Latest topics
» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 8:06 am

» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 8:04 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by phambachieu Sun Dec 08, 2019 6:53 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Dec 01, 2019 8:16 am

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

» Hương thu (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:30 am

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:26 am

» Trang thơ ChinhNguyên/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Nov 07, 2019 5:21 am

» LỄ CẦU CHO CÁC ĐẲNG LINH HỒN.
by hongphuc Mon Nov 04, 2019 11:02 pm

» Huyền thoại R2/ CN-H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Oct 24, 2019 11:15 pm

» ĐÔNG SANG
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:49 pm

» TRỞ VỀ
by hongphuc Wed Oct 23, 2019 2:33 pm

» Tháng ngày cằn cỗi (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Oct 20, 2019 4:38 am

» ÔI ĐÀN BÀ
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 10:04 pm

» TÌM ĐÂU TIẾNG CẰN NHẰN...
by hongphuc Fri Oct 18, 2019 9:56 pm

» Cõi yêu ( ngũ thập liên hoàn trường họa )
by dangphuong Thu Oct 17, 2019 8:47 pm

» TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
by hongphuc Wed Oct 16, 2019 9:52 am

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Wed Oct 16, 2019 5:06 am

» Vàng thu
by lethi Tue Oct 08, 2019 8:23 am

» Giận
by lethi Mon Oct 07, 2019 10:27 am

» Tình ta như biển rộng/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Sep 27, 2019 10:29 am

» 11/9 Hủy Diệt Tháp Đôi Khai Sinh Hội Ngộ
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:48 pm

» Mật khúc
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:47 pm

» Nghịch Cảnh
by mèo con Sat Sep 21, 2019 6:46 pm

» Con đường trong mưa (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Sep 16, 2019 12:40 am

» Ca dao xanh
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:41 pm

» Ước Thầm/CN-HNT
by mèo con Wed Sep 11, 2019 11:38 pm

» Trang Thơ Tuyền Linh
by tuyenlinh47 Sat Sep 07, 2019 9:49 am

» Thăm bạn lần thứ hai
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Sep 02, 2019 4:54 am

» CHẤP NHẬN
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Aug 30, 2019 4:07 am

» NỖI LÒNG MONG LŨ VỀ
by hongphuc Thu Aug 29, 2019 8:22 am

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Aug 28, 2019 9:48 pm

» Người lập trình cần có tâm thế ?
by thetvbytesoft2 Mon Aug 26, 2019 9:23 am

» ĐÊM ĐÔNG
by hongphuc Sat Aug 24, 2019 9:07 pm

» Tàn tạ (thơ ĐL dp)
by dangphuong Tue Aug 20, 2019 8:22 pm

» Nỗi Niềm Của Gió
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Aug 19, 2019 10:57 am

» Mảng rêu phong (thơ ĐL dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:31 pm

» Bao nhiêu mới đủ (thơ 4 câu-dp)
by Vàng Anh Tue Aug 13, 2019 11:24 pm

» ...Còn chi bên trời!
by TC Nguyễn Tue Aug 13, 2019 11:20 am

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sun Aug 11, 2019 7:42 pm

» "Thật xấu hổ, thế nhưng tôi nghĩ Arsenal khó có khả năng để có cậu ấy"
by thuanvb86 Tue Aug 06, 2019 2:38 pm

» Tiểu Sử Tác Giả trên Dòng Thơ
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 12:30 pm

» Tập Thơ Mãi Mãi Yêu Em
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:34 am

» Tập Thơ Yêu Em Một Mình
by bounthanh sirimoungkhoune Sun Aug 04, 2019 11:22 am

» Nỗi Niềm
by lethi Fri Aug 02, 2019 8:54 am

» Hai vì-sao lạc/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jul 29, 2019 9:57 am

» ComeBackToSorrento1/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jul 24, 2019 9:25 am

» NGÕ NHỎ + LỀU CỎ (CN-HNT)
by dangphuong Mon Jul 15, 2019 5:32 pm

» Chiều mưa Orlando (thơ dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Jul 12, 2019 3:51 pm

» Đi XKLĐ Nhật Bản năm 2019 có cần kinh nghiệm hay không?
by gach3d Thu Jul 11, 2019 9:32 am

» MOTHER'S DAY
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:23 pm

» HOA THÁ NĂM DÂNG MẸ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:21 pm

» HEAVEN FIELD
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:19 pm

» ( Viết tặng người trong cuộc ) CHUYỆN XƯA.
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:17 pm

» HOA SÚNG TRẮNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:16 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) HẠ ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:15 pm

» HẠNH PHÚC
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:13 pm

» Viết cho tuổi Học Trò) PHƯỢNG BUỒN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:12 pm

» ( Viết cho tuổi Học Trò ) THÁNG NĂM ..
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:10 pm

» VÀO HẠ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:08 pm

» CÁNH PHƯỢNG HỒNG
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:07 pm

» ĐỜI HOA
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:04 pm

» TỰ DO
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:03 pm

» LỠ CHUYẾN TÀU PHÚ QUỐC -HÀ TIÊN
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 11:00 pm

» BẾN CŨ
by hongphuc Tue Jul 09, 2019 10:59 pm

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:51 pm

Hiện nay tôi đi làm culi trong hãng Mỹ, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt.


Thời gian qua có nhiều ý kiến đóng góp và tranh luận về vấn đề nên đi hay ở lại Việt Nam cho những trường hợp ra nước ngoài, nhất là đi Mỹ. Tôi xin phép được viết một bài về vấn đề này.
Mong các bạn đóng góp ý kiến nếu có chỗ nào chưa đúng, để bản thân tôi rút kinh nghiệm và làm cho vấn đề đi hay ở thêm phong phú.

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Alone
Ảnh minh họa pixdaus.
Hiện tôi 51 tuổi, định cư Mỹ được một năm. Trước khi đi tôi là kỹ sư trưởng phòng trong một Tổng công ty thuộc Bộ. Tuy chức vụ bé xíu nhưng trong công ty, tôi chỉ dưới 3 người và trên 12 người. Tôi có hai căn nhà nội thành (Quận 1 và 3) - một để ở, một cho thuê. Tôi cũng đi công tác và du lịch một số nước. Vợ tôi làm kế toán cho công ty liên doanh. Tổng thu nhập hàng tháng khoảng 2500 USD (không tính khoản đột xuất).


Trước khi có hồ sơ phỏng vấn ở Lãnh sự Mỹ, tôi cũng rất phân vân. Bạn bè, người thân, cả cha mẹ tôi (vì tôi đi theo bên vợ) đều khuyên tôi nên ở lại Việt Nam. Sau khi suy nghĩ thận trọng và cân nhắc được gì và mất gì cho bước ngoặt của cuộc đời, tôi quyết định ra đi. Và hiện nay đối với tôi thì:


- Tôi mất đi công việc rất tốt mà nhiều người mơ ước và cuộc sống của một gia đình trung lưu ở Việt Nam.


- Tuổi đã chớm già mà phải làm lại từ đầu - đây là điều vô cùng khó khăn.


- Xa những người thân yêu (Cha mẹ, anh chị em và bạn bè thân thiết) cùng những sinh hoạt hằng ngày làm mình rất nhớ khi ra đi.


Và tôi được:


- Hai đứa con (một trai, một gái) được học hành trong nền giáo dục đại học hàng đầu thế giới. Một cháu học ngành máy tính, một cháu học dược sĩ được chính phủ hỗ trợ tài chính (hỗ trợ học phí và cho vay không lấy lãi) cho đến khi tốt nghiệp (đây là chính sách chung của nước Mỹ). Tôi không phải lo lắng gì về tiền bạc cho các cháu học hành.


- Tôi được những thứ nếu có nhiều tiền ở Việt Nam cũng không thể mua được, đó là môi trường sống tốt như không khí, nước... không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm. Về giáo dục ở Mỹ nếu cố gắng học hành dù gia đình thu nhập thấp vẫn được chính phủ giúp đỡ. Về y tế không phân biệt đối xử người có tiền hay không có tiền, khi vào bệnh viện chữa trị ai cũng như nhau. Cơ sở hạ tầng và ý thức chấp hành luật lệ giao thông của mỗi người rất tốt, ra đường không sợ tai nạn giao thông rình rập. Con người được tự do sáng tạo, luật lệ rõ ràng. Đặc biệt là xã hội Mỹ luôn tạo ra cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mỗi người, nếu biết cố gắng học tập và làm việc.


Tôi viết bài này vì tôi thấy nhiều người Việt trên diễn đàn đang sống ở Việt Nam hay Mỹ thường đứng trên quan điểm vật chất là tiền bạc để đánh giá cuộc sống bên nào tốt hơn, mà quên rằng con người sống trong xã hội nào đi nữa thì ngoài tiền bạc còn có những giá trị tinh thần mà nếu thiếu đi thì cuộc sống sẽ mất hết ý nghĩa và buồn chán, cho dù ta có rất nhiều tiền.


Hiện nay tôi đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt nếu các cháu cố gắng học tập. Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi nên tôi cảm thấy thanh thản và tự giải đáp rằng trong cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó, và cũng như không có cái gì là "ngon, bổ, rẻ'' cả. Vấn đề khi đã chọn thì phải chấp nhận để mà vui sống.



Rất mong nhận được sự đóng góp của các bạn trên tinh thần xây dựng.
Lucky
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:53 pm

Hết ý kiến!!!
Nói thật ông anh nghe. Với số lương, số tài sản mà ông anh hiện có tại VIỆT NAM nếu không nói quá thì ông anh đã có cuộc sống như ông Hoàng rồi. Riêng Tôi, nếu Tôi có số lương đó và tài sản đó thì Tôi đã thừa sức lo cho tương lai con mình rôi. Điều quan trong không phải là học ở đâu sẽ giỏi mà quan trong hơn con cái chúng ta có đủ thông minh, năng lực để tiếp thu hay không thôi. Nếu con Bác đủ thông minh thì cũng có thể học tại VIỆT NAM được mà. Quan trong chúng ta có dạy con, hướng cho con biết suy nghĩ chính chắn khi ra đời không thôi. Ông anh nghĩ đi, Ông anh có dám chắc con ông anh sẽ trở thành một cái gì đó ghê gớm lắm không hay chỉ học xong ra trường rồi lại đi làm thuê không? điều này chắc ông anh không dám khẳng định rồi. Nhưng riêng Tôi, Tôi dám khẳng định một điều nếu Tôi được như ông anh thì con Tôi sẽ rất tốt ở VIỆT NAM này. Nếu không muốn nói VIỆT NAM là thiên đàng.
Để Tôi tính cho ông anh xem.
Tính sơ sơ với 2căn nhà ông anh có nếu bán đi một thì cũng được vài tỷ. Nếu đem gửi BANK thì 1 tháng cũng được vài chục triệu tiền lãi, cộng thêm tiền lương ông anh 2500USD nữa thì...Ôi thôi.....hmm.....có hàng triệu người mong ước đó ông anh à.
Một tháng mà cả nhà ông anh thu nhập gần cả 100 triệu thì ăn làm sao cho hết hả ông anh? Cớ gì ông anh phải qua đó làm CULI chỉ vài Đồng/h vậy trời..???
Thật là không hiểu nổi...
Tôi chỉ nghĩ đơn giản vậy. Nói thẳng thắng là thế, ở đây Tôi không nói đến Tổ Quốc hay Quê Hương gì cả.
( Justin Nguyễn )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:53 pm

Lucky thiển cận
Tôi chỉ là 1 người dân ngu đen thôi , đâu có được địa vị kỹ sư như bạn Lucky . Nhưng trải nghiệm cuộc đời lại cho tôi biết là : KHÔNG Ở ĐÂU TỐT BẰNG QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH .
Có thể bạn Lucky rất giận , nhưng tôi sẽ không giải thích . Câu trả lời sẽ có được khi dầu óc của Lucky gìa giặn . Bây giờ bạn Lucky hãy thử đặt mình là người Mỹ và nhận người VN vào đất nước của mình , chuyện gì sẽ xảy ra . Tôi chỉ học được 1 câu thế nầy : Ở đời nhiều khi sự vật sẽ không xảy ra như lòng sở nguyện của mình .
( nguyen van hung )

Ý đã rõ.
Đọc bài của tác giả thì ý đã rõ ràng. Mỗi người có một lý tưởng, có một mong muốn và sự chấp nhận để đạt được cái mình muốn, mình nghĩ. Miễn sao nó không trái đạo lý, gây cản trở hoặc ảnh hưởng đến người khác là được. Nhiều người ở Mỹ khuyên đừng nên sang Mỹ chẳng qua vì họ sợ gánh nặng họ phải chịu với những người thân họ phải cưu mang khi sang Mỹ. Điều đó nó tế nhị nhưng thực sự đúng hơn 90%. Bởi nếu khó khăn quá sao họ không về VN? Có đi mới biết, có đến mới cảm nhận được. Trăm nghe không bằng mắt thấy.
Tác giả Lucky đã đạt được cái hạnh phúc mà những người khác không có bởi họ nghĩ khác và mơ khác. Họ chỉ mơ thấy tiền là nhiều chứ chưa bao giờ họ thấy cần thiết khi có một môi trường sống tốt (không bụi, hiếm tai nạn và bệnh tật).
( Long )

Quan trọng là hài lòng với chính mình
Tôi nghĩ bạn Reader có vẻ hơi quá lời khi bình luận về bài viết này. Chủ nhân bài viết chỉ nêu ra trường hợp của mình để cho các bạn có cùng hoàn cảnh hoặc không cùng hoàn cảnh cùng suy nghĩ về việc có nên hay không nên sống ở nước ngoài. Tôi nghĩ cá nhân chủ bài viết chỉ nêu lên những suy nghĩ để những người có cơ hội hoặc không có cơ hội đi định cư suy nghĩ rõ ràng hơn về tương lai của mình. Một khi chúng ta quyết định thì phải nên hài lòng với nó và không nên để những vấn đề khác hay quá khứ chi phối mình.
Cá nhân tôi rất khâm phục anh Lucky vì quyết định của anh và còn khâm phục anh hơn vì sự hài lòng với quyết định của chính mình mặc dù anh đã đánh đổi không ít những gì có được tại Việt Nam. Chứ không như những người khác mặc dù đã chấp nhận đánh đổi và sống tại Mỹ thì lại đang cảm thấy hối tiếc và đang ôm ấp về quá khứ. Cuộc sống là chuỗi những quyết định và những quyết định đó sẽ có được và mất. Quan trọng là chúng ta cảm thấy hài lòng với quyết định của chính mình và luôn phấn đấu trong cuộc sống.
Sống ở đâu thì cũng có thể đóng góp được cho đất nước chứ không riêng gì phải sống ở quê hương. Sự thành đạt chính là sự hài lòng với chính mình và hạnh phúc với gia đình và xã hội. Tôi nghĩ anh Lucky đã đạt được sự thành đạt của mình trong cuộc sống. Chúc anh luôn mạnh khỏe và hạnh phúc.
Góp ý riêng với bạn Reader đừng nên bình luận với những lời lẽ khó nghe nhé. Nếu bình luận mang tính xây dựng hoặc góp ý thì sẽ tốt hơn cho mọi người và cho chính mình. Thân chào tất cả các bạn.
( Phạm Đức )

Nên hay không?
Theo quan điểm của tôi thì: Nghèo nên đi Mỹ làm kiếm sống; Giàu nên ở Việt nam( Sướng hơn rất nhiều). Còn con cái có tiền muốn học đâu mà chẳng được, giỏi học xong muốn làm đâu mà chẳng được cần gì phải bàn nhiều như vậy.?
( Đồng Viết Kiên )

Định cư ở nước ngoài không có nghĩa là không cống hiến
Có nhiều người comment trong bài vết này đã lý luận theo kiểu đao to búa lớn rằng nếu đi nước ngoài định cư, tự tìm cho mình một cuộc sống riêng tốt đẹp hơn, an toàn hơn thì đồng nghĩa với việc bỏ mặc quê hương đất nước. Tôi chỉ xin hỏi các bạn một câu thôi: từ "cống hiến" có đồng nghĩa với từ "chịu đựng" không?
( Lang thang )

Sống ở đâu ?
Thước đo hạnh phúc ở mỗi người cảm nhận khác nhau, tôi ko muốn bàn tới, tuy nhiên cảm nhận của tôi - một thương gia, trong chuyến công tác tại Mỹ giữa năm nay là ....Mỹ không phải là một thiên đường như nhiều người mơ ước.
Tôi thấy nếu có công việc và thu nhập ổn định thì cuộc sống tại VN cũng tốt rồi, người VN mình ai cũng muốn con cái được giáo dục tốt, nhưng xin thưa với các bạn : nền giáo dục ở các nước như Mỹ hướng con người đến sự tự do sáng tạo, hoàn toàn ko phải là ý thích về ngành nghề của các bậc Cha Mẹ...
Về các mặt khác của cuộc sống, có rất nhiều vấn đề, nhưng tôi chỉ trích nhận xét của hai bạn trẻ khoảng 30 - 35 tuổi, đã đến định cư tại Mỹ khoảng 10 năm, ngồi cùng tôi trên chuyến bay từ Boston về Sài Gòn : mỗi năm tụi em đều về VN, nếu có một công việc thu nhập khoảng 1000 - 1200 usd/tháng tại VN thì chắc chắn sẽ về VN làm việc (bạn nam trước khi tới Mỹ cũng đã làm quản lý cho một công ty May tại SG). Các bạn muốn sống ở Mỹ, nhưng các bạn có hình dung người bản xứ họ nhìn mình như thế nào ko ?
( Long )

ĐƯỢC VÀ MẤT
Chào anh LUCKY trước hết cho tôi gửi lời chào thân ái đến với anh.
Tâm trạng của anh tôi rất thấu hiểu bởi vì tôi cũng gần bằng tuổi của anh cái tuổi mà hơn nữa đời người rồi mà phải rũ bỏ tất cả để làm lại từ đầu phải có 1 nghị lực to lớn mới làm được đó là 2 đứa con của anh,nhưng anh không nên băn khoăn về việc đi hay ở việc đó anh đã chọn lựa rồi nhung giả sử anh ở lại VN con anh đang học dược sĩ hay cao hơn là học bác sĩ đi sau khi ra trường cháu sẽ về đâu công tác hay là phải lo lót 1 số tiền để vào bệnh viện công làm việc không lương hòng nâng cao tay nghề của minh rồi sau đó từ từ lên chức bác sĩ chính thức để rồi chạy theo hoa hồng hay hành người bệnh trái với lời thề y khoa trong khi ở mỹ thì không như vậy.
Quyết định của anh theo tôi là 1 quyết định đúng anh không phải suy nghỉ băn khoăn gì nữa.VÌ TƯƠNG LAI CON EM CHÚNG TA, đó chính là cái được nhiều hơn cái mất đó anh ạ
( nguyễn mạnh Hùng )

Anh là người cha tốt
Anh ah, Cuộc sống luôn có tính hai mặt, theo tôi anh đã hy sinh bản thân mình để cho thế hệ con cháu anh. Tuy nhiên dù cực khổ thế nào đi nữa ở Mỹ nên cũng phải cố gắng cho con ăn học và dạy dỗ nó thật tốt để nó thành người và thành danh. Đặ biệt là nét truyền thống của văn hoá Việt Nam anh phải giữ gìn, còn ko là xem như anh mất tất cả và sự hy sinh của anh trở nên vô nghĩa. Theo tôi bây giờ vẫn chưa đánh giá được tính lợi hại trong chuyến đi của anh. Chúc anh may mắn.
( Quốc Tiến )

được gì khi xa Tổ Quốc
Chào anh LUCKY và các bạn!
A được gì và anh mất gì anh sẽ cảm nhận được và sẽ đối diện với nó! hy vọng 10 năm nữa khi con anh trưởng thành và thành đạt anh sẽ không phải ôm một nỗi buồn là nhớ CỐ HƯƠNG!
Còn tôi thì sẽ ở lại mãi mãi nơi đất mẹ đã sinh ra chúng ta! không có gì bằng quê hương đất nước yêu quý này đã sinh ra ta và nuôi chúng ta trưởng thành để góp sức xây dựng đất nước.
Tôi tin rằng suy nghĩ của tôi sẽ không là lý thuyết suông vì gần 100 triệu người dân Việt Nam đã và vẫn đang sống tốt đẹp trên đất nước mình.
( Minh Hải )

BÀI VIET HAY VÀ CẢM NHẬN RẤT THẬT !
Không có lựa chọn nào là hoàn toàn hoàn hảo ! Cháu hiểu mong muốn và lo lắng của chú. Mổi người một mơ ước riêng , cách thức cũng khác. Chúc chú và gia đình nhiều thành công và hạnh phúc với lựa chọn của mình!
( NGUYEN HUONG )

Đất lành chim đậu
Mỗi người một quan điểm, một cách nhìn nhận cuộc sống, không ai đúng không ai sai nhất là khi chọn con đường đi cho mình miễn sao không hại đến ai... Nếu ngày xưa Ngô Bảo Châu không qua Pháp, thì ở Việt Nam hay thế giới có một thiên tài toán học hay không? Không phải ở Việt Nam thì mới là yêu quê hương, yêu đất nước...
Cá lớn thì phải tìm biển lớn để vẫy vùng, đó là một điều cơ bản nhất. Tác giả dám hy sinh những thú vui, những lạc thú của mình để mang lại điều tốt đẹp cho con cái, đó là một điều quá dũng cảm. Nếu là tôi, tôi cũng chấp nhận bỏ tất cả để ra đi, bởi vì đi thì khó nhưng về lúc nào mà chẳng được...
Những đứa con của tác giả có giỏi hơn khi ở Việt Nam không thì chưa bàn đến nhưng chắc chắn các bạn ấy đang và sẽ được hưởng nên giáo dục tiên tiến nhất, nền y tê hiện đại nhất và quan trọng nhất là sự cạnh tranh công bằng từ nhiều phía chứ không phải "con ông cháu cha", hay phải làm việc với những công ty độc quyền như Điện Lực , có tiền, có sức, có tâm nhưng vẫn không cách nào làm được cái mình muốn chỉ vì 2 chữ "cơ chế".
( Stardust )

Gửi anh Lucky và những người quan tâm
Xin chào mọi người. Tôi đã đọc bài của anh Lucky. Tôi xin có ý kiến một chút:
1. Năm nay tôi 38 tuổi nên ý kiến của tôi cũng đáng cho mọi người tham khảo.
2. Về đức tính, tinh thần mà anh Lucky hy sinh cho con cái tôi rất khâm phục.
3. Những tính toán của anh Lucky tôi thấy ko ổn lắm; vì: a. Thu nhập tại Việt Nam một tháng là 2.500 USD, có lúc hơn b. Thu nhập tại Mỹ: 1h = 6USD; 1 ngày làm 17h; 1 tháng làm 30 ngày thì tổng thu nhập là 3.060 USD. c. Như vậy thu nhập không chênh nhiều lắm. d. Chi tiêu thì tại VN và Mỹ chênh lệch rất nhiều --> vậy phần chênh cho con ăn học được bao nhiêu --> Tôi đoán chắc không quá 1.500 USD. e. Anh Lucky định cư tại Mỹ 1 năm --> các con anh đi học được hỗ trợ của CP Mỹ chắc chắn do kết quả học tại VN + các điều kiện khác nữa thì mới được hỗ trợ.
Qua tính toán sơ bộ tôi thấy với thu nhập ở VN, thì anh Lucky vẫn được sống tốt ngoài ra vẫn có đủ tiền cho con đi học tại Mỹ như hiện tại. Tôi có vài ý kiến nhỏ như vậy, văn hơi lộn xộn mọi người thông cảm.
( Vũ Hưng )

Phản hồi về việc định cư ở Mỹ
Nói thật, mình đồng tình với anh Lucky, vì mỗi sáng ra đường là kẹt xe, chiều về cũng kẹt xe, lô cốt, khói bụi,...., mình không phải không yêu nước mà bỏ đi, nếu có ở VN thì cũng có làm được gì thay đổi???, đường xá , cơ sở hạ tầng của thành phố lớn như HCM mà vẫn phải sợ. Thôi thì mình vì tương lai con em mình trước đã, mặc dầu cuộc sống ở xứ người chẳng dễ dàng gì.
Chúc anh Lucky vui với sự lựa chọn của mình.
( Le Thị Sao Mai )

Bài Viết của bạn rất tuyệt
Chào anh
Trong cuộc sống quan điểm của mỗi người khác nhau la đương nhiên miễn bàn cãi khen chê. Lựa chọn của anh là hoàn toàn chính xác. Tôi cũng có một người bạn sang Úc định cư cũng chỉ vì tương lai học hành của con tốt hơn, môi trường sống tốt hơn ở Việt Nam đấy là sự hy sinh vô bờ bến của cha mẹ giành những gì tốt đẹp nhất cho con mình. Tôi cũng có hai đứa con, đứa lớn đang du học tại Mỹ và đứa thứ hai đang học ở Việt Nam cháu chỉ mới học lớp 6 thôi nhưng tôi luôn nghĩ nếu có điều kiện tôi cũng cho hai cháu đi du học và định cư ở nước ngoài luôn còn vợ chồng tôi thì vẫn ở Việt Nam
( nguyen van Su )

Được nhiều hơn
Nhìn bằng mắt thường tôi thấy đoạn viết về cái mất của "tác giả" rất ngắn, đoạn viết về cái được của "tác giả " rất dài, vậy nên chủ ý của "tác giả" là rất rõ ràng không cần phải bàn luận thêm. Nhưng đã gọi là bàn thì đất Mỹ cũng có mặt trái của đất Mỹ như: Có người mất trí xả súng bắn vào học sinh chẳng hạn... Giá chi "tác giả" có một chút "thương về cố hương" đại loai như: Các con tôi sẽ quay trở lại phục vụ quê hương vào một thời gian thích hợp nào đó... thi có lẽ là hoàn hảo hơn.
( nguyen le ninh )

Thấy buồn cười vì những comment ấu trĩ
Đọc comment của 1 số bác ở đây, thật sự thấy rất buồn cười. Bây giờ là thời đại nào, mà còn tranh luận là ở đâu, làm gì, hay nhắc tới mấy khái niệm như "Trốn chạy" , "cống hiến cho đất nước" Thật sự, tôi nghĩ các bác ở đây, dù nhiều bác lớn tuổi, nhưng nhận thức nói thật là ko qua nổi ngọn cỏ. Ếch ngồi đáy giếng. Giờ là thế giới phẳng, là công dân toàn cầu, thích sống ở đâu thì sống. Miễn nơi đó hợp với bản thân. Tôi ở HN, cũng phải di cư vào SG sống, vì nói thật là không thể chịu nổi. HN ngày càng bụi. Cách đây 5-7 năm, ra đường không bao h phải đeo khẩu trang, h thì thiếu khẩu trang không thể chịu nổi. Nói tới việc "cống hiến" chỉ xin nhắc các bác là ở VN, mà biết trân trọng người tài, thì có lẽ chúng ta đã khác nhiều rồi. Cỡ như Ngô Bảo Châu, mà bộ cũng chỉ "vượt rào hết sức" với 5 triệu / tháng. Muốn cống hiến có được không ạ?
( dungpt )

suy nghĩ !!!
Chào bác, cháu thấy bài viết của bác rất hay, rất đời thường. Chắc chắn bác đã cân nhắc kỹ cho việc đi hay ở, giữa được và mất khi ở VN có cuộc sống trung lưu khá giả có thể nói là niềm mơ ước của những người xa quê lên thành phố mưu sinh như cháu. Giờ qua Mỹ đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm.
Cháu ko nghĩ ở tuổi của bác qua Mỹ là để tìm cơ hội mới hay giấc mơ Mỹ như bác có nói "Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi nên tôi cảm thấy thanh thản" mà vì tương lai của 2 con. Đúng là "cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó" bác đã bỏ lại cuộc sống thường nhật ở quê nhà, bỏ công việc tốt, bỏ lại những ngừơi thân yêu để đổi lấy 2 con được học hành trong nền giáo dục đại học hàng đầu thế giới, được những thứ nếu có nhiều tiền ở Việt Nam cũng không thể mua được, đó là môi trường sống tốt như không khí, nước... không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm. Về y tế không phân biệt đối xử người có tiền hay không có tiền, khi vào bệnh viện chữa trị ai cũng như nhau. Cơ sở hạ tầng và ý thức chấp hành luật lệ giao thông của mỗi người rất tốt, ra đường không sợ tai nạn giao thông rình rập. Con người được tự do sáng tạo, luật lệ rõ ràng. Đặc biệt là xã hội Mỹ luôn tạo ra cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mỗi người, nếu biết cố gắng học tập và làm việc.
Cháu thấy là một lựa chọn đúng theo qui luật "nước trôi về chỗ trũng", yêu nước đâu phải nhất thiết phải ở trong nứơc, nếu ko có sự ra đi thì chúng ta sẽ ko có Ngô Bảo Châu như ngày nay. Cháu rất thích câu nói của bác "không có cái gì là "ngon, bổ, rẻ'' cả. Vấn đề khi đã chọn thì phải chấp nhận để mà vui sống." Chúc bác có một cuộc sống hạnh phúc.
( tri nguyen )

Anh ấy đã nói lên sự thật
Tôi rất muốn được như anh nhưng tôi không được ai bảo lãnh cả. Tôi sẽ phải đi đường vòng và quyết tâm làm bằng được. Con tôi sẽ đi du học bằng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ nó chắt chiu. Tôi tin đời nó, các em nó... sẽ khá hơn.
Hãy đừng lấy chữ Gốc rễ, nguồn cội ra để che đậy sự bất lực của mình.
Anh đã nói rất thật lòng. thanks!
( cimydo )

Chú đã sống vì người thân của mình
Ai đã từng ở trong hoàn cảnh cần phải quyết định giữa đi định cư ở Mỹ và ở lại Việt Nam thì mới thấy được nỗi khó khăn của sự lựa chọn cuối cùng, nhất là khi mình đang có một cuộc sống và công việc khá ổn định so với mặt bằng chung ở Việt Nam. Đi hay ở vẫn là câu hỏi thường trực của không ít người đã từng làm hồ sơ đi Mỹ. Ở mỗi người và ngay chính một người trong từng giai đoạn cuộc đời cũng có những suy nghĩ khác nhau, vì vậy khó có một câu trả lời chung thỏa đáng cho việc đi hay ở của tất cả những ai đã làm hồ sơ đi Mỹ từ nhiều năm trước đó. Tôi nghĩ chú rất cam đảm trong quyết định và vượt qua sự ích kỷ của bản thân mình để sống cho những người thân của mình. Chúc chú hạnh phúc với sự lựa chọn của mình Cám ơn chú . ( trakhuc )
( trakhuc )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:54 pm

Sự công bằng trong cơ hội
Ở Mỹ thì tất cả đã có sự công bằng nếu con bạn giỏi thì sẽ có những đền bù xứng đáng về tài chánh cũng như về công danh và sự nghiệp. có ai tự hỏi là tại sao người Việt Nam phải ra đến xứ người mới thấy có được những người tài không . Đó là vì môi trường Tây Phương họ tổ chức sao cho những người tài năng thì có cơ hội thi thố .
( Nguyen Thi Mat )

Thêm một ý kiến
Chào các bạn! Trong thời gian gần đây các bài trong diễn đàn mang nội dung tương tự được khá nhiều bạn quan tâm, trẻ có, già có. Đó có lẽ là dấu hiệu đáng mừng! Mừng vì chúng ta có thêm cái nhìn của những con người trong cuộc (những bạn đang sống tại nước sở tại). Mừng vì chúng ta có cái để so sánh, để phấn đấu, để ghen tị...
Cũng như Lucky, tôi cũng bị nhiều bạn bè phản đối kịch liệt khi thường ca ngợi những khía cạnh tốt đẹp của cuộc sống ở nước ngoài. Phản đối vì họ nghĩ rằng tôi đang làm ăn yên ổn và phát triển lại cứ đòi hỏi (vì trong họ cứ nghĩ rằng tôi luôn mong kiếm được nhiều tiên) Tuy rằng tôi luôn nói rõ quan điểm của mình khi quyết định định cư ở nước ngoài. Nhiều người cũng lý giải với tôi rằng "sao bạn bỏ đi? Nếu lỡ khi đang ở nước ngoài bố, mẹ mất không thấy mặt con thì sao". Âu đó cũng là cái đạo hiếu của người Việt Nam chúng ta! Nhưng thực tình mà nói nếu bạn sống ở nhà nhưng khi bố mẹ ốm đau không có tài chính giúp đỡ bố mẹ, khi bố mẹ mất cũng chỉ vài ngày ngồi khóc...liệu như thế có cắn rứt hơn khi mà bạn có thể giúp đỡ mọi người khi họ cần. Còn chuyện để bay về với bố mẹ tôi thấy không có gì là khó cả. Chị gái tôi đang làm ăn ở Nga, mỗi năm đều về nhà. Khi bố mẹ khó khăn có lẽ chị là người đầu tiên cung cấp tài chính cho họ và số tiền cũng nhiều nhất!
Tôi đã ở nước ngoài, thực tình có nhiều thứ nếu có tiền bạn cũng không mua được khi ở Việt Nam! Đó là thực tế các bạn ạ. Khi tôi được 2 cảnh sát áp tải ra sân bay để về nước tôi mới thấy thấm thía điều đó! 2 anh cảnh sát nước bạn đang cầm trong tay số tiền của tôi tương đương hơn 4 ngàn USD nhưng họ rất tận tị̀nh hướng dẫn đổi tiền cho tôi, bày cho tôi cất tiền làm sao để nếu về VN không bị mất. Khi tôi nhã ý mua tặng họ 1 món quà gì đó, họ đã trả lời "tiền của mày lao động vất vã cứ giữ lấy". Tôi nằng nặc mua một thứ gì thì họ chiều ý và đi tìm 1 thứ gì đó rẽ tiền để mua vì không muốn lãng phí tiền của tôi. Khi tôi về nước chuyện đầu tiên đến bệnh viện là đưa vợ tôi đi sinh nở. Thực tình cả 2 vợ chồng tôi chán ngán cảnh ở bệnh viện. Khi tôi nằm viện ở nước bạn tôi mới thấy được giá trị của con người. Các bác sĩ, y tá chăm bệnh nhân như chăm đứa con của họ (phải nói thế mới đúng) Tôi thực sự cảm động về tình người ở đó.
Đó là những nguyên nhân trong nhiều nguyên nhân mà bạn Lucky nói "ở Việt Nam có tiền mua cũng không được" và đó là sự thật. Vì vậy nếu bạn đang phân vân là nên đi hay nên ở thì tôi cũng khuyên bạn: "Nếu bạn đi vì tiền thì hay coi lại. Còn nếu bạn đi vì muốn có một cuộc sống và môi trường sống tốt hơn thì bạn nên đi". " Với nhiều người qua một môi trường mới họ rất khó thích nghi cũng không nên đi" " Nếu bạn nghĩ qua đó để kiếm tiền dẽ dàng hơn" bạn cũng không nên đi. "Nếu bạn lười lao động và ko quen được nhịp làm việc công nghiệp" Bạn cũng không nên đi. Vì tôi đã làm việc một ngày 16 tiếng liên tục trong 1 năm rưỡi.
( Trần Sinh )

Sang mỹ định cư
Nếu tôi được như bạn , tôi sẽ cố gắng cho các con mình một tương lai tốt đẹp.Không cần suy nghĩ nhiều ,hãy thực hiện ngay khi bạn còn có thể.
( THa )

Sự lựa chon cho tương lai
Với tuổi như bạn, con cái dược học hành tử tế, tuy có vất vả do công việc mới không phù hợp lắm hoặc xa cách quê hương, nhưng con người được sống và làm việc trong môi trường tốt, có điều kiện để mọi người phát triển trong sự đùm bọc của cộng đồng người Việt, tình cảm với quê hương giữ được nhiều ít là do mình, nó không phụ thộc nhiều về khoảng cách địa lí. Bạn ưu tiên cho tương lai là đúng. Chúc bạn vượt khó khăn và thành công .
( Phạm Nhật Thăng )

Đồng cảm !!!!
Tôi năm nay 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối ngành CNTT một cái tuổi còn rất trẻso với chú. Nhưng tôi nhận thấy từ ba tôi và từ môi trường sống chung quanh rằng:" con cái là tài sản quý giá nhất của cha mẹ", vì vậy tất cả những gì mà các ông bố, bà mẹ làm điều cho con cái. Cho nên tôi tán thành suy nghĩ và quyết định của chú trong việc đánh đổi giữa một cuộc sống trung lưu và sung túc ở Việt Nam để đổi lấy một cơ hội tốt hơn cho con cháu sau này. Nếu ở hoàn cảnh và độ tuổi như chú tui cũng sẽ làm vậy vì mình đã đi hơn nữa cuộc đời rồi giờ là sống cho con cháu chứ đâu phải sống cho mình
( phạm đình khánh )

Bài viết rất thật và hay!
Cám ơn anh có bài viết rất hay! tôi thì chưa từng đến Mỹ bao giờ(vì chưa có điều kiện) nhưng rất ngưỡng mộ nước Mỹ. Bài viết của anh làm tôi nhớ đến một câu chuyện trên báo chí gần đây là ngày càng nhiều người Trung quốc giàu có bỏ hàng đống tiền để mua hộ chiếu Mỹ, thậm chí nhiều người giàu Trung quốc sang Mỹ sinh con để theo cách gọi của họ là tấm hộ chiếu Mỹ là món quà đầu tiên và quý giá tặng cho con họ khi ra đời???vậy nước Mỹ là cái gì mà họ phải đánh đổ cả cuộc sống giàu sang ở quê nhà để có được được một tấm thông hành vào Mỹ? câu chuyện trên cũng làm tất cả chúng ta phải suy gẩm và tôi hoàn toàn có thể hiểu được sự đánh đổi của anh Luck để đem con đến Mỹ
( Bình Nguyễn )

Được và mất gì khi định cư ở Mỹ
Tôi đồng tinh với tác giả bài viết này.Sự ra đi của chú không phải là không có điều kiện để cho con du học mà cái chính là sống ở môi trường tốt hơn như chú đã phân tích đó.Tôi không hiểu sao có nhiều người phản đối chú thế:nào là có thể bán một cái nhà để cho con du học, ở lại Việt Nam để an hưởng tuổi già, nào là con cái sẽ không gắn bó với mình, nào là sai lầm khi làm lại từ đầu ở tuổi đó...tôi thấy những phân tích như thế mới là ích kỷ .
Sao các bạn không nghĩ rằng khi ở Việt Nam mình già hay bệnh tật thi con cái của ta rất vất vả để chăm sóc chúng ta, mình sẽ là gánh nặng cho chúng,chưa kể là bệnh tật thì tán gia bại sản như chơi.Tôi nghĩ tác giả là người dám hy sinh mình cho con cái ở môi trường tốt như thế là đáng quí.Còn về chuyện xây dựng đất nước này kia thi tôi nói thật không phải cứ ở lại Việt Nam la làm được mà có thể ở bất cứ đâu nếu ta có tấm lòng. Thân chào.
( An )

Một chút luận bàn để cuộc đời thêm thi vị...
Chào tất cả moị người trên diễn đàn và tác giả bài viết,
Phải công nhận rằng hầu như tất cả các bài viết đều rất hay và tất cả mọi người đều rất tự hào mình là người Việt Nam. Đúng vậy, cái gì cũng có cái giá của nó và cũng không nơi nào bằng được quê hương đâu Quý vị a. Thiên đường hay địa ngục đều nằm hết trong lòng bàn tay và khối óc của mỗi chúng ta. Cho dù Quý Vị có lên tận Mặt trăng hay xuống tận đáy đại dương sâu thẳm cũng không thể nào thay đổi được gốc gác của mình. Đi đâu chúng ta cũng là người Việt Nam, một dân tộc đầy khí phách oai hùng thì tự hào lắm chứ! "Đi một ngày đàng, học một sàng không", Đất nước mình còn nghèo lắm, cho nên mỗi người dù có đi đâu làm cũng nên góp một chút cho quê hương từ những "sàng khôn" chắc lọc được. Mà được như vậy, chắc mai mốt dân Việt không còn đất để ở vì người Phương Tây cần tình người sẽ qua Việt Nam ta sinh sống hết rồi, bằng chứng hiển nhiên hiện tại Quý Vị cũng thấy : Tây họ đâu có chê mình có nhiều rác...mà ngược lại còn khen cái tình cái nghĩa của dân Việt ta ...khó mà ở nơi đâu có bằng..."Nở lỗ mũi" không Quý vị ?
( Kim Thanh )

Được và Mất
Hy sinh đời cha củng cố đời con hoàn toàn hợp lí
( Trần minh Quân )

Người Việt Năm Châu
Theo tôi thì ai cũng có lý khi muốn nói về cuộc sống bên Mỹ tốt hơn hay ở Việt Nam tốt hơn, vì tốt hơn với người này nhưng chưa chắc tốt hơn với người khác, vì mỗi con người đều có những hoàn cảnh, tri thức và nhận thức khác nhau, do vậy sẽ có những mưu cầu khác nhau nên sẽ có những cảm nhận về cuộc sống khác nhau. Nếu chúng ta so sánh từng lĩnh vực trong cuộc sống thì có những lĩnh vực cuộc sống bên Mỹ sẽ tốt hơn, ngược lại có những lĩnh vực cuộc sống thì ở Việt Nam tốt hơn, và nếu so sánh từng mảnh đời cũng như từng gia đình thì cũng sẽ có những gia đình, mảnh đời hạnh phúc ở khắp nơi và bất hạnh ở khắp nơi. Nhưng so sánh cuộc sống của toàn dân thì không ai có thể phủ nhận cuộc sống của dân Mỹ tốt hơn dân Mình. ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc riêng tư của mình, luật pháp nước nào cũng quy định vậy, do vậy không thể trách người khác khi ra đi là không yêu quê hương đất nước, giả sử có những ngừơi nếu bây giờ chưa yêu quê hương đất nước nếu được phát triển thì cũng sẽ đến ngày họ biết yêu quê hương đất nước của mình.
( ManhTien )

Đôi lời góp ý
Tôi cũng có hoàn cảnh tương tự như tác giả bài viết, chỉ có điều thu nhập thì thấp lắm và cuộc sống ở VN còn nhiều vất vả, lo toan vì các con tôi đều còn nhỏ.
Tôi rất đồng cảm với những suy nghĩ của tác giả, bản thân tôi bây giờ làm gì, nghĩ gì cũng chỉ hướng về các con mình thôi, trong lòng vẫn thầm ao ước sau này có điều kiện kinh tế tốt, sẽ gửi các con ra nước ngoài học (không dám mơ đến USA vì mắc quá, chỉ dám nghĩ đến Singapore thôi).
Tôi cũng trên 40 tuổi rồi, gian khổ thiếu thốn cũng đã qua, khó khăn cũng đã từng, nên đối với tôi chuyện vật chất bây giờ là "muỗi", "No vấn đề". Tôi chỉ ao ước cho các con sau này được học ở nước ngoài, học tập trong một môi trường giáo dục tiên tiến, hấp thụ kiến thức tinh hoa, được đối xử công bằng và các cháu sẽ có cơ hội hiểu thực sự thế nào là chất lượng cuộc sống.
Còn bây giờ chỉ "hận mình" là kém tài nên chưa đưa các con ra nước ngoài học được.
( phamthutra )

Nên suy nghĩ kỹ trước khi ra đi
Con người có quyền " mưu cầu hạnh phúc", đó là lẽ đương nhiên. Đi hay ở lại đất nước, và vì mục đích gì là quyết định của mỗi cá nhân. Tôi chỉ xin chia sẻ một số điều như sau:
- Ở Mỹ thì luật pháp rõ ràng và được thi hành nghiêm minh ( lạnh lùng ), xét ở khía cạnh tích cực, đương nhiên nó rất hay. nó mang lại sự công bằng nhưng có lúc quá lạnh lùng, dù VN Luật chưa nghiêm minh lắm nhưng con người đối xử với nhau còn có chữ TÌNH.
- Ở Mỹ có môi trường học tập vào loại bậc nhất thế giới, có chế độ cho người đi học tuyệt với ( người đi học kg phải lo tiền ăn, tiền học, tiền phòn trọ, tiền xe bus..) nhưng ở Mỹ vẫn còn sự kỳ thị, ai đến VN cũng nói VN hiền hòa, mến khách.
- Y tế ở Mỹ là một nên y tế phát triển nhất thế giới, nhưng nó cũng có những quy định của nó, đừng nói ai đau ốm cũng đc chăm sóc như nhau, không có tiền thì đừng nghĩ đến chuyện vào bệnh viện ( chỉ đc đối xử công bằng khi bạn cũng có kinh phí như mọi người ). Ở Mỹ là gì có chương trình Trái tim cho em như ở VN?
- Còn nhiều cái so sánh, tất nhiên VN kg thể bằng Mỹ đc, điều này không nói ai cung biết.
- Xin hỏi các bác, có ai biết ĐạTẻh thuộc tỉnh nào kg? tôi ở một nơi khác, đến vùng đất này làm việc. Có nhiều gia đình, mình vào nhà của họ và kg muốn lấy một cái gì nếu họ cho mình. Vì tài sản của họ nói thật là kg bán đc vì kg ai mua để làm gì cả. Công việc của họ là lên rừng hái măng mang ra chợ bán, mua đồ ăn hàng ngày, họ rất nghèo.
Các bác nghĩ xem cuộc sống của các bác gấp họ bao nhiêu lần?
Họ cũng cố gắng cho con đến trường ( được hưởng ưu đãi chế độ của nhà nước)
Lúc bệnh tật họ vào trung tâm y tế huyện ( đc hưởng chế độ của nhà nước )
Họ cung có điện, nước máy ( được hưởng chế độ của nhà nước)
Thứ 2 hàng tuần, con cái của họ đến trường và chào cờ hát QUỐC CA.
Mặc dù ở đây chỉ cách TP HCM 150 Km.
Tôi thấy các bác có quá nghèo đến nỗi phải tha phương cầu thực đâu? có phải ở VN chế độ chính sách của nhà nước kg tốt đâu? mặc dù còn nhiều cái phải cố gắng nhưng chúng ta phải ghi nhận những nỗ lục của Nhà nước. Ai có tài, có tâm theo tôi nên ở lại VN, đồng cam cộng khổ vơi đất nước, thế mới là con người có tâm, và câu cuối cung tôi xin chia sẻ, một câu nói của ông bà ta ngày xưa " Lá rụng về cội"
( Del )

Được Đến Mỹ là ước mơ của triệu người trên toàn thế giới
Cháu đây từ nhỏ lúc chưa biết nói đã qua Mỹ cùng với ba mẹ. Hiện giờ cháu đây đang học đại học ở trường đại học lớn nhất Texas. Ba mẹ cháu lúc ở VN cũng có 1 chức vụ trung bình ở công ty với thu nhập cũng dư giã thế nhưng ba mẹ cháu đã quyết định không đắng đo đễ bỏ tất cả ở VN để qua Mỹ. Cháu ra đi khỏi VN lúc còn chưa biết tý gì về VN và lớn lên ở Mỹ. Cháu đã nghe ba mẹ kể về VN và cũng đã được thấy VN lại lúc đã lớn. Khi được dịp theo ba về ở VN khoản thời gian lúc hè cháu đã được ba chỉ bảo về VN. Sau gần 4 tháng sống ở VN và được đi đây đó thấy đủ mọi mặt của cuộc sống ở VN sau khi theo ba và anh chị họ sinh sống ở VN cháu đã cảm ơn ba mẹ rất nhiều khi 2 ông bà đã đủ dũng cảm đến Mỹ cho cháu.
Giáo dục, y tế, môi trường sống....VN kô thể nào so sánh được với Mỹ. Phải nói là kô có cách nào so sánh với Mỹ. Những các bác nào nói là Mỹ làm sao so sánh được với VN thì xin hỏi các bác đã được đến Mỹ sinh sống bao giờ chưa? Đã được giao tiếp với những người thực thụ đã sinh sống bên này chưa hay là chỉ nghe qua lời kể của những người chỉ được đi du lịch bên này? Còn những người nào đã đến Mỹ và nói là kô thể nào sống ở Mỹ được thì những người đó là những người đã kô thể nào thành công ở Mỹ được và họ đã nói thế.
Theo tác giả của bài này, ở đời ta đã được dạy có được thì phải có mất. Bạn kô thể nào có tất cả được, như thế là tham. Ba mẹ cháu cũng đã có thời mới qua Mỹ phải đi làm culi giống bác tác giả nhưng cũng nhờ cố gắng mà giờ đây có chức cao, nhà cao của rộng, con có thể học 1 trong những trường tốt nhất nước Mỹ mà tiền học lên đến $30,000 dollar 1 năm. Tất cả cũng chỉ là cố gắng.
Những người nói chúng ta kô thể thành công ở Mỹ chỉ là những người lười biếng kô muốn lao động mà kiếm được tiền nhiều. Tiền là mồ hôi nước mắt. Nếu kô trao ra thì làm sao chúng ta kiếm được và làm sao chúng ta biết quý đồng tiền.
Còn những ai nói lo sợ con cháu chúng ta mất gốc, tại sao lại thế. Nếu con cháu chúng ta cố gắng thì sẽ nói, đọc, viết tiếng Việt như những người ở vn. Thí dụ là chính cháu. Tiếng Việt kô phải là thứ tiếng đầu tiên cháu được học. Nhưng vì luôn được ba mẹ nhắc về vn nên cháu đã có lòng tò mò muống học hỏi về vn. Và thành quả sau 5 năm cố gắng học tiếng Việt thì cháu đã có thể biết rành tiếng Việt. Kô những tiếng Việt, cháu có thể nói rành tiếng phổ thông và quảng đông. Đấy, tất cả cũng chỉ là sự cố gắng của chính mình thôi. Va` cha'u da hoc duoc tieng viet la tieng thu 2 cua minh.
Nước Mỹ có 1 câu "America is the land of opportunities". Ở Mỹ, mỗi người đều có sự công bằng, tự do, và cơ hội đễ vương lên. Các bác hãy xem nếu kô có được cơ hội được sinh sống bên này thì làm sao bao nhiêu gia đình đã nuôi nấng đời thứ 2 của người Việt ở Mỹ thành bác sĩ, kỹ sư, luật sư, thành những người thành tài? Kô những chỉ có người vietnam mới có mơ ước sang Mỹ, mà kể cả những nước nam Mỹ, châu âu, châu phi, ấn độ, lào, miên. Phải nói cháu rất được hạnh diện để được gọi bởi những người kô sống trong nước Mỹ là "an american citizen". Cháu có quan tâm đến vn vì đó là quê hương của ông bà, ba mẹ cháu và cháu muống tìm hiểu thêm về que huong của ba mẹ. Nhưng với cháu, đất nước của cháu chỉ có nước Mỹ. I live and die an American.
Cho nên nếu ai có được cơ hội đi Mỹ sinh sống thì hãy biết quý trọng cơ hội đó vì có biết bao ngươi muốn mà kô được. Xin nói thêm là nước Mỹ và con người ở Mỹ rất cởi mở và rộng lượng khi chấp nhận cho du học sinh ca'c nuoc đến học hỏi sự văn minh và tiến bộ của nước Mỹ chỉ đễ rồi họ đem đi những kiến thức đó về nước mình mà kô ra sức cống hiến lại cho nước Mỹ.
( Dream )

đất lành chim đậu
Để có điều kiện sống, làm việc tốt hơn đi tìm vùng đất mới âu cũng là qui luật sinh tồn, cái quan trọng là ở mỗi người nên tìm hiểu, cân nhắc trước những quyết định hệ trọng của cuộc đời để đạt được những gì mình mong ước.
( person of year )

Hy sinh đời bố củng cố đời con
Lucky ơi! Có thể nói rằng ban đang vận dụng châm ngôn "Hy sinh đời bố, củng cố đời con" đấy . Châm ngôn này có thể đúng với những đứa con ngoan, hiếu thảo . Nhưng cũng có thể sai với những đứa con ngược lại . Sự tình thì, nếu ai thấu hiểu được từ : Tự lập; và càng thấu hiểu kỹ bao nhiêu thì người đó sẽ không ngừng phát triển và trưởng thành . Chính vì vậy đã có người : " Tay không bắt giặc" . Mình chỉ đưa ra 2 câu châm ngôn này để bạn suy nghĩ . Bye! Nguyen Anh Kim
( Nguyễn Kim Anh )

hạnh phúc=quê hương
Mình chỉ nghĩ đơn giản:nơi nào đem lại hạnh phúc cho cuộc đời mình,cho con cái mình,cho gia đình mình thì nơi đó chính là quê hương.Nếu là chú,cháu cũng sẽ chọn con đường như chú.Chúc chú luôn vui vẻ,hạnh phúc cùng gia đình nơi được coi là thiên đường của thế giới.
( nguyẽn duy )

Hoạn nạn mới biết chân tình.
Bản thân tôi rất đồng tình với ý kiến của bạn Bạch Dương, bạn Nguyễn Thanh Tùng và một số quan điểm đồng tình khác.
tôi nghĩ, nếu Bác thực sự qua Mĩ vì tương lai của 2 người con, thì người có điều kiện thu nhập như Bác thừa sức cho họ đi du học. Đúng là điều kiện sống ở Mĩ thì rất tốt. Nhưng Bác nên nhớ là đất nước của họ phát triển trước chúng ta hàng trăm năm rồi Bác à, làm sao có thể so sánh như vậy được. Đất nước chúng ta đang bước vào công cuộc xây dựng đất nước, đang cần có những con người như Bác và các con của bác. Nếu đất nước chúng ta ai cũng nghĩ như Bác thì đất nước Việt Nam chúng ta sau này như thế nào hả Bác?????
( Dương Vũ )

Bài Viết Hay
Bài viết của Bác hay ghê, rất thiết thực trong hoàn cảnh xã hội hiện nay. có 1 số bạn cứ nói lo cho xã hội cho đất nước thì mình xin thưa là những việc đó không tới phiên bạn được lo đâu trừ khi bạn là COCC. thân
( Lam Nguyen )

Bàn luận
Thật ra trong vấn đề người viết đề cập đến chú ấy chỉ nói đến những gì bản thân chú ấy được cũng như mất đi khi rời Việt Nam, chứ không hề nói đến tương lai chú ấy hay Việt Nam nhưng có thể thấy chú ấy cũng thấy buồn khi xa những thói quen thường nhật, xa người thân bạn bè... nhưng chú ấy chấp nhận tất cả những điều đó để đánh đổi một tương lai tốt đẹp hơn cho các con. Đó là điều mà bất cứ một người làm cha, mẹ nào cũng muốn cho con cái mình. Chúng ta không nên tranh cãi hay vội vàng phán xét chú vì hành động ra đi mà hãy cảm thông và phải công nhận rằng những điều chú nói là đúng, là thật, là đời thường mà khi còn ở Việt Nam chắc gì chú đã có cơ hội hay có thể nói ra như thế...
Còn về Việt Nam, chúng ta không nên ích kỷ cho rằng họ chạy trốn mà không ở lại dựng xây đất nước khi thấy người khác có cơ hội ra đi và nói lên những điều đất nước mình chưa làm được ta phải nghĩ nhiều hơn, vì dựng xây đất nước đâu phải việc của riêng ai, bản thân mình đã làm được gì chưa mà chỉ trích người khác? Ngày nay, không ít những gia đình có dư khả năng cho con cái họ du học nước ngoài, cũng không ít những bạn trẻ đầy nhiệt huyết, tìm kiếm con đường làm giàu cho đất nước bằng cách săn học bổng... họ đi học những điều hay rồi trở về cống hiến, góp phần dựng xây, kiến thiết nước nhà.. nhưng không phải ai cũng có thể được toàn tâm toàn ý làm điều mình muốn... Bản thân mỗi người hãy sống tốt hơn, ý thức hơn trách nhiệm của mình và hi vọng một ngày nào đó những người con xa quê như con của tác giả tìm về nguồn cội.. Tôi tin, một ngày nào đó Việt Nam sẽ có thể tự tin sánh vai trên đấu trường thế gới. Tản mạn
( Nguyen Thy )

Được và mất
Nếu nói về cái tốt và cái xấu khi ở VN thì có lẽ có kể không biết đến bao giờ mới hết. Mình xin được chia sẻ chút ý kiến về bài viết theo các ý mà chủ bài và các bạn đã comment:
- Về giáo dục: nền giáo dục ở VN thì không thể so bì với US.
- Về công việc: mình nghĩ chắc không ít người ở VN ở hoàn cảnh học và làm là 2 ngành khác nhau. rồi khi đi làm thì lại chảy máu chất xám, có được bao nhiêu Boss đối xử với nhân viên được như Boss bên Tây, được bao nhiêu Boss thực hiện đúng luật lao động cho nhân viên.
- Về tình người: nếu các bạn ở vùng quê thì không nơi nào bằng, còn thử ở 1 thành phố hiện đại xem như Sài Gòn chẳng hạn có còn tình người không?
- Về ý kiến là 1 ngồi nhà mọi người cùng chung tay xây dựng thì mình nghĩ cũng đúng nhưng tất cả phải cùng xây dựng chứ.
Đôi lời chia sẻ cùng anh chị và các bạn. chúc mọi người sức khỏe và thành đạt!
( Mischievous Boy )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:54 pm

cũng như chuyện làm dâu thôi
Nghe nhiều đọc giả lý luận về chủ đề này quá .. xét trên góc nhìn nào thi `ai cũng đúng cả . Nhưng sự lựa chọn đúng hay sai là do lý tưởng và cách suy nghĩ của quí vị thôi . Tôi có 1 ví dụ ... 1 cô gái làm dâu nhà giàu nhưng không có sự tự do về tiền bạc và cuộc sống .. Và 1 cô làm dâu vào 1 gia đình bình thường nhưng cho cô có quyền tự do và quản lí tiền bạc theo ý muốn .. thì Quí vị muốn làm dâu nhà nào ? Câu trả lời thì tùy vào người trong cuộc đó họ muốn thứ gì .. Ai đã từng ở Mỹ qua và Vietnam rồi thì sẽ hiểu nước Mỹ mang lại cho họ cái gì .. còn ai chỉ mới đi du lịch hoặc nghe kể thì đừng nên bàn ..
( ha nguyen )

CON ỦNG HỘ Ý KIẾN CỦA CHÚ !
Khi con đọc bài viết này của chú , đó là một điều hay để chia sẽ cho một số vấn đề hiện nay.Khi học ở trong nước đi làm cho nước ngoài con thấy nước ta còn đặt nặng vấn đề quá lý thuyết..trong khi đó ở một số nước khác áp dụng những thực tế hơn .Đối với chú ra đi để thay đổi cách nhìn mới , đem lai tương lai cho thế hệ sau.Không có cái gì là mất đi..đôi khi chúng ta còn nhận được gấp đôi.
( DANIE NGUYEN )

Trong cuộc sống phải có "được và mất"
Cảm ơn anh Lucky đã nói lên những cái 'được và mất khi định cư ở Mỹ", đó là nhận xét trung thực, khách quan của một con người đã từng trải trong các môi trường, xã hội khác nhau.
Quan điểm sống thì mỗi người có một cách nhìn nhận khác nhau, nhưng tựu trung sẽ có "được và mất". Với những ai thích một cuộc sống bình bình-trung lưu mà anh Lucky đã có ở Việt Nam thì sẽ ở lại Việt Nam; còn những ai nhìn xa trông rộng, chấp nhận khó khăn tạm thời để tiến tới những gì tốt hơn thì họ sẽ tìm những môi trường mới như Mỹ, Anh hay Úc...Theo tôi nghĩ anh Lucky đã áp dụng "hy sinh đời Bố, củng cố đời Con" và tôi nghĩ anh đã đúng và các con anh sẽ thành công trên đất Mỹ hay ở một Quốc gia khác.
Tôi nghĩ qua bài viết của anh Lucky thì mỗi người sẽ có hướng đi cho mình, tôi không cổ xuý cho việc đi hay ở vì cái đó còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố của từng người.
Riêng tôi: nếu tôi không được định cư ở Mỹ thì tôi cũng sẽ cho con tôi đi du học ở Mỹ (sau này cháu định cư tại Mỹ hay về Việt Nam là do cháu quyết định". Có bạn đồng ý, có bạn thì không-tuỳ theo quan điểm từng người nhưng tôi thì tôi đã có ý định và chắc chắn sẽ thực hiện thành công ý định đó.
Cám ơn Ban biên tập và bạn đọc.
( Phan Kuang Nam )

Ngưòi Cha Tuyệt Vời
Chú đúng là một người cha tuyệt vời khi hy sinh bản thân mình để con cái có một cơ hội tốt hơn. Ở dây với những bài viết không đồng tình với chú thì họ cũng nên đặt ra câu hỏi, thứ nhất tại sao G.S Ngô Bảo Châu phải mang thêm quốc tịch Pháp , nó có thật sự là vấn đề cho tiện việc đi lại cho một người nổi tiếng như giáo sư, thứ hai Giáo sư lại chọn một trường đại hoc danh tiếng ở Hoa Kỳ để giảng dạy và nghiên cứu, trong khi chỉ có 3 tháng giảng dạy ở Việt Nam ??? tại sao không về hẳn Việt Nam và cống hiến cho đất nước ??? Tóm lại cháu hoàn toàn ủng hộ quyết định của chú 100%. Chúc chú và gia đình luôn đạt được những ý nguyện của mình. NT2L.
( Notin2Lose )

Tại sao lại có người thiếu tự tin đến thế nhỉ?
Trong câu chuyện của bạn, tôi không thấy có nhiều lý do để tính toán hơn thiệt thêm nữa vì điều quan trọng nhất là bạn và gia đình đã xác định được đó là mục đích và mong muốn của chuyến đi, nếu chỉ cần xem xét một lý do là hai con của bạn có được cơ hội học hành trong một môi trường chuẩn, vợ chồng bạn không phải vất vả, khổ sở đưa đón con đi học, học thêm .............trong tình trạng nắng nóng, bụi bặm, tắc đường và....... là cuộc sống của gia đình bạn coi như đã được "NÂNG CẤP" VÀ "LÊN ĐỜI" rồi. Nếu nhóm bọn tôi mà có cơ hội như vậy, chúng tôi chẳng cần hỏi ý kiến ai cả, vì khi nào muốn mình vẫn trở về Việt Nam sống cơ mà.

Chúc gia đình bạn mọi sự như ý,
ML
( MaiLinh )

Duoc va Mat - Goi ban Bach Duong
Gởi bạn Bạch Dương: Bạn nói là bác Lucky sao không ở lại Việt Nam để xây dựng đất nước. Tôi xin hỏi lại bạn mấy câu hỏi như sau:
1/ Trong 1 tháng qua, bạn có lần nào vượt đèn đỏ không? Bác lucky thì rất yên tâm về vấn đề giao thông ở Mỹ. Vậy người VN mình có ai chịu nhường người khác khi đi xe hay không? Vậy ai có thể xây dựng đất nước.
2/ Bạn lo lắng là các con của bác Lucky sẽ không trở về vn để giúp đỡ đất nước mình thoát ngèo, vậy bạn có biết lượng tiền ngoại hối do Việt Kiều gởi về vn một năm là bao nhiểu tỷ đô la hay không?
3/ Bác lucky làm việc ở bộ tức là cơ quan nhà nước, vậy lương của bác có đủ để bác giúp bản thân bác chưa chứ đừng nói đến việc giúp đất nước thoát ngèo. Vậy bác Lucky xây dựng đất nước bằng cách nào đây?
Mong bạn có cái nhìn thoáng hơn về những người xa quê hương.
( Duoc hay Mat )

Được và mất
Chào bạn,
Bạn có bài viết rất được và rất thật lòng, không biết có nghĩa đen trong câu chuyện của bạn không, tuy nhiên cũng ẩn chứa những điều gì đó rất thật.
Ở VN, tính ra thu nhập của bạn tại Thị trường hiện nay là VIP rồi đó, lương đó cũng thuộc dạng cao cấp rồi.
Con người khi vào tuổi tứ tuần trở lên thì sẽ phải nghĩ đến cuộc sống và điều kiện cuộc sống sao cho tốt chứ không ai nghĩ đến tiền tài và danh vọng, có những thứ tiền tài và danh vọng sẽ không bao giờ đổi lại được.
Bạn đang làm culi bên Mỹ lương được 6-8 USD / hrs vậy là cũng okay rồi tuy nhiên thời gian làm việc nhiều quá, không biết phải vì cuộc sống cần chi tiêu hoặc vì mục tiêu gì của bạn trong tương lai mà phải làm nhiều thế chứ????
Môi trường, vệ sinh, cộng đồng, văn minh văn hóa đã đủ mang lại cho mình niềm vui rồi, bạn quyết định ra đi là hoàn toàn chính xác rồi không cần phải than van gì nữa, có khối người muốn được ra đi như bạn thì có bao nhiêu là toại nguyện???
Cho nên tôi cũng không biết nói gì hơn sống ở đâu cũng vậy, phải làm việc thì mới có ăn, ở đâu thì cũng phải "cày", vấn đề là mình hưởng được gì sau khi phải cày hàng ngày và phải cày như trâu, nghĩ lại đi bạn, bạn đã hoàn toàn chính xác.
( Quang Dũng )

Ung ho het minh
Không biết bao nhiêu người muốn như bác mà không được.
Khỏi bàn cãi nhiều, nhìn vào số liệu thực tế:
- Nền giáo dục Mỹ có phải là đứng đầu thế giới không (chắc đúng vì cả Ngô Bảo Châu cũng chọn nơi đó để phát triển).
- Xã hội Mỹ có phải được coi là dân chủ hàng đầu không?
- Có bao nhiêu % sinh viên chọn Mỹ là nơi để học tập?
- Có bao nhiêu Gia đình ở Việt Nam kể cả các vị lãnh đạo cho con học ở Mỹ?
- Vậy có bao nhiêu % người phản đối nếu người thân của mình có cơ hội học tập ở Mỹ.
- Tại sao mọi người cứ phải nghĩ là ở Việt Nam mới là cống hiến. Nếu còn nghĩ như vậy thì chính mình tự tạo hố ngăn cách.
Dĩ nhiên cũng có nhiều cái không hoàn hảo, nhưng việc lựa chọn như bác coi như rất hợp tình hợp lý.
( Le Thang )

Tôi không đồng ý với ý kiến!!!
Chào anh, Tôi cũng là 1 kỹ sư, hiện đang làm công tác quản lý tại 1 công ty tại Hà Nội. Công việc chắc cũng không khác anh nhiều lắm khi anh còn ở Việt Nam. Tôi đồng ý với anh là môi trường, điều kiện xã hội ở Mỹ la tốt. Có thể nói là nền GD ở Mỹ là tốt nhất thế giới. Con cái anh sẽ được học trong môi trường tốt nhất.
Nhưng đã bao giờ anh nghĩ xa hơn 1 chút chưa?? Hay anh chỉ là kẻ bỏ chạy?? Anh có nghĩ là nước Mỹ không có giai đoạn giống Việt Nam bây giờ sao?? Đất nước nào cũng giống nhau thôi, tất nhiên không phải là 100%, nhưng có những phần sẽ giống nhau thôi. Việt nam cứ ai cũng như anh thì chẳng bao giờ có thể phát triển được.
Thật thất vọng với những người chỉ nghĩ tới bản thân. Đôi khi họ cứ nghĩ là họ nghĩ cho con cái. Theo quan điểm của tôi thì con người giống nhau thôi, bao giờ cũng nghĩ cho mình trước, nếu mình sống tốt thì mình mới nghĩ cho người khác được chứ, nếu mình còn đang ngày ngày chạy lo từng bữa ăn thì có thể lo nghĩ được cho ai nữa!!! Một kỹ sư trưởng, mất bao nhiều tiền của để học hành, để nghiên cứu lại vứt hết đi để làm culi. Tôi không hiểu....
( Hai David )

Anh Thanh Quang thật quá đáng
Anh Thanh Quang ạ, tôi không biết trình độ anh tới đâu mà cách ăn nói của anh trên đây sao khó nghe. Anh Lucky chỉ trình bày quan điểm anh ta để mọi người tham khảo thôi, chứ có kêu gọi ai phải thay đổi quan điểm mình để theo anh ta đâu. Cách anh nghĩ cũng chỉ đúng với quan điểm của anh thôi, chắc gì là đúng với người khác. Thành đạt hay không mỗi người cũng có số của mình, chắc gì anh giỏi hơn anh ta chứ.
Không hạnh phúc ư! Anh đọc bài của anh ta thấy ở điểm nào mà cho rằng anh ta không hạnh phúc? Học hành ở đâu chẳng áp lực, thế anh có thấy học sinh lớp 1 nước ta mới có 6 tuổi, nặng chỉ hơn 20kg mà phải gánh cái cặp nặng khoảng 5kg đi học sao, thậm chí có đứa bị gãy vai. Lịch học thì dày đặc từ sáng đến chiều, tối cũng phải học, anh thấy nước Mỹ có điều này không?
Tình làng nghĩa xóm ư! Thời buổi này, có những nhà tuy gần nhau chắc gì biết đến nhau, nhà ai nấy ở, tường cao, cửa đóng then gài,.........
Điều quan trọng ở đây là anh Lucky đã chấp nhận những cái mất này để được những cái mà anh ta cho là quan trọng hơn đối với anh ta.
( Trang )

có lý sao nói là vô lý
Em có đọc những lời comment của mọi người về bài viết của anh. Trong đó có một bạn cũng tên Tuấn comment là lý luận của anh là VO^ Lý. Bởi vì anh Tuấn nghĩ với mức thu nhập và công việc hiện thời anh hoàn toàn có thể nuôi hai con anh và có một cuộc sống tốt. Zậy thì tại sao lại phải qua Mĩ làm Culi. Có lẽ anh Tuấn chưa đọc hết bài bái này. Đời luôn tồn tại hai yếu tố ''được'' và ''mất''. Tác giả bài viết đã viết rõ ràng ra đấy còn gì. Anh ta sẵn sàng mất những thứ sung sướng hiện tại, nhưng đáp lại hai đứa con của anh ta và ngay cả gia đình anh sẽ duoc thừa hưởng một môi trường sống lý tưởng, không ô nhiểm, giao thông tốt, không lo lắng về bệnh tật nhiều, một nền giáo dục tầm vóc quốc tế cho con cái mà ai ở VN cũng mong ước...
Lấy một ví dụ : ở VN nếu bạn làm ra nhiều tiền đi nữa, nhưng bạn cũng đâu thể tránh duoc những thức ăn độc hại từ Trung QUốc hay ngay tại VN xuất ra, đơn giản là vì VN không có cơ chế quản lý rõ ràng. Vì thế mà hiện nay ở VN ung thư nhiều zô kể, không tin bạn hãy lướt chân zào bệnh viện chợ Rẫy thì rõ một một, cách đối xử thiên vị khi khám chữa bệnh (cái này tôi có kinh nghiệm rõ như ban ngày). Và chỉ sau một cơn bệnh nan y bạn cũng tan gia bại sản.
( Pham Quoc Tuan )

Bài viết hay
Tôi thấy bài này rất hay, rất thật và rất đời thường. Ở VN, tôi ớn lạnh mỗi khi nghĩ đến hơn 13.000 người chết mỗi năm vì tai nạn giao thông, hoặc điện giật chết các em nhỏ ở nơi công cộng, nước máy đóng cặn, ... và còn nhiều thứ nữa chắc ở Mỹ chẳng bao giờ có được.
( Vũ )

Bàn luận chút
Tôi chỉ nghĩ đơn giản, cuộc sống ở Việt Nam tất nhiên không thể bằng nước Mỹ, thậm chí với điều kiện như bác có ở Mỹ thì ở các nước tiên tiến khác cũng có. Nhưng nếu ai cũng nghĩ như thế, cũng vì cuộc sống sung sướng của con cháu mình sau này thì ai xây dựng quê hương đất nước. Thấy chỗ tốt thì bỏ chỗ không tốt có phải là cách hay ko? Liệu con cháu bác có về giúp đất nước không hay sẽ nhập quốc tịch bên đó và ở lại luôn? Cuộc sống sung sướng ai cũng muốn. Được như Bác thì quá tốt nhưng không có nghĩa là ở trong nước là không tốt. Đất nước mình còn nghèo, nhiều vấn nạn xã hội nhưng nếu giải quyết bằng việc bỏ đi tìm tương lai tương sáng thì Việt Nam sẽ ra sao? Tôi đặt ra câu hỏi này vì thấy khi ở Việt Nam, Bác làm cơ quan Bộ và là kỹ sư trưởng có nghĩa là có đủ tri thức để xây dựng đất nước và ở tầm khá cao so với mức sống dân Việt mình rồi, vậy mà còn không hài lòng, bỏ đất nước ra đi thì biết bao người dân kiếm cơm từng bữa họ sẽ nhìn đất nước thế nào?
( Bach Duong )

Được và mất
Tôi không hoàn toàn đồng ý với bài viết của Lucky ,dẫn chứng bằng câu chuyện của chị tôi .Chị được ba mẹ chồng bảo lảnh đi cả gia đình , trước đó các con chị đã đươc đi du học do gia đình ông bà nội rất giàu .Hai năm sau ,chị tôi bị stress nặng và phải quay gấp về Việt Nam để bịnh khỏi trầm trọng hơn . Chị tôi thuộc týp người siêng năng , chịu khó ,cần mẩn và ham học hỏi .Chị là giáo viên Anh văn ở trường THPT và thuộc tầng lớp thu nhập khá ở VN.Qua Mỹ , chị xin được một công việc ở một hảng tư nhân . Nhưng áp lực công việc ,sự kỳ thị cũng như những chuyện vặt vảnh như lái xe (chị tôi lái xe chậm và thường bị húc đuôi cũng như police hỏi thăm ),ăn uống (không như VN ,tạt vào đâu cũng có món mình ưa thích ) ,ít có điều kiện để bù khú với bạn bè ...quan trọng nhất là con cái càng lớn càng xa lạ trong cư xử ,sẵn sàng đốp chát tay đôi kiểu Mỷ với cha mẹ ,dẫn bạn trai ,bạn gái về nhà thân mật như chỗ không người (không như ở VN).Chị vở mộng giấc mơ Mỷ hoàn toàn và thề sẽ không bao giờ quay lại .Nếu muốn định cư ở Mỹ , xin các bạn hảy cân nhắc từ câu chuyện của chị tôi,không đâu bằng quê hương mình cả.
( Vương Uy )

Vì Tuong lai con em chúng ta
Nếu có càng nhiều con em chúng ta sống ở Mỹ thì tương lai Viet Nam càng sáng rạng chớ có lổ lả gì đâu , tôi có một người anh họ ở Sài Gòn có 1 thằng con 1 gia đình cũng thuộc hàng đại gia mà không hiểu sao cũng vẫn bằng mọi cách để cho thằng con được học hành và sinh sống ở Mỹ nay thằng nhỏ cũng đã có quốc tịch và là kỹ sư trong Nasa nếu ở Viet Nam không biết nó có học hành được đến nơi đến chốn không nữa , nếu có thể để cho lớp trẻ qua đây được nhiều bao nhiêu thì đó là động lực thúc đẩy cho sự phát triển của VN nhiều hơn về tương lai để cùng sánh vai với các nước phát tiển trên thế giới phải không các bạn
( Hoang )

Được gì và mất gì quan điểm mỗi người.
Kính chào Bác!
Cho phép cháu gọi Bác như vậy vi cháu thấy Bác giới thiệu Bác 51 tuổi. Cháu rất thích bài viết của Bác vì Bác nêu lên điểm chính khiến nhiều người chọn định cư ở nước ngoài không phải là vì tiền mà là để có cuộc sống tốt hơn và văn minh hơn.
Được sống trong một xã hội công bằng và văn minh là điều ai cũng mong ước.Cháu đã được du lịch vài nước ở Châu Âu nên rất thích cuộc sống văn minh và ý thức cao của mỗi công dân ở đây. Đến bất cứ nơi mua bán công cộng nào mọi người đều phải xếp hàng để đến lượt mình theo thứ tự trước sau.Lên xe điện ai cũng mua vé theo ý thức vì không có nhân viên soát vé nhưng nếu họ bất ngờ soát vé thì sẽ phạt rất nặng như vậy sẽ tạo cho người dân ý thức tự giác.
Ra đường không lo tai nạn từ trên trời rơi xuống và nếu có gặp rủi ro cũng có pháp luật bảo vệ và xử lý xác đáng.Người giàu và người nghèo đều được xã hội đối xử như nhau theo đúng pháp luật rõ ràng.
Cháu vẫn hay theo dõi diễn đàn này và đôi khi thấy có nhiều người đang định cư ở nước ngoài nhưng không cảm nhận được rằng họ đang được sống một cuộc sống tốt mà chỉ chăm chăm xem mình có kiếm được nhiều tiền hay không ?.
Đúng như Bác nói trong cuộc sống còn rất nhiều giá trị tinh thần khác chứ không phải mỗi tiền là khiến ta hạnh phúc .
Cháu chúc Bác sức khỏe và hạnh phúc!
( Thuy Pham )

Tác giả không hề xạo
Tác giả không hề nói làm bao nhiêu ngày trong tuần, có thể chỉ làm 4 ngày trong tuần. Tôi đi làm ở bệnh viện 3 ngày một tuần, 12 tiếng một ngày. Xin quý vị hiểu rõ về luật lao động của Mỹ trước khi lên tiếng chê tác giả là xạo. Nếu làm hơn 40 tiếng một tuần thì được overtime tính lương theo giá khác, lương tối thiểu là 7 đô 25 xu và có thể thay đổi tuỳ theo từng tiểu bang. Luật lao động ở Mỹ rõ ràng như vậy.
( Thu )

Không nên chút nào!
Em còn rất trẻ, có lẽ một số anh chị cô chú sẽ không đồng tình với ý kiến này, nhưng quả thực, nếu ai cũng bo bo giữ lấy thân thì đất nước Việt Nam này sẽ đi về đâu?Em cũng đang là du học sinh ở Mỹ, nhưng em tâm nguyện học xong em sẽ về, dù ở Mỹ vật chất tôt hơn hẳn, nhưng nhìn những người Việt Nam ở đây mà em thấy đáng phải suy nghĩ.Liệu rằng những người đi rồi có bao giờ quay về góp phần xây dựng đât nước không? Hay là họ sẽ ở lại để tận hưởng cái sung sướng và rồi con cái họ, F1, F2 của họ sẽ bập bẹ, rồi quên hẳn cái gốc tiêng Việt của chúng ta, để rồi họ cũng là máu đỏ da vàng đấy, nhưng họ không phải là người Việt Nam rồi. Tại sao nước chúng ta nghèo, lạc hậu, và yêu? Một phần là vì chúng ta ích kỉ đấy! Thà làm người dân đất nước đáng tự hào, còn hơn làm người dân ở nơi không phải quê hương mình...
( Nguyễn Thanh Tùng )

Ảo tưởng về xã hội Phương Tây
Nhân chuyện của anh Lucky, tôi xin kể câu chuyện của tôi. Cuối những năm 90 tôi có cơ hội đi học Mỹ, những năm tháng vừa làm thêm kiếm sống vừa học đã cho 1 kết luận về xã hội Phương Tây và khả năng hòa nhập của người nước ngoài nhập cư vào Mỹ. Lúc mới sang, cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng hào nhoáng, con người thì lịch thiệp và sòng phẳng. Tuy nhiên sau 4 năm học tôi rút ra 1 điều, thật không dễ cho những người mới, màu da vàng, ngôn ngữ kém có thể phát triển trong xã hội Phương Tây. Tôi về nước sau 4 năm học với nhận định là Việt Nam đang rất phát triển và có nhiều cơ hội để tôi thể hiện những gì mình học được hơn là ở xã hội đã quá phát triển và có quá nhiều người giỏi cạnh tranh. Sau 5 năm cố gắng những nhận định của tôi đã đúng, tôi và bạn bè, những người cùng trở về đã có những bước đi vững chắc, có nền tảng để vươn lên trong xã hội. Những bạn bè tôi ở lại bên đó vẫn đang loay hoay tìm hướng phát triển ... tiếc thay cho một số người có nhiều cơ hội tốt ở VN, được xã hội trọng vọng lại ra đi để tìm giấc mơ không có thật.
( Hung Viet )

Giá trị cuộc sống
Bài viết này tôi nghĩ đúng với tác giả đúng với 1 số người, nhưng không phải là đa số. Cái gì cũng có tính 2 mặt của nó, và cuộc sống là chuỗi các sự lựa chọn. Bài viết của tác giả mới nhấn mạnh phần được. Tôi xin đưa ra những phần mất nhé:
- Thời gian bên con cái, gia đình: ăn trưa, ăn tối, nói chuyện tâm sự với vợ với con- Cái này ảnh hưởng nhiều tới nhân cách và tính cách con cái. Dám cá với anh, mối liên hệ cha con của anh sẽ dần trở thành như người phương Tây.
- Tuổi thơ con cái- áp lực học tập: để được học bổng không phải là khó ở US, nhưng vấn đề áp lực sẽ đặt lên con cái nếu như không được học bổng, rồi suốt ngày lo nghĩ mình phải học được, vì bố mẹ đầu tư cho mình. Con cái được học tập môi trường tốt, nhưng không có nghĩa con cái mình đã có được những gì tốt nhất.
- Y tế bên US: đúng là bên đó y tế tốt, tuy nhiên cái giá phải trả cũng không hề rẻ cho y tế nếu anh không đủ điều kiện.
- An ninh ở US: anh có tin, giờ anh sang nhà hàng xóm, nó có thể cầm súng bắn chết anh mà không bị làm sao không?
Ở VN còn có tình làng nghĩa xóm, ở bên US thì có nhưng của hiếm lắm anh à. Cái gọi là giá trị Tư bản nên được nhìn nhận khách quan ở từng xã hội. Vấn đề chỉ là sự thỏa mãn và nhận thức của mỗi người về cái gọi là hạnh phúc, thành đạt. Với tôi, như anh chưa là thành đạt, không có hạnh phúc lêu lêu
( Thanh Quang )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:55 pm

ĐI HAY Ở
Tôi cũng đang phân vân giữa đi Mỹ hay ở lại Việt Nam. Vợ chồng tôi cũng cỏn khá trẻ 33 và 38 tuổi. Thu nhập tại VN, ăn chi tiêu xong ( chi tiêu thoải mái trong phạm vi cần thiết), một tháng vợ chồng tôi dư khỏang 3000 - 4000 USD ( chúng tôi làm trong lĩnh vực y khoa ). Chúng tôi có hai căn nhà mặt tiền và hai con gái 6 tuổi và 3 tuổi.
Nay vì tương lai 2 con ( theo lời bên chồng ) thì chúng tôi nên định cư tại Mỹ để lo cho tương lai hai con, nhưng tôi đang rất phân vân và tình cờ đọc được mục này. Hãy cho tôi lời khuyên . Chân thành cảm ơn các anh chị và các bạn
( an nhơn )

Sai lầm to khi sang Mỹ.
Nhà bác thu nhập đến 50 triệu / tháng ở Việt Nam. Đã có tới 2 cái nhà, công việc trưởng phòng ổn định mà lại sang Mỹ ở độ tuổi 50. Bác đúng là quyết định sai lầm nghiêm trọng. Người ta ở độ tuổi đấy chỉ mong quay về quê hương thôi. Con cái học ở VN cũng tốt chứ sao, giỏi ở đâu mà chả được trọng dụng, tôi thấy nhiều sinh viên du học về chỉ có ưu thế về ngôn ngữ là chính còn về năng lực chưa chắc đã hơn nhiều so với các sinh viên học khá ở VN. Hơn nữa với thu nhập khá như bác, thừa sức bác cho con cái học ở các trường tốt ở VN, học thêm các chứng chỉ quốc tế thì chắc chắn nó sẽ có công việc tốt sau này. Thôi bác sai lầm rồi thì cố mà sửa sai lầm đi nhé. Chúc bác thành công.
( Đức )

định cư
Vấn đề là ai có cơ hội và khả năng thích nghi bạn ạ? nếu một người Việt có có hội, có khả năng thích nghi tốt như bạn, lại may mắn gặp một môi trường văn hoá, giáo dục, pháp luật, vv tiêu chuẩn cao như nơi bạn đến, thì tôi ủng hộ và hoan nghênh quyết định của bạn,

Người Viet nam chúng ta vẫn có thể định cư ở nơi tốt hơn để tận dụng cơ hội tốt và đóng góp nhiều hơn cho đất nước chứ,
( Nguoi Dan )

Không dễ để lựa chọn
Anh thật can đảm khi có sự chọn lựa như vậy, khi có cuộc sống đầy đủ con người sẽ có những đòi hỏi cao hơn, thật khó để những người chưa đạt tới tầm như vậy có thể hiểu được. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Thân, Hùng Phan
( Hùng Phan )

Bài viết rất hay....
Cám ơn anh đã có 1 bài viết rất hay về việc ở Mỹ hay VN.Nếu VN khắc phục được những chuyện như môi trường sống tốt như không khí, nước... không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm và hệ thống giáo dục tốt thì VN rất đáng sống vì ở VN chúng ta được "hưởng thụ" nhìu hơn.Nhưng để VN có được những thứ như nước Mỹ thì cả một thời gian rất dài.
( Đặng Lê Hoàng Bảo )

bài viết ngắn gọn mà rất hay
tôi đồng tình với quan điểm của người cha trong bài.hy vọng mọi người sẽ có hướng suy nghĩ khác hơn khi quyết định qua Mỹ định cư.vì môi trường tinh thần chứ dừng nên chạy theo vật chất
( khánh )

Anh là người chủ động.
Khi đọc bài viết của anh thấy anh là người chủ động.
Điều bạn nói tôi nghĩ đa số người Việt Nam đều biết, đều hiểu thậm chí rất rõ. Và đa số họ hầu như đều rơi vào thế bị động. Có thể do môi trường sống, giáo dục ở Việt Nam tạo ra những suy nghĩ bị động: luôn đổi thừa hoàn cảnh, luôn trách móc người khác hay không chấp nhận sự thật. Và họ luôn nghĩ về bản thân nhiều hơn đôi khi đối với chính gia đình của họ.
Tôi nghĩ suy nghĩ của bạn sẽ bị rất nhiều người sống ở Việt Nam phản đối. Nhưng theo tôi thì thấy bạn là người rất dũng cảm và cực kỳ chủ động trong cuộc sống.
Với tư duy đó cho dù bạn sống ở đâu thì cũng đều thành công ít nhất là tinh thần.
Bạn hãy cố lên, hy vọng ngày cảng nhiều người Việt Nam có suy nghĩ tích cực như bạn.
( Le Thang )

không gì là tuyệt đối
Tôi chỉ nói thế này thôi dù ở đâu việt nam hay ở mỹ ... nếu con người ta biết sống và vươn lên thì đều tốt cả. tùy điều kiện hoàn cảnh của từng người mà chọn cho mình một cuộc sống sao cho tốt nhất với bản thân. đừng nghĩ là ở mỹ thì tốt hơn hay ở việt nam tốt hơn.. Không có gì là tuyệt đối cả phải không các bạn ? dù sống ở đâu dù môi trường nào thì mình cũng phải vươn lên trước hết là vì bản thân, gia đình mình sau mới vì xã hội. đừng ai nói với tôi là tôi sống phấn đấu cho xã hội...sáo rỗng. Bản thân mình phải lo được thì hãy nói lo cho xã hội đúng không ?
( Thành )

Được gì?
Bạn này rất nêu cao nền giáo dục mỹ, và môi trường ở mỹ. Nếu nói về giáo dục thì giáoi dục từ cấp 1-3 chỉ đơn thuần là học đạo đực, học nghị lực. chưa học gì. Lên đại học cũng chưa cần qua mỹ, con bạn có thể học tài liệu chuẩn theo phân môn, và bài giảng từ các trường đại học mỹ ( cái này sợ con bạn không làm được). Học là học cả đời thời gian đại học bạn vẫn chưa học được gì nhiều. Về môi trường: thì được mỹ là nước ô nhiễm thứ 2 thế giới sau trung quốc. Việt Nam chẳng là gì so với hai nuớc này
( Nguyễn Hữu Thắng )

Ý kiến
Cái gì cũng có cái giá của nó => đúng
( PTKN )

Đồng ý với bác Lucky
Hoàn toàn đồng ý. Sống ở những nước phát triển, có những cái mà có tiền con ngưòi ta cũng không thể mua được ở Việt Nam. Hơn nữa, việc phân tích thiệt - hơn khi sống ở nước ngoài hay Việt Nam phụ thuộc rất nhiều yếu tố, bao gồm nhưng không giới hạn bởi yếu tố tuổi tác và điều kiện sống hiện tại của người quyết định và gia đình người quyết định. Tôi đã từng sống nhiều năm ở nước ngoài và cũng đã từng rất đau đầu khi cân nhắc về Việt Nam sinh sống hay ở lại nước ngoài. Mặc dù rất đồng tình với ý kiến của bác Lucky, tôi hiện tại vẫn rất vui vẻ và thoải mái khi sống ở Việt Nam vì như tôi đã nói, subject này phụ thuộc rất nhiều yếu tố.

Chúc các bạn đều có hướng đi đúng đắn cho mình và gia đình.
( PH )

Bài viết rất thật.
Nội dung bài viết rất đúng. Tôi cũng đang sinh sống tại Mỹ, vừa đi học vừa đi làm, xã hội Mỹ luôn tạo điều kiện cho tất cả ai muốn theo việc học. Tôi cảm thấy rất may mắn được sang đây định cư.
( Kiệt Lý )

Nhìn vào sự phát triển của 2 nước là rõ!
Quan niệm của tôi rất thoáng. Bạn không nhất thiết phải ở quê hương, đất nước mình mới là người đóng góp xây dựng quê hương, mà hãy sang nơi nào đó có môi trường, kiều kiện làm việc thuận lợi cho chính bạn và gia đình...nói chung bên nào sướng hơn, thuận lợi hơn thì chọn. Với điều kiện nơi đó bạn phải phát triển hơn, hạnh phúc hơn..nếu không bằng ở quê thì không nên. Nhưng đừng bao giờ quên quê hương đất nước mình và có thời gian rảnh thì về thăm người thân, làng xã là ok, và cũng đừng quên đóng góp những gì có thể cho quê cha đất tổ. Đi mà phát trỉên thì lên đi; Ngô Bảo Châu và Đặng Thái Sơn là những ví dụ điển hình không phải giải thích nhiều. Chúc bạn may mắn hạnh phúc.
( Thái Sơn )

40 gio mot tuan
Toi o My 30 nam. Toi thay anh viet co mot van de khong hop ly. Anh da pham luat lao dong. My bat buoc anh chi duoc lam 40 tieng trong 1 tuan. Hang nao ma bat anh lam nhieu the?
( Caythi )

Có nên định cư ở một nước thứ ba hay không?
Cám ơn chú Lucky đã trình bày một cách rõ ràng và rất thực tế. Không gì hơn bằng sự thành đạt về học vấn của thế hệ sau của mình cả. Cháu cũng đã tiếp xúc với những người định cư ở độ tuổi 40 trở lên và đa số họ đều có suy nghĩ cũng giống như chú.
Cháu cũng muốn phát biểu ý kiến của mình nhưng sợ bị banh da xẻ thịt giống như các quý vị trước. Đã bỏ công và thời giờ quý báu rồi nghe những người khác phỉ báng.
Chúc chú và gia đình may mắn và con em chúng ta sẽ thành đạt nơi xứ người.
( Đình Huy )

Ai ra đi vì đất nước?
Ở Việt Nam bạn không thể tìm thấy tương lai cho con bạn? Phải! Tại vì có những con người như bạn nên Việt Nam không thể bằng với người ta. Nếu mỗi chúng ta không hi sinh một chút cho đất nước, cho dân tộc, con cái bạn biến thành những người lai Tây và quên đi Việt Nam.
( Người nghèo )

Cám ơn anh - lời phân tích của anh thật đúng
Cám ơn anh rất nhiều,
Những lời phân tích của anh về cuộc sống của anh đối với những cái được và mất làm cho mọi người dễ nhìn nhận hơn là hoang tưởng viển vông.
Hiện tôi đã gần 40 tuổi, tôi cũng là một người khao khát được qua Mỹ để làm việc và quan trọng nhất, mong muốn nhất cho con của mình được học tập trong một nền văn hóa tiên tiến. Nhưng không phải ai cũng có cơ hội như anh, thật tiếc là tôi cũng không có. Do vậy tôi nghĩ ai đang có tấm vé trên tay dành cho gia đình mình thì nên suy nghĩ thật kỹ cái được và cái mất như bài viết của anh để nhằm tạo dựng tương lai cho con Tks
(Biển)
( Biển )

ôi
Không biết nói với anh như thế nào. Vì dù sao anh cũng đã ở bên Mỹ rồi. Nhưng quả thật sự hi sinh của anh cho con cái anh tôi nghĩ là quá lớn. Tôi hiểu được tấm lòng của cha mẹ, nhưng tôi đứng dưới góc nhìn của một người con thì tôi không chấp nhận cho anh đánh đổi như thế. Nếu tôi là con anh, tôi đã không đồng ý cho bố của mình thực hiện mọi việc như anh đã làm. Với tôi, chỉ có một quyết định, đưa bố mẹ từ ngoài Bắc vào Sài Gòn sống với tôi, tôi cũng phải suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng bản thân các cụ cũng đồng ý và tự quyết vì họ hàng nội ngoại nhà tôi ở Sài Gòn còn nhiều hơn ngoài Bắc nhưng lắm lúc tôi cũng áy náy vì tôi mà các cụ phải xa quê khi tuổi đã già. Lúc vào đây, bố tôi lớn hơn anh 1 chút, 60 tuổi vừa về hưu.
Với 2 căn nhà của anh. Tôi không rõ nằm ở vị trí nào nhưng với vị trí quận 1 và quận 3 tại thành phố Hồ Chí Minh thì anh chỉ cần bán đi một căn cũng tạm đủ tiền cho 2 đứa nhà anh đi du học. Nếu 2 cháu có thêm nền tảng kiến thức tốt thì tôi nghĩ còn dư. Đấy là chưa kể thu nhập của 2 vợ chồng anh cũng đến 2.5k $, hỗ trợ không ít trong thời gian cả 2 đứa đều chưa kiếm ra tiền. Ngoài ra, nếu 2 đứa đi du học xa nhà sẽ có ý chí tiến thủ cao hơn, tôi nói là cao hơn thôi chứ ko phải là hoàn thiện, so với việc có bố mẹ bên đó chăm nom. Còn về mặt xã hội, môi trường sống, cuộc sống vật chất tinh thần tất tần tật tổng hợp lại với nhau thì tôi nghĩ 100% bên Mỹ cho anh không thể bằng được Việt Nam mà chi tiết là cuộc sống ở Sài gòn đã dành cho anh.
( Anh Tuan )

Môi trường sống lành mạnh
Bài viết hay! Nhiều người hay ví tổ quốc như Mẹ mình. Mẹ thì chỉ có 1 và không được phép chọn, nhưng nơi mình sinh sống thì khác. TỔ QUỐC không đơn thuần là nơi mình được sinh ra. Chọn cho mình nơi phù hợp là quan trọng nhât: có lẽ MÔI TRƯỜNG SỐNG là quan trọng nhất! Cảm ơn Lucky!
( vu )

Một vài suy nghĩ
Thân gửi anh! Tôi thật sự cảm nhận được những gì mà anh nói và hòan tòan chia sẻ với những suy nghĩ chính đáng của anh về gia đình và cuộc sống. Cá nhân tôi cũng từng có thời gian sống ở Mỹ và hiện nay tôi đang sống ở Việt Nam, tôi nghĩ rằng mỗi người có 1 mục đích cuộc sống khác nhau và vì vậy sẽ chọn những con đường khác nhau cho mình. Mọi việc đều có cái được và cái mất, quan trọng là mình có hạnh phúc với những gì mà mình chọn không?
Về quan điểm riêng của mình, tôi nghĩ 1 điều rất đơn giản thế này, về văn minh thì Mỹ là quốc gia hàng đầu trên thế giới nên việc so sánh với Việt Nam thì quả là khập khiễng, tuy nhiên văn hóa thì không hẳn như thế, chính vì vậy việc chọn lựa 1 nền tảng giá trị tâm hồn cho thế hệ kế tiếp mới là quan trọng, kiến thức thì 1 phần do môi trường nhưng phần chính là do bản thân mỗi người. Nếu tôi nhớ không nhầm thì có nhà bác học người Nga tên là Perelman cũng chỉ sống ở vùng thôn quê nghèo nước Nga vẫn có thể giải được bài tóan thiên niên kỷ của Poncare. Về văn hóa thì tôi nghĩ rằng tôi sẽ rất vui khi giá trị gia đình luôn được coi trọng, có thể 1 vài năm nữa khi con cái anh lớn và đi làm anh sẽ phải đối diện với cảm giác nó sẽ xa rời anh và rất lâu sau đó anh sẽ không gặp được nó, tính tự do của xã hội Mỹ luôn được đề cao, tình cảm giữa con người, sự gắn kết trong gia đình là rất lỏng lẻo và ở đó xã hội sẽ tạo cho 1 mục đích sống là công việc và sự thành đạt .
Nói như vậy không có nghĩa tôi phủ nhận những giá trị cuộc sống ở Mỹ, tôi chỉ muốn bày tỏ những góc nhìn khách quan nhất về cuộc sống bên đó để anh có những suy nghĩ đa chiều về mục đích của mình. Rất khó để kết luận được ở đâu là tốt hơn, việc này tùy theo mục đích và quan điểm của mỗi người nhưng nếu có nhiều góc nhìn khách quan thì tôi tin rằng sẽ tốt hơn cho mỗi chọn lựa. Chúc anh và gia đình vui khỏe và gặp nhiều may mắn. Trân trọng
( Nguyễn Bác Toán )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:55 pm

Khó chịu
Nếu đã chọn như thế, thì anh cứ lặng lẽ mà sống cuộc đời anh đã chọn đi. Chính cách anh raise câu chuyện lên thế này là bằng chứng rõ nét nhất những bất ổn đầu tiên trong cuộc sống của anh.
Xin lỗi, đừng nghĩ tôi nhiều lời nhưng anh đã có vẻ đã khoe khoang nhiều thứ trong cuộc sống của anh quá. Tổng thu nhập 2500USD một tháng và chức vụ cao, kinh nghiệm cuộc sống thừa đủ cho người ta có thể lo cho vợ con một nền giáo dục lành mạnh tại việt nam. Những gì anh được kia người ta có thể thừa sức làm với thu nhập chỉ cần 1 nửa và 1 nửa cuộc đời dành dụm của chính anh cơ. Thế thì tại sao anh lại mang bài viết lên đây, American Dream với một người gần về hưu như anh nó to lớn lắm sao??? Tôi đồ rằng, xin lỗi, anh đã phịa ra mọi thứ để thuyết phục chính bản thân mình về cuộc sống nước ngoài. Nếu không, người ta không có lí do gì để ra đi cả. Mà đã đi, cũng đừng tán thán gì. ( N.S.P -Arizona)
( Reader )

Gửi bác và gia đình
Trước hết cảm ơn bác đã chia sẽ với nhưng thanh niên chúng cháu nhưng tậm sự quý báu như vậy, qua một số bài viết về việc định cư ở nước ngoài sướng và khổ, giàu sang và tiền bạc thì cháu thấy ở đâu cũng vậy cả, xã hội rất nhiều loại người khác nhau và đều có mục đích sống và lý lẽ riêng, nhưng cái mà Bác nhìn thấy là chân thực nhất mà không phải ai cũng thấy được đó là đức hy sinh của người làm cha làm mẹ, và biết chấp nhận những quyết định của bản thân mặc dù không biết nó đúng hay sai.
Gia đình cháu cũng sống ở nước ngoài, sau khi học xong ở nước ngoài cháu có người quen ở Mỹ làm giấy tờ và thủ tục l20 qua cambrige học, nhưng do có sự nghiệp riêng ở VN rồi, mặc dù có thể nói là cháu đánh mất cơ hội mà nhiều người mơ ước nhưng khi đã quyết định cháu vẫn cảm thấy mình hạnh phúc khi được làm việc mình yêu thích. Cảm ơn bác đã chia sẽ những tâm sự để nhiều bạn trẻ có thể định hướng tốt cho tương lai của mình và không phải vướng bận vào những suy nghĩ tầm thường tiền bạc & địa vị, giàu & nghèo, sướng & khổ, để cuộc sống có ý nghĩa hơn khi sống trọn 1 đời người. Chúc Bác và gia đình khỏe mạnh ! Thân ái Dương Thanh Bình
( Dương Thanh Bình )

đồng quan điểm
Rất đồng cảm cùng tác giả....nhất là câu dùng vật chất để đánh giá cuộc sống..có tiền mua được cái giường đẹp nhưng chưa hẳn mua được giấc ngủ ngon...điều quan trọng trong cuộc sống là cảm thấy sống thoải mái vui vẻ và cũng cần lắm môi trường tốt,,...
( Gấm Lê )

suy nghĩ
nếu vì con cái thì nên đi, để các con đc phát triển thể chất và học vấn trong môi trường tốt. còn nếu vì bản thân mình khi đã qua tuổi đi học thì ko nên, ở VN yên bình hơn.
( blackgao )

Anh thật đáng nể!
Đúng là không có gì là Ngon, Bổ lại Rẻ cả. Cái gì cũng có giá của nó. Nhưng 51 tuổi, mà bỏ đi bao nhiêu thứ, để làm lại từ đầu ở nơi đất khách quê người, và đặc biết nhất lại vẫn một niềm lạc quan yêu đời như anh, thì thật đáng nể quá đi.
( Phương Minh )

Thiên Ngân
Vâng, chú nói rất hay. Nay gia đình con còn mấy ngày nữa cũng sẽ qua bên cali để định cư, con nam nay 20tuổi, con cũng rất lo, nay đọc đượ bài viết của chú cũng đỡ lo được phần nào.
( Ngan )

vô lý!
"Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi ". Với mức thu nhập của anh cộng với 2 căn nhà thì thừa sức nuôi 2 đứa con học bên đó trong khi anh vẫn ở Việt Nam công tác và cống hiến. Tại sao anh phải bỏ đi một tương lai đáng mơ ước của hơn 80% dân số Việt Nam để sang đó làm culi ( như anh nói!).
( tuan )

bài viết của Chú rất ngắn gọn và đúng
Cháu xác nhận những gì chú nói trong bài viết là đúng.Cháu cũng mới qua như chú(lâu hơn chú một chút thôi).Cháu cũng từng có mức lương mơ ước của nhiều người ở Vn,cũng từng có một cuộc sống ổn định.Khi qua đây mọi thứ thay đổi và làm lại từ đầu,những ngày tháng mới qua vô cùng khó khăn,nhất là khi phải đi lao động ở hãng hoặc bắt đầu bằng nghề chăm sóc móng tay. Nhưng bây giờ khi đã ổn định (vào đại học,làm việc cho trường) thì cháu ngẫm nghĩ lại,ngày mới qua của cháu là một trải nghiệm xứng đáng.bởi CUỘC SỐNG KHÔNG THỬ THÁCH thì thật nhạt nhẽo.
Hơn hết nhìn chung quanh thì hoàn cảnh chú ,chàu và những người qua sau này vẫn còn may mắn hơn những Người Việt qua đây đầu tiên.Cháu chúc Chú,gia đình và tất cả những người sang đây làm lại từ đầu đều sẽ vững lòng và sẽ hiểu để tận hưởng cuộc sống một cách hạnh phúc dù là ở nơi đâu đi chăng nữa !
( Meo Nguyen )

chúc mừng bác được toại nguyện giấc mơ Mỹ
Có lẽ tình yêu của bác dành cho 2 con là niềm an ủi duy nhất, khi đang hài lòng với cuộc sống làm việc quần quật từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm. Em ngạc nhiên vì luật lao động ở Mỹ cho phép con người làm việc quá sức như thế. Chẳng hạn các lái xe khách theo quy định không được làm quá giờ nhưng thực tế thì họ làm việc 12-14 giờ mỗi ngày. Thôi thì giá trị và quan điểm sống mỗi người khác nhau, ngoài tiền bạc còn có những 'giá trị tinh thần' khác nữa mà bác thì đã 51 tuổi chắc cũng đã sống qua cái thời chiến tranh thì sá gì cái sự an toàn. Thật nể phục những người như bác chấp nhận từ bỏ cuộc sống khá phong lưu của một trí thức, chúc bác may mắn.
( Blackhill Vo )

Có nên sống ở Mỹ
Hi Mr. LucKy!
Khi đọc bài chia sẽ của anh tôi cũng có thể cảm nhận được phần nào về về cái được mà anh đã nêu, cũng như những cái mất tuy anh không viết ra nhưng tôi cũng cảm thông được. Cách đây vài năm tôi cũng ở VN có 1 công việc rất tốt (cũng trên được nhiều người), nhưng khi sang Mỹ thì thân phận địa vị của mình chỉ là con số 0, làm lại từ đầu không phải là dễ. Vẫn biết là làm nghề gi dù thấp đến đâu nhưng miễn là chân chính là được, nhưng có những lúc bất chợt cũng cảm thấy tủi thân cho địa vị của mình so với hồi trước. Nhưng nhìn lại con mình đang được hấp thụ nền văn hóa cũng như sống trong một xã hội tiến bộ và văn minh, và quan trọng là tuy mình nghèo nhưng gia đình mình không sợ chết đói, có bệnh tật cũng được chăm sóc tận tình và không sợ phải ngủ ngoài đường. Một cuộc sồng đạm bạc về vật chất nhưng giàu có về tinh thần thì vẫn cảm thấy hạnh phúc, xóa đi tất cả những mặt cảm, tủi thân của những ngường sống trên xứ người.
Tôi nghĩa sống ở đâu cũg vậy, được cái này mất cái kia, nhưng quan trọng là mình có vượt lên được chính cái "mặc cảm" cũng như đừng qúa ảo tưởng về cuộc sống ở Mỹ là xa hoa... để rồi khi đối đầu với sự thật thì cảm thấy hụt hẫng, ê chề. Thiên đường ở ngay trong chín bàn tay và khối óc của mình mà thôi.
Mèo Con
( Meo Con )

Một bài viết rất hay !
Em đọc rất kĩ và tâm đắc bài viết của anh, vì thấy anhnêu ra từng chi tiết cụ thể và rành mạch không như một số người hay cứ nói chung chung. Anh chị hạnh phúc và các cháu được học tập tốt dĩ nhiên sau này tương lai sẽ tươi đẹp. Em hoàn toàn đồng ý trên quan điểm của anh. Cám ơn anh vì bài viết này!

( Kenny_ila )

Quá dũng cảm!!
Kính chào Anh!
Tôi xin được ngã nón kính phục sự dũng cảm và hy sinh của vơ chồng Anh. Tôi nghĩ rằng , với sự dũng cảm đó, anh chị sẽ còn đạt được nhiều điều " lucky" hơn nữa.
Mong anh chị hãy tiếp tục dũng cảm tiến lên, và thật lòng kính chúc anh chị đạt được nhiều hạnh phúc.
NTAT
( NTAT )

Tôi thực sự không hiểu
Tôi chẳng quan tâm lắm đến những vấn đề ko liên quan tới mình nhiều. Nhưng thực sự đọc bài viết của chú Lucky thì phải nói thật là tôi ko thể hiểu nổi. Đồng ý khi người ta phải sống ở 1 nơi ko phải quê hương mình thì chắc chắn có rất nhiều lý do. Tôi ko lạm bàn về vấn đề này.
Tuy nhiên những vấn đề cái được và cái mất mà chú Lucky viết ra thực sự làm tôi thấy bàng hoàng về suy nghĩ của 1 người tuổi ko còn trẻ và chắc chắn là ko còn nông nổi rồi. Tôi ko tự hào giả tạo về đất nước Việt Nam nơi tôi sinh ra và lớn lên, tôi hiểu VN còn quá nhiều vđ cần phải giải quyết và thực sự cũng chưa phải là 1 môi trường sống đáng mơ ước. Tuy nhiên đó là vđ của tương lai, của chính những con người sống trong đó. Những người dân Mỹ họ cũng phải cố gắng cực nhiều để có đc cuộc sống như bây giờ. Tôi nhớ có 1 câu nói của 1 danh nhân mà giờ tôi ko nhớ tên. Đó là " Hãy tôn vinh đất nước của bạn nhưng hãy yêu đất nước mình".
( LE THI HONG HAI )

Xin sua lai
Xin sửa lại 1 điểm sai là lương tối thiểu ở Mỷ thấp nhất là 7.25 dollars nếu trả thấp hơn mức lương đó chủ nhân sẻ cho là bóc lột sức lao đông và bị phạt rất nặng và mổi năm sẻ được tăng lương để điều chỉnh theo mức lạm phát , thanks
( hoang )

Được và mất
Theo tôi anh còn bị đánh mất đi một thứ rất quan trọng đó chính là tình người gắn bó và đầm thấm. Khi qua Mỹ, con người ai cung phải đi làm từ sáng tới tối, không có một phút giây nghỉ ngơi nhiều, hạnh phúc của gia đình trước đây cũng dần bị phai nhạt. Thay vì sống trong tiếng cười thì bây giờ gia đình anh chỉ có công việc và công việc. TÌnh hàng xóm và bạn bè thân thiết nhất. Qua bên xứ lạ người đông, tôi hỏi liệu anh có thể tin tưởng một ai trong cái xã hội ấy hay không, liệu anh còn có thể kiếm lại được một tình bạn không lừa lộc và lợi dụng nhau như ở mãnh đất hình chữ S thân yêu.
Tuy đất nước chúng ta nghèo, nhưng tình cảm và tình yêu thương đồng bào thì không bao giờ là nghèo cả. Đất nước rồi cũng sẽ khá lên nếu tất cả chúng ta cùng có gắn xây dựng, nếu không có nước sạch thì chúng ta hãy cố gắng đừng xã rác nữa, nếu hệ thống đường và giao thông chưa đủ an toàn và thuận tiện thì chúng ta có thể có gắng xây dựng nó. Đó chính là tình đoàn kết mà không có quốc gia nào có thể mạnh mẽ bằng VIetNam cả. Đó chính là y kiến của riêng bản thân tôi. Tôi không biết anh suy nghĩ thế nào nhưng nếu anh là một người Việt Nam, mang trong mình dòng máu đỏ da vàng thi mình cần phải nghĩ đến tình đoàn kết.
( Albẻt )

Hy sinh đời cha củng cố đời con
Chú ơi, cháu biết lúc chú có quyết định qua nước Mỹ định cư, chú làm như thế tốt cho con của chú. Cháu nghĩ chú quyết định như thế là đúng
( Đặng Quang Vinh )

Viet Nam
Bác này nghĩ vậy là trên tinh thần lo lắng cho con cái thôi. Nói thật dù cho nó có học trường nổi tiếng có bằng này bằng nọ nhưng không có được tuổi thơ hồn nhiên thì cuộc sống của nó cũng chẳng có gì vui. Bác có nhớ lúc nhỏ những đứa trẻ mình có biết bao trò chơi vui vẻ không. Ở đất nước đó tụi nó có biết được đâu là những trò chơi bắn bi, tạt hình, đâu nào biết được cảnh tắm mưa trong những buổi chiều để lội qua những cánh đồng đi bắt dế .... và nhiều thú vui hồn nhiên thơ mộng nữa. Với tôi dù có ở bất cứ đất nước nào, bất cứ nền giáo dục nào cũng không bằng sự phát triển rất đỗi bình thường cua giới trẻ Việt Nam, bên cạnh sự quan tâm và giáo dục của gia đình và nhà trường.
Tôi đồng ý với Bác ở quan điểm là tiền không phải là tất cả, nên cũng chắc chẳng có đất nước nào như Việt Nam thích thì đi làm không thích thì xin nghỉ đi chơi đâu. Đúng là ở VN còn nhiều bất cập nhưng tôi thấy đây là đất nước giàu tình người và rất nhiều điều nên thơ.
( Viet NAm )

Rất thật!
Mổi người 1 hoàn cảnh, mổi hoàn cảnh điều có giá của nó, nhưng việc hy sinh của anh (có thể gọi như vậy) và những niềm vui anh đang có rất đáng trân trọng.
( Thanh Long )

Gủi chú kỹ sư trưởng
Tôi là một sinh viên, tuổi còn rất trẻ nhưng xin phép được gọi tất cả độc giả là các bạn. Có lẽ tuổi còn trẻ nên chưa nhận thức hết khó khăn của cuộc sống nên cũng ít suy nghĩ về sự được và mất. Nhưng qua bài viết của chú kỹ sư..Tôi xin có một ý kiến: Ta lấy ví dụ nước ta là ngôi nhà đã xây nhiều năm, mọi thứ đều đã cũ rồi, hàng ngày ông chủ ngôi nhà kêu gọi mọi người con trong gia đình chung tay góp sức xây dựng sửa sang cho ngôi nhà ngày thêm sáng sủa đẹp đẽ hơn. Nếu mọi thành viên trong gia đình đều muốn có một chỗ ở sạch sẽ trong ngôi nhà mới khác thì ngôi nhà của chúng ta mãi vẫn là ngôi nhà cũ và ngày càng cũ....
( Lanjpkit )

Tôi đồng ý với anh
Anh Lucky mến ! Tôi đồng ý về những nhận định xác đáng của anh. Đúng như anh đã viết : Sống trên đất Mỹ, có những thứ mà ở Việt Nam có nhiều tiền cũng không thể mua được, đặc biệt là môi trường sống và điều đó quyết định chất lượng sống. Việc đánh đổi về công việc là đương nhiên và đó là cái giá mình phải trả cho lựa chọn ra đi.
( Nguyễn Phát )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 6:55 pm

Chú đã quên nói về vấn đề an ninh rồi
Mặc dù chưa từng sống ở Mỹ, nhưng cháu cũng có bà con bên đó và cũng từng sống ở nước ngoài vài năm. Theo cháu nghỉ VN có thể là nơi ổn định về chính sự nhất ! Chú nên đưa thêm ý nay vào để mọi người có thêm ý kiến để cân nhắc !
Chúc chú vui, khoẻ !
( Rey Kb Huynh )

Co xao khong?
Hiện nay tôi đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm.
Ong anh lam o tieu bangthanh pho nao vay? Lam may jobs ma tu 6 gio sang den 11 gio dem? Tien luong tu 6 den 8 do mot gio, nghia la sao? Ben US luong no dau co dao dong nhu vay dau theo nhu toi biet. Hay la ong anh lam overtime?Ong anh lam "culi", noi thang ra la ong anh lam nghe gi vay?
( Tru Tran )

Được mất hoá hư không
Được mất cũng hoá hư không thôi. Làm gì thì làm, ở đâu thì ở nhưng cái Tâm được Tĩnh là OK thôi.
( Võ Thị Phóng )
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by dangphuong on Tue Oct 05, 2010 7:08 pm

Khi viết bài này, tác giả chỉ mới ở Mỹ có 1 năm! Sự so sánh được mất... chưa thể kết luận được.
Vã lại quan trọng kiểu được mất như vậy... thật là đáng xấu hỗ.
dp
Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  769164
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by nguyenchihiep on Tue Oct 05, 2010 7:10 pm

Cu li là gì hả cụ

ở truồng ... cầm cái li ..... Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  507376


Được sửa bởi nguyenchihiep ngày Tue Oct 05, 2010 7:26 pm; sửa lần 1.
nguyenchihiep
nguyenchihiep

Tổng số bài gửi : 8263
Join date : 31/05/2010
Age : 60

Về Đầu Trang Go down

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  Empty Re: Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ

Bài gửi by dangphuong on Tue Oct 05, 2010 7:22 pm

nguyenchihiep đã viết:Cu li là gì hả cụ

ở trường ... cầm cái li ..... Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  507376
Cu li ... thường chỉ dùng ở VN, bên Mỹ thì đó là những người thơ làm bằng tay chân. Tuy là thợ nhưng làm lâu có kinh nghiệm lương cũng rất cao. Nhiều khi cao hơn cả kỹ sư mới ra trường.
Dưới thợ như vậy còn có "helper" giúp cho người thợ. Tui nghĩ người viết bài trên chỉ là helper vì đã 51 tuổi và có lẽ cũng không biết gì về nghề nghiệp bên Mỹ.
Hãng xưởng bên Mỹ cần người giỏi hoặc thông minh sáng tạo hoặc có kinh nghiệm chứ không theo bằng cấp.
Có nhiều tiến sĩ người VN phải đi cắt cỏ mướn... Nhưng nghề này, cũng "giàu" lắm!
dp
Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ  99480
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22221
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết