳ vọng vào đám cưới này...Hàng xóm cũng vô cùng ngưỡng mộ
đám cưới này...Tôi không thể nào làm cho nó tan vỡ được. Vả lại, Yến là
một người con gái nết na hiền hậu..tôi hi vọng Yến sẽ thông cảm với tôi
...Lòng muốn trả hiếu cho ba má...muốn giữ gìn tương lai của Công đã
khiến tôi trở thành một người ích kỷ và tàn nhẫn với cuộc đời của một
người con gái còn nhiều mộng mơ như Yến..."

Tôi đã hiểu rồi...Gian dối đến thành như lường gạt của anh Thành...Tiếc
thương một mối tình trong quá khứ đã khiến cho một người con gái hiền
như một đoá hoa dâm bụt cũng phản kháng lại bằng một sự nổi loạn. Trách
anh Thành đến ngàn lần cũng không mang lại được những ngày tháng đáng
lẽ là hạnh phúc đầu đời của một con gái như chị Yến. Từ khi anh Thành
bắt đầu kể chuyện ...chị Yến không xen vào một tiếng nào...Nhưng khi
anh nói tới câu ..."Vả lại, Yến là một người con gái nết na hiền
hậu..tôi hi vọng Yến sẽ thông cảm với tôi ..." thì chị xen vào..

"Ngoan hiền trước đinh mạng ...khác với chấp nhận một sự an bài mà
không dám phản kháng lại...Tôi có thể sống một đời đơn lẻ ...Tôi có thể
vào chùa để xa lánh mọi ham muốn...Hoặc là khi anh có rủi ro nào... tôi
cũng sẽ sống bên anh suốt đời mà không đòi hỏi một thoả mãn nào...Thế
nhưng tôi không phải là một món đồ để anh chưng trong nhà.Tôi cũng
không phải là một con chó một con mèo để anh nuôi trong nhà làm vui
lòng ba má anh... Tôi hoàn toàn không chấp nhận một an bài của anh hay
của bât cứ ai một cách vô lý như vậy"
Chị ngừng lại vài giây rồi nói tiếp:

"Khi tôi phụ người yêu đầu đời của tôi để lấy anh làm chồng ..tôi đã
chấp nhận sự an bài của gia đình tôi. Nhưng đó là một sự chấp nhận và
an bài trong lễ nghĩa truyền thống của xã hội. Giả sử trước khi cưới
tôi, anh nói rõ cho tôi biết nỗi khổ khó khăn của riêng anh thì tình
hình có lẽ sẽ khác...Nếu tôi thương anh, thương ba má ...tôi có thể
chấp nhận dù đó là một sự hi sinh vô bờ bến... Nhưng đây rõ ràng là một
sự lường gạt...Tôi sẽ sống ra sao..với mối hận bị lường gạt này dai
dẳng suốt một đời..?"
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Tue Sep 22, 2009 8:20 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(06)


Tôi tò mò hỏi anh Thành "Chuyện anh cưới vợ thì anh đã làm xong..Chắc
chắn là hai bác đã thấy rất vui lòng. Thế nhưng còn chuyện có một đứa
cháu nội để hai bác ẵm bồng thì làm sao anh làm được..?"
Nghe câu hỏi này của tôi, cả anh Thành và chị Yến cùng quay qua nhìn
tôi...Trong ánh mắt của hai người hình như ẩn chứa một điều gì là lạ.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi và bỗng nhiên tôi chợt hiểu.

Anh Thành thì tôi không biết nhiều. Chẳng qua anh là anh của anh Công
và về sau này anh nổi tiếng vì đã dạy dỗ được các em nhỏ trở thành
những học sinh xuất sắc...Khi anh móc nối tôi ...về phía bên kia thì
tôi có chút ngạc nhiên...vì anh không phải là người với những hoạt động
như thế. Tôi đang muốn tìm hiểu anh thêm.
Nhưng chị Yến thì tôi hiểu rất rõ. Chị là một người đơn thuần...Tuy chị
cũng có những mộng mơ nhưng chị không phải là một người dễ dàng vượt
qua hàng rảo của lễ giáo. Cũng giống như hầu hết những cô gái đương
thời tôi biết chị chỉ mong muốn có một gia đình êm ấm và một cuộc sống
vợ chồng bình thường. Những suy nghĩ và những phản ứng của chị chắc
chắn không phải xuất phát từ những sôi nổi ham muốn...

Anh Thành nhìn tôi dáng vẻ nhẫn nhục và khẩn thiết nói "Anh giúp
tôi...Tôi đã bàn qua chuyện này với Yến ...Chỉ có anh mới có thể giúp
tôi ...vì dù sao anh và Yến cũng đã một thời yêu thương nhau.."
Tôi nhìn anh thảm hại...Chỉ vì lòng hiếu thảo muốn cho ba má mình được
một hạnh phúc cuối cuộc đời mà anh sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện
sao...? Anh càng ngày càng lún sâu vào gian dối ...Tôi không biết anh
có thương yêu chị Yến chút nào không ..mà nói với tôi những lời như
vậy...?
Tôi nhìn chị Yến..Chị ngồi ở bậc thang cuối cùng của chiếc cầu thang
leo lên gác...Đôi mắt buồn và chán nản nhìn về một hướng xa xăm. Không
biết chị đang nghĩ gì...
Tôi hỏi anh Thành "Anh nói là anh đã có bàn qua chuyện này với chị Yến
rồi..?" Anh Thành gật đầu nhưng không nói một tiếng nào...Tôi hỏi thêm
"Ý chị Yến như thế nào?" Anh lại nhìn tôi và càng khẩn thiết hơn
"Không. Yến không bằng lòng với sự sắp xếp của tôi...Bây giờ tôi chỉ hi
vọng anh là người có thể thuyết phục được Yến."
Tôi nhìn anh tội nghiệp...Anh cưới chị Yến chỉ vì muốn ba má vui lòng
và gia đình được hãnh diện..Cũng có thể vì một chút sĩ diện của một
"nửa" người đàn ông còn sót lại trong anh...Chuyện đó có thể hiểu được
và cảm thông với anh..Nhưng khẩn thiết năn nỉ người khác thuyết phục để
vợ mình gần gũi với người đàn ông khác thì quả là không phải dễ dàng...

Tôi ra về ...lòng tràn ngập những nỗi băn khoăn thương trách lẫn lộn.
Trách anh Thành thì tôi trách rất nhiều. Chỉ vì lòng hiếu thảo mà anh
lại lôi kéo một người bình thường vào chung với định mạng nghiệt ngã
của mình... Chỉ vì hiếu thảo mà anh không ngần ngại tước đoạt đi những
ngày tháng đáng lẽ là hồn nhiên vô tư của một cuộc đời...Rồi bây giờ
chỉ vì muôn làm cho ba má mình có được một niềm vui cuối đời là được
nhìn thấy một đứa cháu nội ... anh cũng sẵn sàng để cho người vợ của
mình gần gũi với người đàn ông khác... Những ý muốn kỳ hoặc này ...do
đâu mà anh có...? Anh không những không tỏ ra một chút gì thương yêu
người vợ hờ của mình mà ngay cả một chút thương hại cũng không có.
Tôi bỗng nghi ngờ cả ý định của anh khi muốn móc nối tôi về cùng một
chiến tuyến với anh là hoạt động ngầm cho VC. Phía sau sự móc nối
này... có thể có một mưu toan nào khác hay không...?


[You must be registered and logged in to see this image.]



Nghĩ về chị Yến tôi cảm thấy vô cùng tội nghiệp cho chị. Nhìn dáng chị
bơ phờ ... ngồi ở góc cầu thang như muốn biến mất ra khỏi cuộc đời.
Nhìn gương mặt chị không còn những nét thanh thoát hiền hậu như xưa
..tôi biết lòng chị có lẽ đã bị những căm hận xé nát ra từng mảnh.
Tưởng là quên đi người yêu dấu đầu đời của mình để làm một người vợ
bình thường...Quên đi những hẹn hò dù chỉ là trong những lá thư tình để
làm một người mẹ bình thường ... Ngờ đâu những bình thường đó cũng tàn
nhẫn bỏ chị mà đi...Có được một cơ hội để cùng chia xẻ với người mình
yêu thương những đam mê tình ái đầu đời lại rơi vào một tình huống dị
thường. Chị đã hi sinh ..những mộng mơ của một người con gái để chỉ
mong trở thành một người đàn bà bình thường...mà ước muốn đơn sơ đó
cũng không với tới được...
Rồi còn ba má của anh Thành có lỗi gì không...? Có phải là nguyên nhân
đã gây ra thảm trạng này không..? Hay tất cả chỉ là do một xã hội với
những những truyền thống đã quá lỗi thời...Thật ra những truyền thống
lâu đời nhưng nghiệt ngã này là để giúp cho người ta có một đời sống
tốt đẹp hơn hay chỉ kiềm hãm những phóng khoáng và giam cầm người ta
vào ngục tù tăm tối...?

Nhưng suy xét cho cùng thì có lẽ tôi mới là người có tội nhiều nhứt.
Nếu tôi không quá hèn yếu thì cuộc đời của chị Yến đã không đi vào bế
tắt như hiện nay. Tôi không phải là một người kém hiểu biết để không
nhận thức ra rằng...chính cái quan niệm môn đăng hộ đối đã gây ra không
biết bao nhiêu là đau thương tan vỡ...cho những cặp tình nhân yêu
thương nhau thật lòng. Tôi cũng không phải là thiếu thông minh để không
tìm ra được một lối thoát. Phải chăng tình yêu của tôi với chị Yến chưa
đủ mặn nồng để tôi có thể nhảy vào trong lửa...? Có lẽ không phải
thế...Tôi mơ hồ thấy rằng tôi có trách nhiệm với cuộc đời của chị Yến...
Thế nhưng tôi sẽ phải làm gì để giải quyết hết những oái oăm này...?
Tôi sẽ phải làm gì để lôi chị Yến ra khỏi vòng vây nghiệt ngã che đậy
bằng sự biểu lộ lòng hiếu thảo ích kỷ của anh Thành ? Tôi muốn chuộc
lại lỗi lầm của mình và tôi nghĩ chỉ mình tôi mới có thể hàn gắn được
tất cả những đổ vỡ này... Mặc dù cho tới lúc này tôi vẫn còn lúng túng
không tìm ra được lối thoát...Nhưng tôi tin rằng tôi sẽ làm được..
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Thu Sep 24, 2009 2:26 am


[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(07)


Tôi suy nghĩ suốt một tuần lễ ... Giải pháp thì có nhiều nhưng làm sao để mọi gúc mắc đều được tháo gỡ ra trong vòng lễ giáo. Làm sao để chị Yến bớt đi những hờn tủi mà trở lại với những thanh thoát ngày nào.
Chắc chắn là không có cách nào để cuộc sống của mọi người trở lại bình thường. Mỗi người đều sẽ mất mát một cái gì đó...nhứt là chị Yến. Bây giờ thì coi như chị đã mất gần như tất cả ...
Tôi tới nhà anh Thành một lần nữa. Chỉ sau một tuần lễ mà tình hình của hai người càng có vẻ xa cách nhau hơn. Cả hai đều có vẻ trầm tư...Chị Yến với nét buồn trong mắt trong môi...càng khiến tôi xốn xang. Nếu tôi không tỏ tình với chị...Nếu tôi không hôn chị dù chỉ một lần trong bóng tối...có thể chị đã không buồn thảm như bây giờ. Tôi thương chị quá ...và cảm thấy tôi phải gánh trách nhiệm này.

Giải pháp tôi đề nghị khá đơn giản và rất dễ thực hiện. Chị Yến sẽ lên Saigon và vào một bệnh viện để tiến hành một cuộc thụ tinh nhân tạo. Tôi nói sơ qua về kỹ thuật này và xác xuất thành công của nó.
Anh Thành đồng ý giải pháp này nhanh chóng và nét hi vọng tràn đầy trên gương mặt anh. Anh sẽ có một đứa con ...dù nó không phải là máu mủ của anh để ba má anh có được một hạnh phúc trong những ngày cuối đời. Lòng hiếu thảo của anh được trọn vẹn và cũng sẽ là một hãnh diện của gia đình. Chị Yến sẽ có cơ hội để làm mẹ ... Chị sẽ có một điểm tựa, một lẽ sống...Chi sẽ bận rộn với đứa con mà quên đi những buồn phiền. Thế nhưng chị Yến vẫn có vẻ như nửa tin nửa ngờ. Cơ hồ như chị đã mất hết khả năng để mà tin tưởng bất cứ một điều gì nữa.
Tuy nhiên chị cũng không phản đối...Vấn đề cần phải bàn cãi duy nhứt là chị Yến sẽ sống ra sao ở Saigon...Cả anh Thành và chị Yến đều không có ai quen ở Saigon...và cũng chưa từng ghé qua Saigon. Vả lại câu chuyện này cần phải thực hiện trong vòng bí mật, chỉ có ba người trong cuộc biết mà thôi. Vấn đề thời gian cũng phải cân nhắc...
Kỹ thuật thụ tinh nhân tạo đòi hỏi thời gian ...Tiến hành 2 lần xác xuất thành công chỉ khoảng 25%...còn nếu 6 lần thì có thể sẽ tới 70%. Do đó muốn có nhiều hi vọng thành công chị Yến phải ở lại Saigon khoảng trên dưới 2 tháng. Điều thứ hai tôi xác nhận với cả anh Thành lẫn chị Yến là trong kỹ thuật thụ tinh nhân tạo này sẽ không có tôi dính líu vào. Có nghĩa là cha của đứa bé sẽ không phải là tôi ..và danh tánh cha đứa bé chỉ có bệnh viện mới biết.
Nghe tôi trình bày cặn kẽ mọi chi tiết anh Thành càng thấy hi vọng nhiều hơn và "an tâm" hơn. Anh cầm tay tôi và vẫn với giọng nói khẩn thiết "Tôi nghĩ chỉ có anh là người có thể an bày những ngày Yến ở Saigon...Tôi tin tưởng nơi anh hoàn toàn"
Tôi nhìn qua chị Yến như thầm hỏi ý kiến của chị như thế nào ...Chị chỉ lặng lẽ gật đầu.
Hôm sau, tôi trở lại nhà trọ của tôi ở Saigon và căn dặn anh Thành đưa chị Yến ra bến xe đò về Saigon đúng ngày hẹn để tôi ra đón chị. Mọi chuyện đều xảy ra xuông sẻ. Nhà trọ của tôi tuy chật hẹp nhưng cũng khá gọn gàng. Thêm một người cũng không có gì là bất tiện. Chị Yến nằm ngủ trong buồng của tôi...còn tôi thì ngủ ở phòng ngoài.

Vài ngày đầu, chị Yến có vẻ không quen với không khí nhộn nhịp và nóng bức của Saigon. Chi không ngủ được nhiều nên sức khoẻ kém ra trông thấy. Tôi đưa chị vào bệnh viện và bác sĩ khuyên nên chờ khi nào sức khoẻ của chị sung mãn thì hãy bắt đầu...Chi phí cho chuyện thụ tinh nhân tạo lần này hoàn toàn do anh Thành đài thọ. Tuy nhiên, tôi đã nói dối với cả hai người...Thật ra tốn kém đó còn cao hơn nhiều nhưng phần còn lại tôi sẽ gánh vác.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Chị Yến thích ứng với hoàn cảnh mới và môi trường sinh sống khác lạ cũng thật nhanh..Và để giúp chị hồi phục sức khoẻ nhanh chóng hơn tôi thường đưa chị dạo chơi bên ngoài.
Nhìn chị càng ngày càng vui tươi hơn tôi cũng thấy an tâm. Có khi tôi đưa chị đi phòng trà nghe ca nhạc...Khi thì ra bến Bạch đằng ngồi hóng mát và nhìn những con thuyền những con tàu...trên dòng sông trôi nổi.
Những ngày sống chung của tôi và chị ...tuy bất đắc dĩ nhưng cũng đã gợi lại cho tôi những kỷ niệm tình ái. Khi chị vui...nét hồn nhiên yêu kiều của chị khiến hồn tôi nghiêng ngả. Những lúc chị cười ...đôi môi nhỏ nhắn và màu hồng tự nhiên gợi lại cho những thèm khát ngày nào. Có đôi khi tôi nhìn chỉ nấu một món ăn hay lui cui quét dọn trong nhà...tôi bồi hồi suy nghĩ vu vơ...Ước chi chị là người cùng tôi đi chung một con đường, chung một mái nhà cho tới cuối cuộc đời...
Chị lớn hơn tôi hai tuổi..Nhưng sao tôi thấy tôi trưởng thành hơn chị rất nhiều. Dưới con mắt của tôi chị yếu đuối và ngây thơ như một người tình bé nhỏ. Tiếng "anh" chị thường gọi nghe sao ngọt ngào và hình như có đượm một chút yêu thương.
Cũng có đôi khi tôi nhìn thấy chị ngồi bâng khuâng hàng giờ ...Tôi biết khi những niềm vui bất chợt qua đi..chị vẫn còn chưa biết tương lai sẽ như thế nào..?
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Thu Sep 24, 2009 10:30 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...(08)

Hôm qua, chị Yến nhận được một lá thư từ quê nhà. Tôi không ngó qua địa chỉ người gửi, nhưng nhiều phần là từ anh Thành vì ngoài anh Thành ra chỉ có chị tôi là biết địa chỉ nhà trọ này của tôi.
Những ngày qua, tôi đi xin việc làm...Thật ra, tôi chỉ muốn dành cho chị Yến những giây phút thảnh thơi một mình. Không có gì buồn chán hơn khi phải nói những lời khách sáo với người mình thương yêu. Tình yêu của tôi với chị nửa như bàng bạc nửa như vời vợi mênh mông. Hoàn cảnh đã xui khiến cho tôi và chị gần nhau trong gang tấc mà như xa nhau ngàn trùng.

Tôi thấy chị có vẻ không được vui. Không biết anh Thành đã viết gì trong thư... Những buồn phiền của chị sẽ ảnh hưởng rất nhiếu trong công việc thụ tinh nhân tạo...Nếu tâm thần của chị không được ổn định thì nhiều phần sẽ không mang lại kết quả. Chần chờ mãi cũng không thấy chị nói năng gì nên tôi đành hỏi chị có gì thay đổi ở quê nhà không? Đắn đo mãi chị mới hé ra cho tôi biết ...Vài hôm trước cảnh sát đặc biệt đã tới khám xét nhà anh Thành. Tuy không tìm thấy tài liệu hay bất cứ khả
năng nào phạm pháp nhưng điều đó chứng tỏ họ đã nghi ngờ. Trước khi tiến hành thủ tục khám xét nhà chắc chắn họ phải có một nguồn tin nào đó.
Tôi giật mình...Chuyện này chắc chắn sẽ ảnh tưởng tới tôi. Vô tình những vướng mắc giữa ba người đã thành những mối nghi ngờ dưới con mắt cú vọ của cảnh sát.
Tôi hỏi thăm dò chị Yến..."Nhưng tại sao ...vì lý do gì mà cảnh sát lại khám xét nhà anh Thành...? Chi có biết không...?" Chị Yến lưỡng lự rồi nói ngắn gọn "Anh Thành là VC nằm vùng..." Tôi thở hắt ra một hơi dài chán nản ...Tôi tưởng anh Thành chỉ có mưu toan gì đó khi móc nối tôi...ai ngờ anh thành là một VC thứ thiệt. Vậy là chắc chắn có rắc rối to rồi. .Cảnh sát đã không ưa tôi...bây giờ có chút bằng cớ thế nào họ cũng trù dập tôi. Tôi phải tính kế làm sao để thoát ra khỏi rắc rối này
trước khi quá trễ...
Tuy nhiên, ngoài mặt tôi vẫn làm bộ bình tĩnh trấn an chị Yến.."Yến đừng lo...Không chừng nhờ như vậy mà anh Thành sẽ ngưng lại những việc làm ngu xuẩn này..."
Ngay ngày hôm sau, tôi vác đơn đến xin tình nguyện gia nhập trường sĩ quan Đà Lạt. Tôi hi vọng hồ sơ của tôi vẫn còn trong sạch chưa bị dính líu gì tới anh Thành. Trước nay tôi vẫn còn trong tình trạng được hoãn dịch vì đang học đại học..Nhưng bây giờ thì tìm cách thoát thân là trên hết.
Tất cả những gì tôi làm ...ngay cả những suy nghĩ trong đầu tôi đều nói cho chị Yến biết. Chị nhìn tôi đôi mắt long lanh ...rồi bỗng nhiên ôm chầm lấy tôi. Hương thơm từ mái tóc của chị gợi lại cho tôi mùi vị tình ái đầu đời. Tôi thẩn thờ trong giây lát rồi nhè nhẹ bước ra khỏi vòng tay yêu thương của chị. Trên đôi mắt rưng rưng của chị ...là muôn ngàn lượn sóng đắm say. Hồn tôi lạc lõng trong những lượn sóng trùng trùng đó.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Sáng ngày mai là tới hẹn đầu tiên để tiến hành thủ thuật thụ tinh nhân tạo. Cũng đã hơn hai tuần rồi kể từ ngày chị Yến lên Saigon. Từ bữa có lá thư của anh Thành..tâm trạng của chị Yến không được ổn định lắm. Tôi thấy chị có vẻ rất căng thẳng..Có lần chị nói với tôi chị sợ. Để cho một phần thể xác của một người nào đó len lỏi vào trong cơ thể của mình...rồi một đứa nhỏ ra đời. Mặc dù đứa bé đó cũng là một phần thân xác của chị ..nhưng còn một phần nửa là của ai...? Chị e ngại rằng tình cảm của chị đối với đứa bé sẽ không được trọn vẹn...Có khi chị còn sợ
hãi đứa bé đó nữa là đằng khác.
Ý nghĩ của chị cũng lạ... nhưng không phải là không có lý. Tôi cũng không biết nói sao cho chị quên đi những ý nghĩ kỳ cục nhưng cũng có phần hợp lý đó. Để cho chị đừng có luẩn quẩn với những tưởng tượng vu vơ...Tôi rủ chị đi nghe ca nhạc...Ban nhạc hát những bài ca chứa chan những kỷ niệm xưa làm cả tôi và chị đều bồi hồi...Tôi muốn chị có đầy đủ sức khoẻ cho ngày mai nên cùng chị rời phòng trà để vể nhà sớm..
Khi đi ngang qua một rạp chiếu bóng chị bỗng lắc nhẹ tay tôi rồi chỉ vào tấm quảng cáo trên tường rồi hỏi.."Đêm nay họ chiếu phim này phải không anh...?" Tôi nhìn qua và giật mình ...Đó là cuốn phim mà tôi và chị đã ngồi bên nhau xem lần đầu tiên..và cũng là lần đầu tiên tôi hôn chị. Tôi nhìn kỹ lại một lần nữa và quả thật đêm nay họ đang trình chiếu cuốn phim đó. Phim đã xưa nhưng rất hay nên các rạp chiếu bóng
vẫn thường chiếu đi chiếu lại.
Chị kéo tay tôi ...giọng nói có chút nũng nịu .."Yến muốn xem lại phim này.." Mặc dù biết rằng vãn phim cũng sẽ hơi khuya nhưng tôi thực sự cũng muốn xem lại phim này nên tôi mua vé và cùng chị bước vào vùng bóng tối của những kỷ niệm xưa...
Ngồi kế bên nhau...thỉnh thoảng tôi liếc nhìn qua chị Yến... Đôi mắt chị chăm chú vào màn ảnh...Một niềm hạnh phúc đong đưa. Tới gần cuối phim...ngay cái đoạn mà ba năm trước tôi hôn chị ...chị bỗng quay qua nhìn tôi. Đôi môi run run và cặp mắt long lanh...đã muôn lần làm tôi mê muội. Kỷ niệm xưa trùng trùng thi nhau kéo về...Không dằn lòng mình được tôi cũng nghiêng qua ôm vai chị và hôn chị thắm thiết... Và lần này khác với lần xưa chị Yến đáp ứng nụ hôn của tôi một cách nồng thắm.
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sat Sep 26, 2009 2:58 am

[You must be registered and logged in to see this image.]

[You must be registered and logged in to see this image.]



Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(09)


Ra khỏi rạp hát, trời đã khá khuya. Đường phố vắng tanh. Gió se sắt lạnh và mưa lất phất bay...Chờ mãi không thấy có một chiếc taxi hay xích lô đạp nào...tôi và chị Yến đành đi bộ về nhà. Chị nép sát người vào tôi...Tôi nghiêng người qua để che mưa cho chị. Dáng chị nhỏ nhắn...Dáng tôi cao lớn và con đường với những hàng cây chụm đầu vào nhau ... cũng không che hết những hạt mưa rơi vào mái tóc chị. Những ngọn đèn khuya màu vàng vọt hắt bóng tôi và chị xuống mặt đường như một đôi tình nhân âu yếm...Con đường mọi ngày vẫn tấp nập xe cộ qua lại... đêm nay như vì tôi và chị Yến mà thương tình đi ngủ sớm. Tôi bước đi bên chị lòng thênh thang...

Về tới nhà tôi thấy chị run lập cập....Sợ chị bệnh nên tôi vội vàng đun một ấm nước cho chị tắm. Nhìn những sợi tóc ướt nước mưa rủ xuống bờ vai ...Đôi môi chị nhạt nhòa run run ...tim tôi đau nhói. Tôi đã hứa là sẽ gánh trách nhiệm này ...Sẽ mang lại cho chị những ngày tháng bình yên...mà cơ hồ như tôi không làm được. Nụ hôn đầu tiên vẫn còn vương vấn chưa phai nhạt...Nụ hôn đã khiến chị tiếc nhớ khôn nguôi trong những ngày tháng tẻ nhạt. Chị đã cố quên đi..sao tôi lại càng tiếp tục gây thêm cho chị những yêu thương vô vọng...?
Cả đêm tôi không ngủ được. Dư hương của nụ hôn ngọt ngào ...Mùi thơm da thịt khiến hồn tôi lao đao.
Sáng hôm sau, đột nhiên chị thay đổi ý định...nhất quyết không chịu vào bệnh viện. Một lần nữa chị nói chị sợ...Thà không có chứ có một đứa con mơ hồ không biết đến từ đâu ...chị không dám gần gũi. Nhìn nét mặt bơ phờ như thiếu ngủ ...tôi biết có lẽ cả đêm qua chị cũng trằn trọc. Tôi không có cách nào thuyết phục được chị...Đấu óc tôi cũng mơ hồ..Tôi hỏi chị "Rồi..Yến tính sao...?" Chị trả lời nửa như đùa nửa như thật "Để cho ông Trời tính..!" Lần đầu tiên trong đời của tôi ..tôi cũng đồng ý câu nói định mạng này.."Chỉ còn có cách...để cho ông Trời muốn sao thì sao.."
Thật ra từ một sâu kín nào đó của tâm hồn...cả tôi và chị Yến người này đều đang đợi người kia bước qua hàng rào ngăn cấm. Đều đang ước mong được rơi vào vực thẳm tình ái quyến rũ này. Có những tội lỗi mình không dám ngang nhiên phạm phải...Nhưng nếu nó chợt tới thì lại không muốn né tránh.

Tạm thời cả tôi và chị Yến đều không nói cho anh Thành biết chuyện chị Yến không muốn tiến hành việc thụ tinh nhân tạo nữa. Hơn một tháng qua anh đã đặt quá nhiều hi vọng vào giài pháp này. Thà để cho anh được vui vẻ ngày nào hay ngày nấy. Vả lại dù có tiến hành cũng chưa chắc chị Yến sẽ thụ thai. Tốt hơn hết là cứ lẳng lặng coi như không có chuyện gì bất ngờ hay rắc rối nào xảy ra.
Thêm nữa, nhiều phần đơn xin gia nhập vào trường Sĩ quan Đà Lạt của tôi sẽ được chấp thuận nên chị Yến cũng muốn chờ đợi để tiển tôi vào quân ngũ. Sức khoẻ của tôi tốt và trình độ học vấn của tôi cao hơn yêu cầu nên hi vọng rất cao.
Và quả đúng như vậy. Độ chừng một tháng sau thì tôi nhận được thư của Bộ Quốc phòng báo cho biết 2 tuần sau tôi sẽ bước vào trường Sĩ Quan Đà Lạt. Chỉ còn hai tuần ngắn ngủi ... Cả chị Yến lẫn tôi đều cảm thấy quyến luyến nhau hơn. Lần xa nhau này không biết còn có cơ hội nào gặp lại nữa không?
Tình yêu của tôi và chị Yến càng ngày càng thắm thiết hơn. Viễn tưởng sẽ xa nhau suốt một đời khiến tôi cuống cuồng tìm cách tận hưởng những ngày ngắn ngủi còn kề cận bên nhau. Đêm nào tôi cũng đưa chị đi nghe ca nhạc...Nửa khuya cùng đi bộ về nhà..Con đường ngày nào đi dưới mưa ...không còn mưa nữa. Nhưng chị vẫn nép người đi sát vào tôi...Chị vòng tay qua lưng tôi bước những bước nhỏ như tiếc con đường quá ngắn. Thỉnh thoảng chúng tôi dừng lại trong bóng tối và hôn nhau.


[You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.]



Đêm cuối cùng trước khi xa nhau chị Yến làm một bữa tiệc nhỏ...Tôi với chị cùng đi chợ. Tôi hỏi chị có muốn cùng tôi say đêm nay không...? Chị gật đầu và nói "Có bữa tiệc chia tay nào mà lại không có rượu...?" Tôi ghé qua tiệm rượu và khiêng về một thùng. Tôi tính ngủ vùi đêm nay...
Lầu đầu tiên chị Yến cùng tôi uống một chút rượu...Chị chưa uống rượu bao giờ mà đêm nay lại còn uống nhiều hơn cả tôi... Có lẽ chị cũng muốn dùng men cay để quên đi những đắng cay của số kiếp.
Bữa cơm cuối này..có lẽ cả tôi và chị đều muốn lòng mình buông thả. Đều muốn để mặc cho thuyền tình đưa đẩy theo dòng sông định mạng...Đôi má chị hồng lên và mắt chị long lanh.Tôi cũng thấy lòng nghiêng ngả ngất ngây nên hỏi đùa " Yến không sợ khi say rồi tôi sẽ hà hiếp Yến sao...?" Chị nhìn tôi ... mắt có đuôi và nói như khiêu khích "Đố anh dám..." Nét tình tứ trên mắt trên môi của chị...khiến lòng tôi cũng hừng hực lửa... Chị cười với tôi và đứng lên định đi lấy thêm món gì đó... Thấy chị lảo đảo và có vẻ như sắp té...nên tôi vội chạy tới đỡ chị. Thân hình chị mỏng manh như hết còn sức...ẻo lả như không còn đứng vững. Tôi cúi xuống bồng chị lên và đi về phía buồng ngủ của chị... Trên đôi tay vững chãi của tôi, chị bỗng ôm tôi hôn nồng nàn và nói khe khẽ "Yến muốn có với anh một kỷ niệm ...một đứa con với anh...đêm nay". Hơi thở chị thơm mùi tình ái đam mê. Tôi chơi vơi và chìm đắm vào trong biển sâu quyến rũ...
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by ThachThao on Sat Sep 26, 2009 5:39 am

Đọc rồi đọc nữa vẫn thấy hay Phương à. sao Phương không post hết một lèo luôn đọc cho đã? [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]
ThachThao
ThachThao

Tổng số bài gửi : 2131
Join date : 14/09/2009
Age : 56
Đến từ : TP HCM

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sat Sep 26, 2009 6:06 am

ThachThao đã viết:Đọc rồi đọc nữa vẫn thấy hay Phương à. sao Phương không post hết một lèo luôn đọc cho đã? [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]


Sợ post một lèo lại ngán...chẳng thèm đọc cuoichetbo
Chúc TT môt ngày thứ bảy vui vẻ... :h/h:
dp
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sat Sep 26, 2009 7:50 pm

Minh Tâm đã viết:Nhẹ nhàng và sâu lắng. Mỏng manh và nồng nàn! Tiếp theo thế nào ha? Có lẽ đó chỉ là sự nổi loạn của hoa dâm bụt mà thôi, còn bờ rào sẽ mạnh mẽ... Đành chờ tác giả viết tiếp mà thôi, thật khó đoán điều gì sẽ xảy ra, vì tình yêu mà...



Cám ơn chị Minh Tâm đã ghé qua đọc truyện.
Chúc chị những ngày cuối tuần vui vẻ... :h/h:
dp
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sat Sep 26, 2009 11:55 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]



Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...(10)

Hai tháng sau, tôi nhận được thư của chị tôi báo tin chị Yến đã có thai. Tôi hình dung ra gương mặt hớn hở của ba má anh Thành. Hai ông bà chắc chắn sẽ đi khoe với hàng xóm...Niềm hạnh phúc có một đứa cháu nội để ẵm bồng trong những ngày cuối đời thật lớn lao. Tôi cũng tưởng tượng ra nét "mãn nguyện" của anh Thành. Đối với mọi người anh có vẻ như là một người đàn ông thành công về mọi phương diện. Anh sẽ che dấu được bản chất thật sự của anh ...mà anh luôn có mặc cảm. Đối với gia đình anh có thể rất hài lòng về sự hiếu hạnh của mình. Anh đã giúp Công yên
tâm mà học hành...không còn lo lắng ba má sẽ gọi về nhà để ...cưới vợ.
Điều tôi băn khoăn nhứt là tâm trạng của chị Yến. Kỷ niệm tình ái đầu đời của tôi và chị ...tưởng chỉ là đam mê một thoáng. Không ngờ nó còn để lại trong chị một dấu ấn suốt đời. Tôi không biết chị đang trân trọng kỷ niệm đầu đời đó hay đang bị dằn vặt với những hối tiếc bâng quơ? Dù sao, cả tôi và chị đều đã dấu diếm mọi người về sự liên hệ mật thiết của mình.
Tôi không dám viết thư cho Yến cũng không dám nói xa nói gần để nhờ chị tôi nhắn lại với Yến. Tôi muốn được nhìn lại Yến. Nhìn nét đẹp bây giờ đã là thiếu phụ của Yến. Tôi muốn được vỗ về ...dù chỉ là bằng những ánh mắt thương yêu...Nỗi sung sướng của một người đàn bà sắp có đứa con đầu tiên nhứt là đứa con đó là của người mình yêu thương không biết có làm cho Yến cảm thấy hạnh phúc vô ngần...? Hay trong niềm hạnh phúc đó ..thấp thoáng những ray rứt vì không được tỏ bày cùng ai...?

Tôi lấy phép đặc biệt để về thăm gia đình và tới ngay nhà của anh Thành. Anh cầm cà hai bàn tay tôi và cám ơn rối rít..Anh càng vốn vã tôi càng cảm thấy không an...Tuy rằng anh đã từng thyết phục tôi.Tuy rằng anh sẽ không biết đứa bé trong bụng của Yến là con của ai, nhưng tôi vẫn có cái mặc cảm của một người phạm tội lừa dối. Yến nhìn tôi...Đôi mắt như đang cười với tôi...rồi lấy tay xoa xoa bụng. Tôi nửa hồi hộp nửa sung sướng ..cảm giác của một người sắp được làm cha. Ước
gì tôi cũng được xoa xoa lên làn da bụng ấy để có cảm giác gần gũi với đứa bé con của mình....
Trong câu chuyện, tôi tế nhị hỏi thăm anh Thành về chuyện cảnh sát nghi ngờ...Anh có vẻ băn khoăn nửa như muốn nói nửa như không. Tôi muốn xoay qua vấn đề khác nhưng cuối cùng anh nhìn Yến rồi nói lên tâm sự của mình...Anh như muốn vạch ra một hướng đi...Anh nói anh cảm thấy rất hối hận vì đã mang Yến vào cuộc đời hẩm hiu và vô vị của anh. Chỉ có một cách duy nhứt để giải quyết vấn đề này là anh sẽ vào trong bưng. Ba má anh tuy buồn nhưng sẽ có cái hãnh diện lầm lẫn là anh đã ra đi vì đất nước. Yến sẽ có cơ hội để lập lại cuộc đời.
Tôi nhìn anh...Dáng dấp mảnh dẻ yếu đuối của anh làm sao có thể đương đầu với những trắc trở của bưng biền...? Nhưng anh không có vẻ gì là giả dối cả...Tuy nhiên, tôi không đồng ý với cách giải quyết vấn đề của anh. Đất nước, bưng biền không thể là một cái cớ để anh dùng che lấp chuyện rắc rối riêng tư của gia đình. Hơn nữa càng khiến chị Yến sẽ khó xử hơn... Nhưng trong lúc này tôi không thể tranh luận với anh. Tôi nhìn qua chị Yến..Chị không có vẻ gì đồng ý hay không đồng ý với ý kiến
của anh Thành. Chuyện tương lai đối với chị ...quá mờ mịt như không có
lối thoát.


[You must be registered and logged in to see this image.]



Tôi trở lại Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt ..mang theo trong lòng ngàn nỗi ưu tư. Chuyện tôi làm là đúng hay sai...? Tương lai bao giờ cũng hàm chứa những bấp bênh..Có thể là ánh sáng nhưng cũng có thể là bóng tối. Cho tới giờ phút này thì mọi chuyện có vẻ như là đang đi đúng đường. Tất cả mọi người trong cuộc đều có một niềm hạnh phúc riêng. Chỉ riêng tôi và chi Yến mang một tâm sự trùng trùng...

Sau đó cứ khoảng vài tháng, tôi lại về nhà thăm gia đình ..Thật ra tôi chỉ muốn được nhìn lại Yến. Nét thiếu phụ...của Yến càng ngày càng khiến tôi thêm đắm đuối. Tôi muốn được ôm ghì cả hai mẹ con Yến trong vòng tay yêu thương của tôi. Tình yêu của tôi như những lượn sóng trôi mãi không tới bờ.
Tôi đi và về ...Tôi muốn được nhìn đôi mắt long lanh của chị Yến. Đôi mắt như muốn nói với tôi ngàn lời ân ái...
Càng gần tới ngày sinh, Yến càng có vẻ bồn chồn..Tôi không hiểu tại sao...? Nhân một lúc thuận tiện, tôi hỏi chị Yến đang lo lắng điều gì...? Chị Yến thì thầm bên tai tôi "Rủi đứa bé giống hệt anh thì sao...?" Tôi ngớ người ra... Ừ nhỉ..nếu đứa bé giống chị Yến thì thôi.
Lỡ nó giống tôi in như hệt thì ..chắc chắn là ai cũng biết là chuyện gì đã xảy ra. Tại sao trước nay tôi lại không nghĩ đến chuyện này...? Hoá ra, tôi vẫn còn là một người vô tâm, không nhìn xa thấy rộng. Chỉ cần nhìn gương mặt của đứa bé...!!! Tất cả những hạnh phúc của mọi người sẽ bỗng chốc trở thành bất hạnh nếu gương mặt của đứa bé có đôi nét giống tôi.
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Hoa dâm bụt nổi loạn

Bài gửi by Minh Tâm on Sun Sep 27, 2009 8:07 am

Ôi! Bờ rào đã ngã vì nhành hoa dâm bụt...
Minh Tâm
Minh Tâm

Tổng số bài gửi : 281
Join date : 26/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Sun Sep 27, 2009 10:54 pm

[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn
...(11)


Điều mà chị Yến lo lắng đã trở thành sự thật. Đứa bé trai ngày mới sinh đã có nét giống tôi. Càng ngày những nét giống tôi càng hiện rõ. Hàng xóm bắt đầu xì xào bàn tán.
Tôi cảm thấy lo lắng cho chị Yến. Làm sao chị có thể chịu đựng nổi những con mắt dè bỉu của mọi người. Rõ ràng dưới con mắt của mọi người chị là một người đàn bà không chung thủy. Làm sao ai có thể hiểu được những nguyên nhân bí ẩn từ bên trong.
Tôi cảm thấy hối hận vô cùng. Sự đam mê bồng bột của tôi một lần nữa đã đem đến cho chị trăm ngàn phiền não. Tôi muốn cùng chị đương đầu với thảm trạng này.
Không xin được phép nghỉ dài hạn tôi quyết định cứ về quê nhà. Chuyện trong trường sẽ tính sau. Điều tôi phải làm ngay bây giờ là chung vai với chị Yến để giúp chị có đủ sức mạnh về tinh thần và cả vế thể xác để có thể sống còn. Bản tính nhu mì và yếu đuối của chị có thể quật chị ngã xuống bất cứ lúc nào.

Khi tôi về tới nhà thì mọi chuyện đã bùng nổ khá dữ dội...Gia đình của anh Thành đã đuổi chị ra khỏi nhà. Chị lại không muốn trở về gia đình mình vì không muốn gia đình mang tiếng lây. Chị tôi đã giúp chị thuê một căn nhà nhỏ để hai mẹ con Yến có nơi nương náu. Dù sao đứa bé cũng là ruột rà của tôi và của cả gia đình tôi.
Tôi tới thăm Yến ngay. Trái với điếu tôi suy nghĩ, Yến không có vẻ gì là sa sút tinh thần. Gương mặt càng đẹp hơn với nét thiếu phụ chín chắn. Nhưng trong ánh mắt tiết ra một trời thù hận. Tôi ôm Yến trong vòng tay...không muốn rời. Tôi như muốn được chuộc lỗi bằng tất cả nguồn sống chuyền qua thân thể Yến. Yến nhìn tôi giọng nói dịu dàng nhưng vô cùng bình tỉnh "Anh về hồi nào...?"

Đứa bé trai rõ ràng giống tôi như khuôn đúc. Nó mới được 5 tháng tuổi đời. Nó nhìn tôi với đôi mắt ngây thơ trong trắng. Một nụ cười nở ra ...khiến gương mặt nó đẹp như một thiên thần. Tôi cúi xuống bồng nó lên và quay qua hỏi Yến. Giọng tôi vẫn còn không được tự nhiên "Nó tên gì...?" Yến nhìn tôi "Anh thử đoán đi.." Tôi nói ra vài tên nhưng Yến đều lắc đầu. Cuối cùng Yến nói "Nó cũng tên Phương".
Tôi nhìn Yến ..Không bao giờ nghĩ là Yến dám đặt tên cho đứa con của mình là Phương... Hành động này như chế dầu vào lửa đối với gia đình của anh Thành và cả với xóm làng.
Tôi tò mò nhìn Yến. Tại sao Yến lại có hành động có vẻ như thách thức này...? Nét hiền hậu dịu dàng ngày nào như biến mất. Bây giờ là gương mặt của một người như sẵn sàng ...liều mạng.

Tôi nhìn qua căn nhà. Chỉ có những vật dụng cần thiết. Chiếc nôi cho em bé cũng không có. Một mình Yến lúng túng với đứa con đầu tiên. Tôi thương Yến quá nên cũng mặc kệ xóm giềng, tôi ở lại nhà Yến. Tôi muốn chia sẻ những cảm giác tủi hờn mà Yến đã chịu đựng mấy tháng nay. Tôi cũng muốn cùng Yến chiến đấu với những dị nghị của họ hàng và cả xóm giềng. Yến làm được..tại sao tôi không làm được ?
Biết rằng phải chịu đựng những cặp mắt khinh khi, chịu đựng những câu nói tàn nhẫn phũ phàng. Nhưng tôi và Yến vẫn phải đối mặt với những điều đó hàng ngày.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Sau khoảng một tuần lễ, tôi đề nghị với Yến cùng tôi dọn về Saigon. Dù sao ở đó tôi cũng dễ kiếm việc làm hơn. Nhưng Yến không đồng ý...Yến nói "Em không đi đâu hết...Không phải em thích thú gì nơi đây nhưng em không muốn mọi người nghĩ rằng em đang trốn chạy. Em sẽ ở đây để chứng tỏ rằng em có quyền muốn làm gì thì làm, muốn sống ở đâu thì sống..."
Tôi cố thuyết phục nhưng Yến vẫn khăng phăng không thay đổi ý định. Điều cuối cùng tôi vẫn còn thắc mắc là Yến làm sao có thể kiếm được việc làm ở đây khi mọi người đều muốn xa lánh Yến..? Yến trả lời một cách chắc nịch "Em sẽ sống được...Mọi người càng muốn xa lánh em..em càng muốn ở lại.."
Tôi hỏi Yến "Còn quan hệ của Yến với anh Thành ..thì Yến tính sao.."
Yến trả lới một cách rất rành rọt như đã từng nghĩ qua rất kỹ lưỡng.."Em có thể đệ đơn xin li dị. Nhưng em không muốn..Đối với em li dị hay không...không thành vấn đề. Nhưng với họ là một điều rất nghiêm trọng..nên em để cho họ tiến hành việc đó.."
Tôi nghĩ Yến đã phân tách rất đúng...Thế nào phía bên anh Thành cũng sẽ tiến hành thủ tục li dị...
Thấy Yến trầm tỉnh và không có vẻ gì bị áp lực với những khó khăn, tôi quyết định quay trở lại Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Tôi cũng đã một phần lây cái tính .."liều mạng" của chị Yến. Tới đâu thì tới...Trường Võ Bị có đuổi tôi luôn cũng mặc kệ.
Trước khi đi, tôi nhờ chị tôi tới thăm viếng mẹ con Yến thường xuyên. Nhờ chị thay tôi an ủi và giúp đỡ Yến. Nếu mọi chuyện êm xuôi, tôi sẽ về thăm Yến những khi có phép.
Tôi cũng đã bàn với Yến là khi thủ tục li dị hoàn tất tôi sẽ làm đám cưới với Yến. Yến nhìn tôi yêu thương, ánh mắt long lanh nhưng không trả lời.
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Tue Sep 29, 2009 12:09 am

[You must be registered and logged in to see this image.]

Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...(12)

Tới bây giờ thì mọi chuyện bí ẩn đã được phơi bày ra ánh sáng. Khi ra phường khóm để nghe trần tình của hai bên, chị Yến đã không ngại ngùng nói tới sự lừa dối của anh Thành. Chị cũng không dấu diếm mà kể lại những ngày ở Saigon để chờ đợi được thụ tinh nhân tạo...và cả việc anh Thành dàn xếp để chị Yến có con.
Tất cả mọi người đều vỡ lẽ ..Có người thông cảm với chị nhưng cũng có nhiều người vẫn lên án chị.
Trong suốt thời gian chờ đợi phía bên gia đình anh Thành tiến hành thủ tục li dị, chị Yến một mình tìm cách kiếm tiền để nuôi con. Chị thêu thùa và design những mẫu áo quần cho những em bé sơ sinh. Dù có không ưa chị mọi người vẫn không thể làm lơ với những sản phẩm xinh xắn của chị. Cuộc sống của chị và bé trai càng ngày càng dễ chịu hơn. Chị tôi vẫn thường xuyên ghé trò chuyện với chị nhưng không cần phải giúp đỡ gì. Cả hai dù sao cũng là đôi bạn rất thân từ thuở còn nhỏ. Hơn nữa...
bây giờ Yến đã coi như là em đâu của chị và còn cảm thấy thân thuộc hơn
vì có cả bé Phương.
Tôi cũng có vài khó khăn khi trở lại Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt. Nhưng rồi mọi chuyện cũng êm xuôi. Từ hôm ấy cho tới ngày tốt nghiệp tôi bị cấm không được đi phép nữa...Thành ra, tôi và Yến chỉ liên lạc với nhau bằng thư từ. Biết được cuộc sống của Yến cũng êm thấm dễ chịu nên tôi an tâm ở lại trường.

Thế nhưng, sau khi đã chứng tỏ cho mọi người thấy rằng mình vẫn vững vàng sống giữa những sự xa lánh của xóm giềng. Chứng tỏ cho mọi người thấy rằng mình vẫn hiên ngang bước qua số phận nghiệt ngã...Chị Yến lại muốn rời xa xóm làng này. Tôi viết thư năn nỉ và chị tôi thuyết phục thế nào cũng không được. Trải qua những nhục nhằn tâm hồn chị càng lúc càng như chai lì..Chị bướng bỉnh chống lại với số mạng. Chống lại vớinhững thành kiến bất công của xã hội đối với phụ nữ.
Trong những thư từ qua lại của chị và tôi...chị vẫn thương yêu tôi nhưng có vẻ như không muốn thành hôn với tôi. Gia đình tôi tới bây giờ không còn đặt nặng vấn đề môn đăng hộ đối nữa. Trái lại muốn Yến về làm dâu vì dù sao bé Phương cũng là một đứa cháu nội. Chị tôi là sứ giả mang đề nghị tới chị Yến. Nhưng chị dửng dưng không thèm chú ý tới...

Sau đó thì Yến quyết định dời nhà đi Saigon. Tôi rất lo lắng cho Yến...Saigon với những bon chen không phải là một nơi thích hợp với một bà mẹ ngây thơ và một đứa con còn quá nhỏ. Tuy chị khéo léo thêu thùa nhưng ở cái đất mà sự cạnh tranh quá khốc liệt thì tài năng như chị ..vẫn còn chưa đủ. Bao nhiêu mánh khoe lọc lừa...Bao nhiêu cạm bẫy được bao bọc bằng những tình nghĩa giả dối làm sao chị có thể vượt qua nỗi...?

Đúng như tôi suy đoán. Những sản phẩm bằng tay của Yến không cạnh tranh nổi với những sản phẩm công nghệ. Giá bán rẻ hơn và màu sắc bắt mắt hơn...Việc làm ăn của Yến càng ngày càng chậm lại và đi vào chỗ bế tắc...
Lúc đó tôi mới vừa xong 2 năm đầu thụ huấn. Trước khi chia ngành, may mắn tôi cũng được khoan hồng cho đi phép 2 tuần. Tôi về Saigon ngay và ghé qua thăm Yến. Thằng bé Phương càng ngày càng giống tôi in như hệt..Nó vô cùng dễ thương và là một điểm tựa để Yến đủ sức mạnh mà chống chọi lại với những nghịch cảnh.
Suốt 2 tuần tôi và Yến đi hết chỗ này chỗ nọ để kiếm mối hàng cho Yến.
Những nơi mà tôi có chút quen biết thì còn chịu nhận hàng của Yến nhưng cũng chỉ một ít. Còn đa số thì từ chối thẳng thừng.
Tôi bối rối vô cùng..Tôi đã hứa với lòng là gánh hết mọi trách nhiệm trong cuộc đời của Yến..Bây giờ có thêm bé Phương nữa mà dường như tôi cũng không làm gì được. Nếu tôi ở bên cạnh Yến thường xuyên thì còn hoạ may...đằng này chỉ sau 2 tuần lễ ngắn ngủi là tôi phải đi rồi.
Trong khi tôi lo lắng ra mặt thì Yến dường như không có chút gì băn khoăn. Dường như Yến đã có những hoạch định trong đầu nhưng không chịu nói cho tôi biết.


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tuy vậy trong 2 tuần gần gũi nhau, tôi và Yến đã sống những ngày vôcùng hạnh phúc. Những đam mê, những cuốn hút nhau như những lượn sóng liên miên vỡ bờ. Không còn có những ngăn cách dù chỉ trong mơ hồ..Tôi và Yến cùng săn sóc bé Phương. Nghe nó thỏ thẻ gọi ba gọi má ...Một gia đình trẻ bơi lội trong dòng sông hạnh phúc.
Tôi rủ Yến về thăm nhà ..nhưng Yến ngần ngại không muốn đi. Yến nói về đó chỉ thấy lòng tràn ngập những kỷ niệm đau buồn không đáng chi...Tôi biết Yến vẫn còn chưa quên được những ngày tháng hờn tủi..Yến vẫn còn chưa quên được những ánh mắt dè bỉu tàn nhẫn của những người quen biết và của cả những người xa lạ..Tất cả những hình ảnh đó đã gây nên trong lòng Yến những thù hận. Nó đã đốt cháy rụi những tình cảm thương yêu ...chỉ để lại những dư vị đắng cay và đau đớn xé nát lòng người.
(còn tiếp)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by dangphuong on Wed Sep 30, 2009 7:19 am

[You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.]
Hoa Dâm Bụt Nổi Loạn ...(13)


Khoảng một tháng ... sau khi tôi rời Saigon thì tôi được tin Yến vào làm trong một vũ trường. Ban đầu chỉ là một người dọn dẹp bàn ghế. Sau đó Yến bắt đầu ngồi uống rượu với khách và nhanh chóng trở thành một vũ nữ. Sự quyến rũ của thân hình tuyệt đẹp và một gương mặt vẫn còn nét ngây thơ quê mùa đã bỗng chốc đưa Yến lên tột đỉnh như cái đinh trong vũ trường.
Yến sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có tiền bão đảm một cuộc sống an lành cho hai mẹ con. Những cái gì gọi là truyền thống của một người phụ nữ Yến đều coi nhẹ và dường như càng khiến Yến muốn nổi loạn.

Chỉ không đầy một năm sau, Yến đã có tiền để mua một căn phố khang trang. Khi tôi về phép để thăm Yến và bé Phương, Yến còn đòi mua cả xe hơi và rủ tôi lái xe về quê thăm nhà. Lần này thì chính tôi lại ngại ngần. Yến đã đi quá xa...Yến không còn môt dấu vết nào của ngày xưa.
Gương mặt hiền như ma soeur ngày nào không còn nữa... Tôi thương Yến quá. Việc mưu sinh và dằn dặt với mối hận trong lòng đã khiến Yến từ một cô gái hiền hậu nhu mì trở thành một thiếu phụ dầy dạn. Tôi không có tư cách nào để mà chê bai hay coi thường Yến... Định mạng đã không cho tôi cơ hội để bao bọc gần gũi người tôi thương yêu.
Trách nhiệm làm cha tôi cũng không có cơ hội để mà săn sóc dạy dỗ cho bé Phương. Yến đã thay tôi làm tất cả. Trong một xã hội nhiễu nhương ...làm tròn được trách nhiệm này thật khó khăn vô vàn.
Tuy nhiên, tôi không muốn Yến tiếp tục đi trên con đường này. Đó không phải là một con đường thênh thang mà là một con đường nhiều hố sâu nhiều cạm bẫy. Tình yêu của tôi đối với Yến ngày càng tăng. Là một khoá sinh của Trường Võ bị Quốc gia Đà lạt tôi không có thể thành hôn trước khi tốt nghiệp. Nhưng tôi có thể sắp xếp để Yến sống đàng hoàng trong gia đình tôi để chờ ngày tôi ra trường. Chỉ còn một năm nữa thôi...
Ngày nào, đêm nào tôi cũng thì thầm với Yến. Tôi muốn Yến hãy vì bé Phương mà thay đổi cuộc sống...Hãy vì bé Phương mà quên đi những thù hận trong lòng. Nhưng Yến vẫn không đồng ý với những lý lẽ của tôi..Yến nói "Không phải chỉ vì lòng thù hận mà là vì em muốn sống bằng tất cả khao khát của mình. Em muốn được quyết định tất cả những gì thuộc về cuộc đời của mình bằng chính đôi tay và trí óc của mình..Em không muốn bị lệ thuộc nữa..Em kinh sợ sự lệ thuộc lắm rồi..."

Một năm trước, khi chọn ngành tôi đã chọn đi Không quân. Chỉ có 1/8 sĩ số của hơn 500 khoá sinh là hội đủ yếu tố cần thiết để chọn đi Không quân hay Hải quân. Chỉ còn 1 năm nữa là ra trường nhưng tôi buồn quá nên xin đổi qua Bộ binh và chọn đi Biệt động quân. Yêu cầu của tôi được chấp thuận ngay. Chắc là có khối đứa khác đang chờ cơ hội này.
Suốt một năm cuối cùng trong trường, Yến tới thăm tôi thường. Biết tôi chuyển qua Biệt động quân Yến hỏi có phải là vì tại Yến không? Tôi lặng lẽ không trả lời. Khi ra về Yến bỗng cầm tay tôi và nói trong nước mắt rưng rưng "Anh ráng nghen ..hãy sống đàng hoàng vì em và vì bé Phương..."


[You must be registered and logged in to see this image.]



Một năm sau, tôi ra trường mang lon Thiếu Úy BĐQ...Chiến trường đang lúc vô cùng sôi động. Ngay trận đụng độ đầu tiên tôi mang một trung đội tới giải cứu cho một đại đội Nhảy dù đang bị bao vây và đánh bạt VC để bắt tay với Đại đội Nhảy Dù. Trận đánh vô cùng khốc liệt.. nhưng tôi có thừa khả năng để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi được vinh thăng Trung úy ngay mặt trận.
Không hiểu sao mà tôi gan lì và liều lĩnh đến như vậy. Mỗi khi trực thăng vận... lính còn đang do dự tôi đã nhảy xuống đầu tiên... Đạn của VC tuôn ra như mưa nhưng lần nào tôi cũng thoát hiểm. Tôi đi hành quân liên miên và chỉ không đầy 6 tháng sau tôi được thăng lên cấp Đại úy...Tới đây thì gia đình tôi vận động để tôi về làm ở văn phòng hành quân. Đồng thời tôi cũng được thượng cấp ngỏ ý muốn cất nhắc tôi lên
làm Tiểu đoàn trưởng.
Tôi còn đang lưỡng lự..thì trong một trận đụng độ nặng với VC tôi đã mang tiểu đoàn tôi quét sạch một tiểu đoàn VC. Không may, trong khi đi thị sát chiến trường sau trận đánh với một cố vấn Mỹ tôi đã bị một tên VC bắn sẻ..Thường thì khó ai sống sót nhưng tôi may mắn chỉ bị trọng thương. Một phần nhờ sự sốt sắng thân tình của cố vấn Mỹ đã gọi trực thăng cứu thương chuyển tôi về Tổng Y viện Cộng Hoà kịp thời..

Khi tôi tỉnh lại thì đã thấy Yến đang ngủ gật bên giường bệnh của tôi... Tôi để yên cho Yến nằm ngủ..không biết mình đã nằm ở đây mấy ngày rồi. Tôi thấy Yến xanh xao phờ phạc mà lòng dâng lên một nỗi buồn khôn tả. Chỉ một lúc sau..Yến thức giấc và ôm chầm lấy tôi...Yến khóc thúc thít .."Em đã dặn anh ..sao anh không nghe lời em..?" Lời trách móc hay lời thương yêu ...? Tôi cầm tay Yến cũng nhỏ nhẹ ..."Anh cũng năn nỉ em ..sao em không nghe lời anh...?"
Tôi nằm ở bệnh viện hơn 3 tháng. Ngày nào Yến cũng dắt bé Phương tới thăm tôi. Thằng bé Phương đã hơn 3 tuổi... Nó đủng đỉnh đi quanh tôi và Yến... Bàn tay nhỏ nhắn mang lại cả một bầu trời thênh thang ..Yến nhìn con rồi nói với tôi "Em chờ anh khoẻ lại rôi chúng ta đi đổi tên cho nó. Không thể nào hai cha con lại cùng một tên được.."
(HẾT)
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22222
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN Empty Re: HOA DÂM BỤT NỔI LOẠN

Bài gửi by Tú_Yên on Thu Oct 01, 2009 7:15 am

Truyện nầy nếu được kéo dài thêm với một số tình huống và những tâm tình cũng như những góc suy tư riêng của từng nhân vật, sẽ là một truyện hay đấy, anh ĐP à ! Mà sao anh không thay nhân vật Tôi bằng một cái tên ??

Hy vọng đây sẽ là một truyện...mà anh mong đợi.
Chờ xem, sau khi anh đã chỉnh sửa cho hoàn thiện hơn đây.

[You must be registered and logged in to see this image.]
Tú_Yên
Tú_Yên

Tổng số bài gửi : 546
Join date : 14/09/2009
Đến từ : Trà Vinh

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết