Latest topics
» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 10:43 am

» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Fri May 29, 2020 5:31 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Fri May 29, 2020 5:28 pm

» Trang đường luật vui Phạm Bá Chiểu, đặc biệt cấm bạn gái
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed May 27, 2020 9:29 pm

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed May 27, 2020 9:22 pm

» Thượng đế? Có hay không? (tản mạn dp)
by dangphuong Mon May 25, 2020 8:30 pm

» Như ánh tà dương (thơ ĐL dp)
by dangphuong Sun May 24, 2020 7:33 am

» Vào miền YOGA 2/ CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun May 17, 2020 8:27 pm

» Bóng đè (bài viết của dp)
by dangphuong Thu May 14, 2020 8:05 pm

» NGÀY LỄ MẸ+MẸ ƠI !
by ChinhNguyen/H.N.T. Sat May 09, 2020 12:30 pm

» THỜI GIAN!
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu May 07, 2020 8:31 pm

» Rồi cũng sẽ qua (thơ ĐL dp)
by caphexua Tue May 05, 2020 4:12 pm

» Màu xanh và bóng tối (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon May 04, 2020 4:41 am

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon May 04, 2020 4:24 am

» THƠ ĐỜI PHẠM BÁ CHIỂU
by phambachieu Fri May 01, 2020 6:55 pm

» 30th4= Trích những giòng thơ NHỚ THÀNH PHỐ QUÊ HƯƠNG
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri May 01, 2020 9:21 am

» CON VIẾT TÊN NGÀI JESUS
by hongphuc Mon Apr 27, 2020 9:06 am

» BÔNG HỒNG TẶNG EM
by hongphuc Mon Apr 27, 2020 9:04 am

» Khúc Nhớ
by ChinhNguyen/H.N.T. Sat Apr 25, 2020 9:28 am

» Sống chung với lũ (bài viết của dp)
by dangphuong Mon Apr 13, 2020 8:46 pm

» Vòng Nhật Nguyệt/ChinhNguyen/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Apr 08, 2020 10:07 am

» Ngàn năm đầy đọa (tản mạn dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Apr 08, 2020 10:03 am

» Dich cúm Tàu lây lan (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Apr 05, 2020 8:55 pm

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Apr 01, 2020 8:16 pm

» Virus - Covid - 19
by bounthanh sirimoungkhoune Tue Mar 31, 2020 11:13 am

» Đi lánh bệnh hay lánh nạn? (bài viết của dp)
by dangphuong Thu Mar 26, 2020 8:28 pm

» Nguồn dịch Vũ Hán (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Mar 26, 2020 4:09 am

» Nỗi sĩ nhục... (bài viết của dp)
by dangphuong Tue Mar 24, 2020 8:48 pm

» CHINESE VIRUS (bài viết của dp)
by dangphuong Tue Mar 24, 2020 8:09 pm

» PHẬN NGƯỜI MỎNG DÒN
by hongphuc Tue Mar 24, 2020 9:55 am

» THƯƠNG NHAU HÃY TẠM XA NHAU
by hongphuc Tue Mar 24, 2020 9:52 am

» Nên chữi hay nên cám ơn Tàu? (bài viết của dp)
by quoctuan Tue Mar 17, 2020 9:54 am

» Nhiễm bệnh Vũ Hán (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Mar 15, 2020 5:00 am

» Chuyện cách ly...(bài viết của dp)
by quoctuan Sat Mar 14, 2020 9:56 am

» Chuyện kỳ kỳ... (bài viết dp)
by dangphuong Tue Mar 10, 2020 2:29 am

» Bà chị quê /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Mar 08, 2020 7:53 pm

» Con bệnh Vũ Hán (bài viết của dp)
by dangphuong Thu Mar 05, 2020 10:24 pm

» Nếu biết...Mùa Xuân
by Tú_Yên Wed Mar 04, 2020 11:17 am

» Thương_Thơ Tú_Yên phổ nhạc
by Tú_Yên Wed Mar 04, 2020 11:08 am

» Nếu mai thượng thọ/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Tue Mar 03, 2020 6:16 am

» Tội đồ (tản mạn dp)
by dangphuong Thu Feb 27, 2020 10:02 pm

» Không đề ...
by PC/IS Thu Feb 20, 2020 10:52 am

» Sửa sai
by ChinhNguyen/H.N.T. Tue Feb 18, 2020 5:41 pm

» Những nghi vấn quanh Vũ Hán
by dangphuong Mon Feb 17, 2020 11:28 pm

» Tìm Đâu /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Feb 17, 2020 10:58 pm

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sat Feb 15, 2020 4:23 pm

» Virus Vũ Hán
by quoctuan Sat Feb 15, 2020 11:41 am

» Happy Valentine /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Feb 12, 2020 8:52 pm

» Chiếc bóng mờ (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Feb 02, 2020 6:42 am

» Ngày tháng cũng phân vân (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Jan 30, 2020 6:25 pm

» Màu xanh biêng biếc (thơ ĐL dp)
by dangphuong Wed Jan 29, 2020 9:44 pm

» Ngày tháng qua nhanh (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jan 22, 2020 11:53 pm

» GÁNH ĐƯỜNG THÙNG "KÍNH MỜI"
by vancali96 Mon Jan 20, 2020 8:15 pm

» Có hai mùa Xuân/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:56 pm

» BÃI BIỂN CỬA LÒ
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:48 pm

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Sat Jan 18, 2020 10:00 am

» KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
by dangphuong Fri Jan 17, 2020 9:06 pm

» Thăm vườn hoa
by dangphuong Mon Jan 06, 2020 3:14 am

» bài thơ vớ vẩn
by dangphuong Tue Dec 31, 2019 8:51 pm

» Trang thơ Tú_Yên (P2)
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:51 am

» Giảm Stress bằng thơ
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:49 am

» Lục Bát thì thầm
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:47 am

» Mai vàng nhà Tôi
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:44 am

» Giáng-sinh buồn/ChinhNguyen/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Dec 22, 2019 9:58 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

» NỖI LÒNG MẸ CHA !
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:49 pm

» CHIỀU RƠI
by hongphuc Thu Nov 21, 2019 3:47 pm

» Dòng sông đóng băng (thơ 4 câu dp)
by dangphuong Mon Nov 18, 2019 7:05 pm

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Nov 20, 2013 12:31 pm

Dịch thơ từ bộ truyện võ hiệp Tiếu Ngạo Giang Hồ, nguyên tác Kim Dung.
------------------------


Gió xuân đầm ấm
Ngàn liễu xanh tươi
Hoa phô sắc thắm
Hương nức lòng người


Hồi 1
Phước Oai tiêu cục, oai to phước lớn


Thiếu tiêu đầu oai hùng săn thú
Bốn tiêu sư phóng ngựa theo sau
Áo vàng, tay ngắn như nhau
Lưng đeo bảo kiếm, thêm vào trường cung
Họ phi ngựa ung dung nhàn hạ
Hiển nhiên là kỵ mã danh gia
Tiễn xa một phát bắn ra
Trúng ngay bạch thỏ ngoài ba mươi trường (trượng)
Thật hoa mắt những đường roi ngựa
Nghe vù vù, trông tựa đường mây
Dã kê dẫu chạy đông tây
Cũng đâu thoát khỏi đôi tay sỏi nghề
Trong chốc lát hai kê, một thỏ
Vẫn chưa vừa tiễn nỏ thần thông
Lâm Bình Chi hãy ức lòng
Đi tìm thú lớn sâu trong rừng già
Nhưng ngặt nỗi chiều tà xế bóng
Vào tửu lâu nghe ngóng, nghỉ chân
Thái ông đâu chẳng đón đường*
Hai người chủ mới xem thường khách sang
Lão Tát quá bàng quan với khách
Uyển Nhi thì lạnh nhạt vu vơ
Mặt mày xấu xí, thờ ơ
Biết rằng khách quý vẫn lờ như không
Mới nhấp chén rượu xong thơm phức
Đã có thêm hai khách bước vô

-------------
Hạ hồi phân giải

* Lão Thái: người chủ cũ của quán rượu.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Nov 20, 2013 12:32 pm

Hồi 2
Trong tửu quán phát sinh biến cố


Thiểm Tây khách, quá hồ đồ
Ở nơi đất khách dở trò dâm dê
Phần gia phụ bốn bề cai quản
Há mặc người đểu cáng cuồng ngông
Ra tay hiệp nghĩa thỏa lòng
Giả, Dư nào nể càng không im lời *

Phận hùng anh thức thời mới giỏi
Vậy mà người cứ nói nào thôi
Mắng nhau qua lại mấy lời
Bình Chi giận giữ tức thời đánh nhau

Dụng đánh võ xuất mau thời thắng
Chẳng băn khoăn ta – hắn thế nào
Mấy chiêu qua, biết anh hào
Bình Chi thua trận tức trào máu tươi
Lưỡi Trủy Thủ chàng hươi… vô ý
Cắm sâu vào gan tủy họ Dư
Giả kia trông thấy thẩn thờ
Trong tay phần thắng chẳng ngờ lại thua
Vì Bình Chi đâm bừa, gian trá
Nên họ Dư quỵ ngã, chết oan
Trước nay hai gã ngang tàng
Võ công thâm hậu chẳng màng đối phương
Vậy mà nay tang thương đất khách
Chạy tìm quân cấp bách báo thù

Trời đêm tối mịt u mù
Giết người giấu xác đề trừ quan quân
Chủ quán Tát cho trăm lạng đủ
Lâm hoang mang về phủ nghỉ ngơi

-------------
Hạ hồi phân giải

* Giả, Dư: họ của 2 người khách mới, không xưng tên.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Nov 20, 2013 12:32 pm

Hồi 3
Lâm Chấn Nam thử tài con trẻ


Trong lòng vẫn chửa thảnh thơi
Gặp ngay gia phụ đang thời đợi trông

Ông liền thử võ công con quý
Lâm Chấn Nam vừa ý hợp lòng
Mỗi tuần, mỗi tháng mỗi trông
Mong cho con giỏi còn hòng truyền ngôi
Gặp phải lúc đang hồi vui vẻ
Lâm Chấn Nam lại kể chuyện mừng
Tùng Phong quán, núi Thanh Thành
Nhận quà lễ biếu thiệt lành cho ta
Bao năm trước đưa quà không ngớt
Chùa Tùng Phong cứ phớt chẳng thâu
Vậy mà nay nhận lễ đầu
Còn sai đồ đệ đến đây giao tình

Đang trò chuyện thình lình có biến
Thất Trần phu lớn tiếng kêu la
Bạch Nhị phu đã hóa ma*
Mình không thương tích, độc đà cũng không

Bình Chi chợt xốn lòng… thấy lạ
Chấn Nam thì lịch quả hơn ai
Cho trăm lạng bạc tiền tài
Gia đình Bạch Nhị lo ngoài đám tang

-------------
Hạ hồi phân giải

* Thất Trần phu, Bạch Nhị phu: người làm trong Tiêu cục Phước Oai.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Nov 20, 2013 12:32 pm

Hồi 4
Phước Oai tiêu cục phát sinh biến cố


Cha con họ còn đang định ngủ
Chợt có người la hú bên tai
Trịnh Tiêu Đầu đã đầu thai
Thất Trần đến báo, đã hai người rồi
Chấn Nam dạ bồi hồi khó tả
Sao mới đây mà đã quy tiên
Xác người xem kỹ hiển nhiên
Không thương, không độc, chỉ riêng nụ cười
Nhưng đã chết tất người giết hại
Lòng bần thần lo ngại khôn cùng
Hỏi Bình Chi, biết nguyên nhân
Thì ra là phái Thanh Thành đến đây

Tiêu đầu Sử giờ này chẳng thấy
Lập tức mời Thôi, Lý tiêu sư
Việc giờ chín thực một hư
Tiêu đầu Sử phản rõ như ban ngày

Chấn Nam vội phân ngay – tích tắc
Lập tức truy tìm bắt Sử tiêu
Thôi, Chu, Tiêu, Tưởng lệnh điều*
Truy tìm họ Sử hồi tiêu giải bày

Ông, Trần Thất, Bình Chi, Bôi, Lý*
Đến tửu lâu xem kỹ càng hơn
Xác người kia phải tỏ tường
Là Thanh Thành phái hay phường ác nhân

-------------
Hạ hồi phân giải

* Thôi, Chu, Tiêu, Tưởng, Bôi, Lý: các tiêu sư trong Phước Oai tiêu cục.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by dangphuong on Wed Nov 20, 2013 8:00 pm

Wow!
Hấp dẫn nghen.
dp
Crying or Very sad
dangphuong
dangphuong

Tổng số bài gửi : 22260
Join date : 13/09/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:33 pm

Hồi 5
Những trò biến ảo trong quán rượu


Đến tửu quán bâng khuâng khó tả
Không một ai kể cả chủ gia
Bực mình đạp cửa toang ra
Tối om như mực chỉ ta với nhà

Lấy cuốc xẻng đi ra đào xác
Năm người xem ngơ ngác thất kinh
Xác Sử tiêu đã ly sinh
Còn xác Dư nọ khuất hình nơi nao!*

Quá bực tức trở vào lục soát
Thì khám ra vài hạt minh châu
Chấn Nam, Bôi, Lý tương đầu
Giã, Dư, chủ quán như nhau… một bè
Chợt bừng tỉnh ngó về Trần Thất
Càng thất kinh hắn tất trốn đâu
Xác Sử tiêu cũng mất mau
Hố chôn lúc nãy đã sâu… sao đầy?

Liền giục giã nhanh tay đào hố
Xác Trần Thất lồ lộ chôn sâu
Cũng cùng tình trạng như sau:
Không thương, không độc giống nhau nụ cười
Chấn Nam vội phi người lên nóc
Tìm địch nhân ẩn náo nơi đâu
Bình Chi phát hiện… la mau
Người ngồi trên ngựa, phường nào táo gan

-------------
Hạ hồi phân giải

* Hố chôn xác gã họ Dư, nay đào lên lại thành xác Sử tiêu đầu.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:33 pm

Hồi 6
Hai chục tiêu đầu uổng mạng theo


Xác của Sử tiêu mang lưng ngựa
Bôi, Lý tiêu ngờ tựa có ma
Chấn Nam nói vọng phía xa
Mong phường hảo hán thì ra tương phùng
Mãi tìm kiếm mịt mùng trong tối
Vẫn không ra một nỗi ngờ nào
Lắc đầu ngao ngán làm sao
Bọn người yên lặng trở về cùng nhau

Vừa về tới tổng đầu doanh cục
Thấy tiêu sư đông đúc bao quanh
Cột Cờ đã gãy rành rành
Là do chưởng lực rất nhanh - đánh vào

(Với tư thế trên cao lơ lửng
Dùng nội kình đánh bứng cờ lên
Rõ ràng nội lực cao thâm
Phát ra chuẩn xác uy phong khôn lường)

Phần Lâm thị còn đương ngơ ngác*
Vốn ở nhà mà mắt chẳng trông
Bình Chi chí cũng anh hùng
Nếu là thù địch tương phùng… trốn chi
Người chàng giết chàng đi chiệu tội
Hà cớ gì gây nỗi can qua
Kẻ thù vẫn trốn không ra
Nỗi lòng lo sợ biết là kể sao

Trời chưa sáng… ồn ào trước cửa
Người cho hay bạch ngựa chết đêm
Bình Chi tiếc ngựa đến xem
Rưng rưng dòng lệ đành đem chôn vùi
Hồn chưa tỉnh có người đến báo
Các tiêu sư, chạy hiệu hôm qua
Hết thảy có hai mươi ba
Hai mươi người đã ra ma lúc nào

-------------
Hạ hồi phân giải

* Lâm thị: Vợ Lâm Chấn Nam, con gái Kim Đao Vô Địch Vương Nguyên Bá.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:33 pm

Hồi 7
Cái chết bí ẩn của Hoa tiên sinh


Đau đớn đó làm sao dứt chứ
Đã nghe tin quan sứ đến truy
Uông gia sư, Phí đầu nhi*
Hay tin người chết đến thì điều tra
Chấn Nam biếu vài ba trăm lạng
Xong thì Uông, Phí lẳng đi ngay
Tiễn quan ra cổng mới hay
Có âm thanh thét từ đâu vọng về
Bốn tiêu sư cận kề, đã chết
Quay vào trong thấy xác Chữ tiêu
Chấn Nam lòng dạ buồn xo
Gọi tên chạy hiệu trông coi nơi này

Chứng kiến cảnh người ngay phải chết
Phần kẻ thù trốn biệt tăm hơi
Khiến lòng Lâm thị rối bời
Nữ lưu thôi cũng buông lời mắng sao
Tính đã nóng hươi đao mấy cái
Bỗng nghe choang lạnh gáy, run người
Kim đao rớt, tay rã rời
Chấn Nam ứng biến kịp thời xuất chiêu
Vội vã phóng kiếm liều vào trống
Kiếm bay bay nhưng bóng người đâu
Phu – thê hành động cùng nhau
Tay cầm khí giới lên mau nóc nhà

Khoảnh khắc ấy địch đà không thấy
Đành quay về nhặt lấy ám kia
Một viên gạch - vỡ vụn ra
Nội Kình ghê gớm ai ta so bằng?

Đấu không lại định rằng nhờ bạn
Giữ uy danh mời gạt nhật sinh
Đắn đo giữa nghĩa với tình
Thì nô bộc báo người mình ra ma

Lâm Phúc phu vừa ra khỏi cổng
Thì bất ngờ hết sống, lăn quay
Tường cao, cổng kín, cửa ngay
Viết ngay cửa chính nơi đây máu hồng:
“Ra mười bước đừng hòng sống sót”
Lại thêm người chết tốt chết tươi
Mua quan tài có ba người
Vừa ra khỏi cổng… ba thời đều tiêu

Ai cũng sợ ai liều hốt xác?
Lâm Bình Chi sự tác anh hùng
Ra khỏi cổng mười bước chân
Đưa người đã chết lo phần hậu tang
Chàng thực chỉ vội vàng nóng nảy
Tâm không còn áy náy địch nhân
Hậu đường có tiếng thét gần
Hoa Sư Phó đã tan thân khi nào
Chỉ là một anh hầu nấu bếp
Mà địch nhân cũng giết không tha

Suốt đêm tiêu cục cả nhà
Thức thâu đêm trực dạ là không yên

-------------
Hạ hồi phân giải

* Tên của hai vị quan nha.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:33 pm

Hồi 8
Lâm Chấn Nam khám phá Tồi Tâm Chưởng


Lòng sợ chết đương nhiên rất lớn
Năm tiêu sư chạy trốn trong đêm
Mỏng mong cứu được tấm thân
Ngờ đâu sáng sớm xác – thần chia đôi

Nỗi ngờ vực trong người mỗi tỏ
Lâm Chấn Nam tìm rõ nguyên nhân
Mổ phanh xác chết một lần
Thấy tim, phổi nát thế nhưng miệng cười
Thân từng trải một thời dâu bể
Thấy ngọn nguồn đâu dễ không thông
Thanh Thành phái… có tuyệt công
Tồi Tâm Chưởng ấy đã hòng ra oai

Biết đại địch, không tài đối phó
Dẫn vợ con đành bỏ nhà mau
Một đêm ngủ tại tửu lâu
Sáng ra thức dậy quán hầu… chẳng ai
Xuống sân trống thấy vài xác chết
Tồi Tâm Chưởng giết hết từ lâu
Giật mình trở lại phòng thâu
Ngoài ba người họ còn đâu tiêu tùng
Ngay cả ngựa lừa cùng đã chết
Không thứ tha giết hết sinh linh

Ba người họ càng thất kinh
Đêm qua say ngủ chẳng sinh chuyện gì
Liền cuốn gói bước đi vội vã
Đến quán cơm phía tả bìa rừng
Ăn lưng bát, tạm nghỉ chân
Bình Chi xót ruột không nâng chén cùng

Trong khoảnh khắc chỉ dùng cốc nước
Chủ quán cơm chết trước khi nao

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:34 pm

Hồi 9
Cuộc tỷ đấu giữa phe Thanh Thành và tiêu cục


Sợ dồn lâu hóa anh hào
Bình Chi buông tiếng mắng vào địch nhân

Trong khoảnh khắc mông lung, chớp mắt
Có người ngay trước mặt của chàng
Kiếm chiêu nhanh chóng phát quang
Địch nhân chỉ né, chẳng màng làm chi
Kẻ địch ấy khinh khi quá đáng
Kiếm Bình Chi loang loáng quét ngang
Người kia vẫn đứng ngang tàng
Nghiêng người nửa tấc, bẽ bàng kiếm chiêu
Kiếm đã trật đành liều dùng chưởng
Mà địch nhân chẳng vướng bận gì
Tránh đòn đợi mãi đến khi
Ngoài hai mươi thức, mới thì ra tay
Chỉ nghe CHOANG, liền bay bảo kiếm
Cước thêm đòn đã chiếm thượng phong
Bình Chi ngã lộn mấy vòng
Võ công kém cỏi… mà lòng vẫn điên

Con bị đánh dĩ nhiên xót dạ
Chấn Nam cùng với vợ ra tay
Vì chưa hiểu địch là ai
Xuất chiêu chỉ vẻ bề ngoài dò thăm

Nguyên do ấy Chấn Nam được rõ
Gã Bình Chi giết nọ vốn là
Con Dư Thương Hải phái ra
Về thăm Lâm phủ để mà kết giao

Người đã chết lời nào diễn giải
Thù đã hằn lên trái tim sâu
Bây giờ hóa đối địch nhau
Định phân sống chết nhờ vào kiếm thôi

Tùng Phong kiếm mây trôi mãnh liệt
Kiếm Tịch Tà nước xiết ra oai
Cùng nhau dốc sức so tài
Đánh vài chiêu đã biết bài của nhau
Tịch tà chín chiêu đầu thủ thắng
Về nội công chưa hẳn đã chênh

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:34 pm

Hồi 10
Trong phạn điếm thiếu nữ ra oai


Thêm mười chiêu mỗi bấp bênh
Hai mươi chiêu nữa chửa bên thế hùng

Chấn Nam hãy hăng cùng địch đối
Khi ngoảnh về vợ với con trai
Hai người lạ bắt cả hai
Dạ rời, ruột rối còn tài nào so

Giờ ba đánh một lo chống đỡ
Biết phận mình sẽ khó sống qua
Liều mình trổ hết tài ra
Chỉ nghe XOẸT… XOẸT… XOẸT… ba tiếng liền
Chấn Nam ấy thất điên bát đảo
Đùi, lưng, tay chảy máu khôn nguôi
Lòng mong sớm thoát kiếp người
Buông tay, vứt kiếm chờ thời quy tiên

Nhưng có lẽ trần duyên chưa dứt
Mạng thời tha chỉ bắt trói thôi
Màn đêm cũng đã buông rồi
Dẫn gia đình họ về ngồi quán cơm

Ba kẻ lạ đang thầm tán gẫu
Thì có người nhanh nhẩu bước vô
Thì ra thiếu nữ “thờ ơ”*
Đi vào quán với một vò rượu ngon
Bưng mâm rượu mời dòn khách quý
Ba người kia úy kỵ nghi ngờ
Lời câu qua lại vu vơ
Thưa rằng bán rượu… nói vờ độc vương

Hạt Đỉnh Hồng, Tỳ Sương trong đó
Cầm rượu này ai ngó chẳng ghê
Một người tức giận hóa mê
Chế kiềm không được hóa bề đánh nhau

Giả Nhân Đạt phóng ào kiếm tới*
Nàng Uyển Nhi tránh mới tài tình
Tá lực đả lực thình lình
Hất ngay Nhân Đạt té BÌNH xuống ao

Người còn lại xem vào chiêu thức
Biết võ công vốn thật Hoa Sơn
Nhân Hào buông lẽ thiệt hơn
Xưa nay mỗi phái ai phần nấy lo

Phần thì sợ kiếm so không lại
Phần việc mang trọng đại bên mình
Nên dùng lý lẽ phân minh
Dò xem thiếu nữ trọng khinh thế nào

-------------
Hạ hồi phân giải

* Thiếu nữ “thờ ơ”: thiếu nữ bán tại quán rượu khi Lâm Bình Chi giết người
* Giả Nhân Đạt, Vu Nhân Hào, Phương Nhân Trí: ba người bắt gia đình Lâm Chấn Nam
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 21, 2013 1:35 pm

dangphuong đã viết:Wow!
Hấp dẫn nghen.
dp
Crying or Very sad
Cái này em viết từ hồi tập làm thơ, đến giờ vẫn chưa xong, hiện nay đang chỉnh lại từ đầu... mà chắc cũng còn chỉnh nhiều nữa vì lủng củng quá...
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Fri Nov 22, 2013 12:30 pm

Hồi 11
Hào kiệt ngang nhiên uống rượu độc


Chén rượu độc mời chào anh kiệt
Nếu uống rồi phân thiệt phân hơn
Nhưng đâu toàn hạng tiểu nhân
Người nào cũng chỉ ngập ngừng ngó ngang

Uyển Nhi phất tay sang bên trái
Nhuyễn Tiên bay… huyệt giải Bình Chi
Đã xưng hào kiệt mấy khi
Mời chàng rượu độc mới thì xin nghe

Bình Chi dạ nặng nề khôn tả
Thà chết ngay khỏi hóa nhục thân
Một khi ổn định tinh thần
Cầm ngay rượu độc uống lần ba ly

Vu, Phương thấy tức thì kinh ngạc
Người đời không sợ thác là bao
Trong gian nguy biết anh hào
Ít nhiều cũng nể phần nào Bình Chi

Uống rượu độc dĩ thì chết chứ
Nhưng Bình Chi vẫn cứ bình an
Uyển Nhi mơn tiếng dịu dàng
Mời Vu, Phương, Giả lên đàng đi cho
(Thù oán họ vốn do Chi chuốc
Rượu độc chàng đã rướt ba ly
Xem như đã chết rồi đi
Nghĩa rằng thù trả… còn gì luyến lưu)

Nhưng chứng kiến chàng chưa gục ngã
Biết rượu kia là giả chẳng sai
Vu, Phương, Giả lại khoe tài
Nào không sợ độc, nào ai so bằng

Uyển Nhi vội pha nhanh rượu khác
Cũng ba chung mùi, sắc bất thường

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sun Nov 24, 2013 12:01 pm

Hồi 12
Tìm song thân hào kiệt lên đường


Giả, Vu, Phương há kiên cường
Thoái thác rượu độc, lại nhường Bình Chi

Phần hào kiệt phải đâu hèn kém
Liền uống ngay hai chén rượu đầy
Uống xong trời đất cuồng quay
Bình Chi bất tỉnh… chẳng hay gì rồi

Thời gian lặng dần trôi nhanh quá
Chàng tỉnh rồi tưởng đã ngủ mơ
Đớn đau thể trạng bơ phờ
Bị vùi lấp dưới bùn nhơ một mình

Lo phụ mẫu sự tình chưa rõ
Mênh mông trời, đất vó phong sương
Bước đường rong rủi tứ phương
Tìm thân phụ, mẫu biết đường nào đây
Chân cất bước trong tay nhẵn nhụi
Thiếu tiêu đầu luồn cúi xin ăn
Gặp ngay mụ chủ đanh nanh
Mắng cho một trận mới đành cho Ngô

Đường vất vả thăm dò tìm kiếm
Các tiêu con địch chiếm hết rồi*
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn bồi hồi
Đau thương ập đến… tự ngồi trách than

-------------
Hạ hồi phân giải
* Các tiêu con: Phước Oai tiêu cục có phân cục ở nhiều nơi.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Nov 25, 2013 12:03 pm

Hồi 13
Cuộc do thám phân cục Trường Sa


Trong những lúc hoang mang tột độ
Tự cho rằng tử lộ không xa
Một hôm đi đến Trường Sa
Gặp ba hành khất… la cà hỏi thăm

Phước Oai cục bao năm gầy dựng
Đến hôm nay điêu đứng, hoang tàn
Giờ đây địch đã chiếm ngang
Chặc cờ, bẻ hiệu… xốn xang tâm tình
Sợ địch biết ẩn mình lẩn tránh
Đợi thời cơ để đánh phủ đầu
Chờ cho đêm tối canh thâu
Lẻn vào nghe trộm có đầu mối không?

Liều một bận thành công một bận
Biết nguyên nhân kết phận Phước Oai
Thanh Thành phái đã triển khai
Mưu mô hiểm độc an bài từ lâu
Dư Thương Hải ngờ đâu con mất
Nên oán thù chồng chất lên nhau
Thù từ đời nảo đời nao
Bây giờ rửa nhục… ai nào nghĩ ra

Thân phụ mẫu cũng đà bị bắt
Hiện đang đi đến đất Hành Sơn

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Nov 28, 2013 12:07 pm

Hồi 14
Nguyên nhân rút lui của Lưu Chính Phong


Chờ cho địch ngủ say hơn
Lẻn vào phòng ngủ quyết cơn báo thù

Ngẫm đánh lén còn đâu hảo hán
Tạm buông tha chẳng oán thán chi
Nay quên chuyện báo thù đi
Luyện công tuyệt thế hãy thì tính sau

Nhắm Hành Sơn mau mau thẳng tiến
Cứu mẹ cha trọn tiếng hiếu nhi
Sợ rằng địch biết thì nguy
Cải trang cho xấu xí đi: lưng gù

Trong tửu quán nghe từ thiên hạ
Khách xì xầm chuyện lạ Chính Phong
Rửa tay gác kiếm một lòng
Chỉ vì ân nghĩa bao dung vẹn toàn
Bởi kiếm pháp cao hơn huynh trưởng
Chưởng môn nhân phải nhượng vài phần
Bình Phong Lạc Nhạn kiếm thần
Một chiêu đầu nhạn năm lần phải rơi
Còn Mạc Đại kém thời một chút
Cũng một chiêu chỉ đứt ba đầu
Nếu không rút sớm cho mau
Chỉ e nội bộ ghét nhau tranh dành

-------------
Hạ hồi phân giải

Mạc Đại: Tiêu Tương Dạ Vũ - Mạc Đại Tiên Sinh: Chưởng môn nhân phái Hành Sơn, Lưu Chính Phong là sư đệ.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Fri Nov 29, 2013 11:59 am

Hồi 15
Cô gái bán rượu lại xuất hiện


Khi tửu khách đang đành tán gẫu
Một lão già hồn hậu chen ngang
Áo xanh cũ kỹ cơ hàn
Hồ Cầm ngang bụng, kéo đàn nỉ non
Trên bàn nhỏ thanh quang lấp loáng
KENG KENG KENG mấy tiếng vang lên
Bảy chung trà nhỏ xinh xinh
Hớt đi nửa tấc tài tình làm sao
Lạ một nỗi trà nào có đổ
Nửa tấc kia chẳng vỡ, vẫn tròn
Mọi người trông thấy kinh hồn
Ngẩn ngơ thủ pháp vô cùng cao siêu

Kiếm pháp ấy xuất chiêu kỳ lạ
Ai người xem không quá thất kinh
Lâm Bình Chi nghĩ phận mình
Trước nay giỏi võ coi khinh mọi người
Tựa đáy giếng ếch cười ha hả
Chỉ bầu trời sao quá nhỏ nhoi
Vẫn đang ngẫm nghĩ chưa thôi
Thanh âm thiếu nữ đồng thời cắt ngang

Cô gái đến rõ ràng quen lắm
Cùng nhị huynh càng ngắm càng thân
Bình Chi nhìn kỹ càng hơn
Uyển Nhi thiếu phụ cùng ông Tát già
Thì ra họ chính là huynh mụi
Giả cha con bán rượu trước đây
Tức mình ngẫm đến cuồng quay
Quyết không lên tiếng để hay tin người

Huynh mụi họ tức thời biến sắc
Nhìn trên bàn bảy tách uống trà
Chỉ với một kiếm tung ra
Cắt ngay bảy tách thật là cao siêu
Tiểu sư mụi ý liều đoán thử
Cao nhân nào kiếm tự siêu quần
Lưu Chính Phong hãy kém phần
Tiêu Tương Dạ Vũ chỉ còn người thôi

Ồ - một tiếng quán trà vang dội
Thêm bảy người đến hội chung bàn
Khen thiếu nữ biết rõ ràng
Tiên sinh Mạc Đại - khúc đàn Tiêu Tương

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat Nov 30, 2013 10:31 am

Hồi 16
Những mẩu chuyện của bọn đồ đệ phái Hoa Sơn


Được biết họ Hoa Sơn phái đến
Chờ đại huynh cùng viếng Hành Sơn
Nhưng người chậm trễ trên đường
Chỉ vì nông nổi còn đương rượu chè

Lục Hầu Nhi e dè thuật lại
Đại Sư Ca tinh quái thế nào
Hầu Nhi Tửu thơm ra sao
Mua ba lạng bạc để vào một hơi
Ai có biết người chơi gian dối
Vận thần công chẳng đợi chờ lâu
“Hỗn Nguyên Nhất Khí” thần sầu
Uống rượu không thở trong sâu hơi dài
Biết gặp bạn cùng tài thích rượu
Người liền mời vào tửu quán ngay
Cùng nhau uống rượu so tài
Người nào còn tỉnh thì hay hơn người
Uống đến tối còn chưa thấy đã
Lão Kiếu kia đã ngã lăn quay *
Đại sư ca vẫn chưa say
Nên sai bọn đệ đến đây trước người

Quay lại chuyến dạo chơi Lâm phủ
Thành Phúc Châu huynh mụi cải trang
Hai người trông thấy rõ ràng
Thanh thành môn phái phá tàn Lâm gia

-------------
Hạ hồi phân giải

* Lão Kiếu: người có bầu rượu Hầu Nhi Tửu
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Dec 02, 2013 11:42 am

Hồi 17
Phái Thanh Thành luyện kiếm đêm ngày


Kể lại tháng mười hai năm trước
Đại sư ca dạo bước phố xanh
Dùng “Báo Vĩ Cước” uy danh
Đá cho Tứ Tú Thanh Thành lăn quay
Sư phụ phạt 30 cây cũng đáng
Lục Hầu Nhi vạ ráng 10 côn
Chưởng môn nhân phái Hoa Sơn
Viết thư xin lỗi gởi chùa Tùng Phong

Lao Đức Nặc được phong nhiệm vụ
Đem thư đưa quán chủ họ Dư
Bảy ngày Đức Nặc bị lưu
Phát hiện thêm chuyện riêng tư của chùa:
Thanh Thành phái họ Dư chấp chưởng
Đã từ lâu tứ hướng vang danh
Vậy mà lúc ấy đến thăm
Những đường kiếm pháp cũng tầm mà thôi
Họ chia những từng đôi luyện tập
Kiếm lạ lùng như nháp, như không
Kể cả Vu, Phương, Hầu, Hồng
Thanh Thành Tứ Tú cũng trong nhóm này
Ban đầu thấy nghĩ ngay chiêu mới
Nhưng kiếm chiêu chỉ với tầm thường
Thanh Thành kiếm pháp dương cương
Mà đây kiếm pháp khác thường – âm nhu
Cứ như thế âm u luyện mãi
Vẫn không hay lý tại vì đâu

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Tue Dec 03, 2013 12:14 pm

Hồi 18
Tịch tà kiếm đả bại Trường Thanh Tử


Được an bài – bảy ngày sau
Dư Thương Hải mở dạ hầu tiếp ta
Lời khách sáo thốt ra quá dễ
Cùng nhận sai cũng để giải hòa
Tiễn chân vận chút nội gia
Hoa Sơn võ học thử qua thế nào

Hỏi sư phụ vì sao như thế
Người trả lời thế hệ trước đây
Trường Thanh Tử chịu đắng cay
Chưởng Thanh Thành phái bậc thầy kiếm chiêu
Cùng quyết đấu phân điều cao thấp
Lâm Vin Đồ kiếm pháp Tịch Tà
Bảy mươi hai lộ xuất ra
Trường Thanh Tử bại hận là từ đây
Thân trưởng phái nhục này không rửa
Còn gọi gì nam tử hán chăng
Hận truyền đến hệ tử, tôn
Chờ thời cơ tốt quyết cơn báo thù

Trước bị bại sau Dư lo sợ
Nhưng quyết lòng đòi nợ tổ tiên
Nên Dư lén học bí truyền
Tịch Tà kiếm pháp hiển nhiên của người
Học để biết dễ thời đối phó
Lỡ gặp cơn khốn khó hữu dùng
Nhưng nào có khẩu quyết chân
Chỉ là hình thức vài phần luyện qua
Nên cứ luyện dẫu là kém cỏi
Suốt đêm ngày mong mỏi tinh thông
Báo thù rửa hận thỏa lòng
Phát dương bản phái tổ tông mỉm cười

Sư phụ biết sẵn người có kế
Nên cho ta đi để dõi xem
Những trò hay sắp đến gần
Giữa Thanh Thành phái và phần Lâm gia

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Dec 09, 2013 12:59 pm

Hồi 19
Dư Thương Hải mưu đồ đại sự


Đến Lâm phủ hai ta đổi dạng
Cùng sư muội mua quán rượu tàn
Ban ngày buôn bán đàng hoàng
Đêm thời theo dõi phủ vàng họ Lâm

Ở trong phủ dò thăm cũng khá
Phát hiện ra rằng gã họ Dư
Ẩn mình trong các phòng thư
Kiếm tìm lục lọi gia tư ba ngày
Tịch Tà kiếm chưa hay nơi cất
Thì ngoài kia con mất mạng oan
Nhất thời một phút bàng hoàng
Ép cho Lâm cục hết đàng mà đi

Bình Chi biết tức thì biến sắc
Lúc bấy giờ hiểu rặt âm mưu
Là Dư Thương Hải báo thù
Cộng thêm muốn chiếm kiếm thư Tịch Tà
Nào có phải do ta hiếu thắng
Lỡ giết người con hắn trước đâu
Lại thêm ơn nghĩa ghi sâu
Uyển Nhi thiếu phụ lo âu… cứu mình

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Dec 23, 2013 5:58 am

Hồi 20
Trong quán trà chạm trán cao nhân

Ngoài đường bất thình lình có động
Một toán người như bóng chim sa
Hằng Sơn phái đến quán trà
Trưởng môn Định Dật gót ngà bước vô

Muốn tìm kiếm Lệnh Hồ thiếu hiệp (1)
Xử tội đồ ăn hiếp Nghi Lâm (2)
Hắn cùng đại tặc loạn dâm
Họ Điền ai cũng truy tầm trừ đi
Bậc chính phái mấy khi hư đốn
Lệnh Hồ Xung còn trốn đi đâu
Bởi tin hai gã cầm đầu
Bắt Nghi Lâm dẫn lên lầu Túy Tiên

Nhưng tìm mãi kẻ hiền nào thấy
Vội lạnh lùng bắt lấy Ninh Nhi (3)
Vận kình phát động tức thì
Hoa Sơn huynh đệ văng đi khắp nhà

Chợt có kẻ bước ra chào hỏi
Tự xưng danh hậu bối Lưu gia
Lời mời tất cả đến nhà
Vào trong Lưu phủ nghỉ là một đêm

Bình Chi cũng nhẹ men theo bước
Chỉ mong sao tìm được song thân
Cơ duyên gặp lại địch nhân
Phương, Vu ở đó… nghe tâm cấu cào
Lòng tức tưởi muốn trào nước mắt
Lại sợ mình lộ mặt thì nguy
Giả đò rằng chẳng biết chi
Cùng ngồi bàn tiệc nhâm nhi với người

Khách hào kiệt nói cười rôm rả
Đang ồn ào bỗng hóa lặng yên
Mọi người trấn tỉnh nhìn xem
Có hai người bệnh được đem thẳng vào
Một người tự lúc nào đã chết
Người thứ hai Địa Tuyệt Đạo Nhân -
Thái Sơn phái đang bị thương
Cùng người bản lĩnh cao cường đánh nhau

Khách giang hồ xôn xao nghị luận
Vẫn không hay nguyên chứng vì đâu

-------------
Hạ hồi phân giải

(1) Lệnh Hồ Thiếu Hiệp: Lệnh Hồ Xung – Đại sư huynh – đệ tử Hoa Sơn phái
(2) Nghi Lâm: đệ tử Hằng Sơn phái
(3) Ninh Nhi: Nhạc Linh San – con gái Nhạc Bất Quần và Ninh Trung Tắc (chưởng môn Hoa Sơn phái)
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Dec 25, 2013 5:25 am

Hồi 21
Vạn lý độc hành Điền Bá Quang

Việc này ai đã cầm đầu?
Để cơn oán hận truyền sâu vào người

Đang rộn rã cười cười nói nói
Bỗng tiếng vang nghe nhói cả tim
Không gian trở lại im lìm
Thiên Môn đạo trưởng nói liền nguyên nhân (1)

Điền Bá Quang, Hồ Xung kết bạn
Lầu Túy Tiên hoạn nạn cùng nhau
Ép ni cô đến tửu lâu
Còn hòng chém giết bịt đầu mối chăng?
Giờ Địa Tuyệt khăng khăng làm chứng
Chẳng có gì vướng bận điều tra
Bảo Hoa Sơn phái bước ra
Hỏi xem nguyên lý thiệt là đúng – sai

Chưa chuẩn bị chưa tài phân giải
Lại người vào người lại báo tin
Hồ Xung thì vẫn biệt tăm
Nhưng có xác chết bị đâm kiếm chàng

La Nhân Kiệt đã sang địa phủ
Phái Thanh Thành thất thủ nữa rồi
Dư Thương Hải – lòng tức sôi
Đến bên Đức Nặc tức thời ra tay
Dùng hư chiêu đánh ngay vào mặt
Dùng thực chiêu tay bạt sang ngang
Xuất chiêu đã đoạt kiếm chàng
So kiếm xác chết đúng hàng Hoa Sơn

Đồ đệ chết nỗi hờn thêm chất
Nhưng nén lòng vẻ mặt điềm nhiên
Giữa nơi cao thủ miên miên
Giữ mình trưởng bối thái hiền làm sao

Giữa lúc ấy anh hào chấn động
Một ni cô lồng lộng bước vào
Nghi Lâm ni ấy cuối chào
Giang hồ tiểu tử nao nao cõi lòng
Giọng nức nở buồn không tả nỗi
Lòng nghẹn ngào giọng nói xót xa

-------------
Hạ hồi phân giải

(1) Thiên Môn Đạo Trưởng: sư huynh Địa Tuyệt Đạo Nhân (người bị thương)
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Dec 26, 2013 11:37 am

Hồi 22
Bên bờ suối Nghi Lâm gặp nạn


La Nhân Kiệt đã hóa ma
Là do kiếm của đại ca Lệnh Hồ
Hắn thừa lúc chàng vô sức lực
Đã ra tay bách bứt không ngừng
Lệnh Hồ Xung thật xuất thần
Dùng mưu giết được Thanh Thành tiểu nhân

Ngập ngừng dạ Nghi Lâm kể lại
Chuyện hôm qua bị hại thế nào:
Trời đang mưa lớn té nhào
Rơi ngay xuống vực đâu nào đường lên
Vì bị té cho nên dơ bẩn
Tìm đến bờ suối cạn rửa tay
Vừa xong… huyệt bị điểm ngay
Đưa vào sơn động đêm ngày chẳng phân
Cũng đang lúc tinh thần sợ hãi
Tiếng mọi người gọi mãi không ngừng
Muốn ra nào có yên thân
Mọi người đi hết hắn dần dâm dê

Lạc vào chốn u mê tăm tối
Muốn giữ thân đâu lối thoát ra?
Đang lo nghe tiếng HA HA
Có người ngoài động mắng la dâm đồ

Đã lén lút dâm ô trong tối
Bị người hay lộ nỗi hoang mang
Tức mình thay - Điền Bá Quang
Ra ngoài tìm kiếm kẻ gan cùng mình
Nhưng rừng núi chỉ im phăng phắt
Quay vào trong thìmất cả hồn
Kẻ ngoài lại mắng nào ngưng
Lại còn chê bạt khinh công… tập tành
Danh Vạn Lý Độc Hành đã vẳng
Giờ bị chê tức hẳn điên đầu
Quay ra lùng kiếm hồi lâu
Bóng người chẳng thấy lại vào động sâu

Người ngoài ấy mưu hầu đã sẵn
Chờ Bá Quang bước hẳn ra ngoài
Tức thì lẻn vào trong thôi
Giải khai huyệt đạo cứu người mau mau

Kế đã tuyệt ngỡ đâu toàn vẹn
Nào có ngờ lại thẹn một khi

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Tue Dec 31, 2013 6:05 am

Hồi 23
Lệnh Hồ Xung giải cứu ni cô

Huyệt còn chưa giải tức thì
Bá Quang trở lại thôi nguy đến rồi

Người quân tử nói lời xin lỗi
Ôm Nghi Lâm thẳng lối chạy mà
Vướng người… ẩn nấp chưa xa
Bá Quang tìm kiếm quyết ra mới đành
Lại ngặt nỗi trời hành thân xác
Phát cỏ tìm Đao phát trúng vai
Đớn đau nào trách tại ai
Chỉ vì bảo vệ hình hài Nghi Lâm

Nảy kế sách liền hồi vào động
Chốn hiểm nguy vốn chốn bình yên
Tức trời không giúp người hiền
Bá Quang phát hiện… Kiếm liền tung ra
Trong bóng tối chàng ta xuất trước
Nhằm Bá Quang trúng được kiếm đầu
Kiếm đao veo véo chạm nhau
Chỉ trong chốc lát ngã màu phân chia

(Nếu muốn giết một bề đã giết
Vì Bá Quang chưa biết đề phòng
Người quân tử lẽ đâu dùng
Lẽ nào đánh lén không dung thứ lòng
Nên kiếm chỉ đâm vùng không hiểm
Muốn đả thương để chiếm thượng phong
Để mà cứu lấy Nghi Lâm
Thoát cơn hoạn nạn trong tầm ấy thôi)

Lòng nhân đức hại người nhân đức
Kiếm pháp còn non nớt bao nhiêu
Đánh Bá Quang, ấy quá liều
Thế nên thương tích lại nhiều nhiều thêm
Bá Quang chỉ rách phần da mỏng
Mà người kia phải nhận ba Đao
Yếu người hơi thở thì thào
Chân không còn vững đảo chao một hồi

Ngay lúc ấy huyệt thôi tự giải
Chàng trai kia bảo phải trốn ngay
Một mình ở lại chốn này
Phát huy kiếm pháp tuyệt hay đấu người

Trong hoạn nạn cùng thời sanh tử
Nghi Lâm còn tư lự chạy – không
Người ta vốn dĩ ân nhân
Làm sao có thể tham sanh bỏ người

Muốn đuổi gấp dùng lời mắng chửi
Chẳng nể nang tôn tự Nghi Lâm
Dẫu rằng chẳng muốn để tâm
Dẫu rằng mắng chửi vì trong khốn cùng

Vốn biết rõ nên lòng càng sợ
Bỏ đi như chẳng nợ nần ai

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat Jan 04, 2014 7:37 pm

Hồi 24
Điền Bá Quang trổ tài thần võ


Cắm đầu một hướng chạy dài
Tới Hành Dương lại gặp ngay ác đồ
Phận bỏ chạy chỉ lo chạy mãi
Mà Bá Quang bắt lại thật nhanh
Ép Ni Cô quá hiền lành
Vào Túy Tiên quán vang danh một miền

Võ công kém thua tên ác độc
Cũng đành cam vóc ngọc thân ngà
Một chốc sau, ân nhân ra
Chàng vừa đuổi kịp đã sà đến ngay

Đau thương quá mình đầy máu đỏ
Chén rượu đầy uống có một hơi
Uống xong trấn tỉnh cả người
Cùng đem danh tính cùng lời trao nhanh
Một người hiệu Độc Hành Vạn Lý -
Điền Bá Quang danh ấy đã lâu
Người kia danh hiệu trước sau
Lệnh Hồ Xung thuộc huynh đầu Hoa Sơn

Chẳng luận tuổi ai hơn ai kém
Chuyện đêm qua nào đếm xỉa chi
Anh hùng gặp gỡ mấy khi
Cùng nhau uống rượu vui vì hôm nay
(Bá Quang trọng người này một nỗi
Chuyện đêm qua động tối lưu tình
Nể người đã chẳng giết mình
Nên nào sát hại bởi tin tưởng người)

Giữa lúc ấy cũng thời có biến
Một người dùng kiếm chém Bá Quang
Một thân vững chãi đàng đàng
Ngồi yên chễm chệ chẳng màng đối phương
Chỉ tránh né như phường mãi võ
Tám chiêu qua nào bỏ chút công
Bỗng đâu loang loáng bên hông
Người kia ngã xuống máu ròng – chết tươi

Bá Quang hãy còn cười nâng chén
Chén chưa nâng kiếm chém tới ngay
Vẫn ngồi… rượu vẫn cầm tay
Thân pháp ảo diệu như mây như rồng

Hồ Xung cũng cùng lòng sức hợp
Hai người liên kiếm vợi như hoa
“Trường Giang Tam Điệp” xuất ra (1)
Bá Quang đứng dậy nhảy xa phía ngoài
(Vị nể bạn vừa rồi giao kết
Đứng tránh chiêu chứ mệt nhọc chi
Giả như kẻ lạ kia thì
Vẫn ngồi uống rượu nhâm nhi tránh đòn)

Lời thăm hỏi ôn tồn mới biết
Người mới kia: Địa Tuyệt Đạo Nhân
Bá Quang giây phút ngập ngừng
Đã nghe tiếng ỐI vang lung cả trời

Đạo Nhân ấy mới thời thủng ngực
Máu lổ loang chạy vựt lấy thân
Gớm thay đao pháp xuất thần
Đao chưa kịp thấy một lần xuất ra

Nể Hồ Xung nên tha mạng hắn
Giữa cuộc vui muốn cạn rượu đầy

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Trường Giang Tam Điệp: một chiêu kiếm trong Hoa Sơn kiếm pháp.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Tue Jan 07, 2014 8:03 pm

Hồi 25
Lệnh Hồ Xung dùng trí khích Điền Bá Quang


Uống vài chén đã ngà say
Xung dùng trí khích lại bày trò thi

Bá Quang đứng đánh thì đã thắng
Nhưng đánh ngồi chưa hẳn ai hơn
Hồ Xung mỗi sáng một lần
Đi mao luyện kiếm xuất thần nhập ma
Mỗi buổi sáng trong nhà xí đó
Ruồi nhặng nhiều ai ngó chẳng điên
Tức mình rút kiếm chém liền
Quanh năm thành được kiếm tiên lúc nào

Kế dẫu mọn khích sao quá tuyệt
Phép Khoái Đao vốn thiệt oai danh
Bá Quang đã luyện thục thành
Lẽ nào không thể phân tranh “kiếm ruồi”

Tính đã nóng nghe thời càng nóng
Vội nhận lời muốn động thủ ngay
Đôi bên giao ước trao tay
Mông rời khỏi ghế thì hay bại – thành
Kẻ đã bại phải nhanh vứt kiếm
Gọi Nghi Lâm một tiếng sư tôn
Lại còn thêm phải tự “cung”
Đều đồng ý cả nên cùng so thôi

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Feb 03, 2014 6:57 pm

Hồi 26
La Nhân Kiệt thủ đoạn đê hèn


Bắt đầu cuộc so tài cao thấp
Bảo Nghi Lâm chạy gấp gấp đi
Thời cơ ập đến mấy khi
Bá Quang không thể tức thì rượt theo
Bởi lời hẹn đã giao khi nãy
Hễ người nào đứng dậy tức thua
Giờ đây hiểu ý Lệnh Hồ
Dùng mưu giải cứu ni cô vẹn toàn

Phần gặp nạn mang thân đi trốn
Lo Hồ Xung lại muốn dõi theo
Chạy xa nấp góc khuất nao
Lỡ trong nguy khó cùng nhau cũng đành

Khoái Đao quá tài tình ảo diệu
Hay Hồ Xung chẳng liệu sức mình
Mới hai mươi thức đinh ninh
Hồ Xung loang lổ khắp hình máu tươi
Ấy là cũng mến người tài trí
Nên Bá Quang đao ý còn nương
Giả như là bọn bất lương
Chưa đầy năm thức xuống phường âm ty

Hồ Xung cũng hiểu vì nghĩa bạn
Nhưng ý liều nào ngán đớn đau
Vẫn cùng đao kiếm chạm nhau
Một hồi nữa... kiếm văng đâu mất rồi
Mình thương tích… cả ngồi không chắc
Sức đã tàn ngã vật xuống ngay
Cảm tình nghĩa bạn qua nay
Thấy người ngã quỵ lòng này chẳng an

Vội đỡ bạn quên màn giao ước
Bị Hồ Xung bắt được điểm sai
Mông chàng còn dính ghế dài
Bá Quang thì đã xa hai thước rồi
Lý đã đuối nên thôi chẳng cãi
Cược đã thua ngần ngại bỏ đi
Nghi Lâm quay lại tức thì
“Thiên Hương Đoạn Tục” cần khi cứu người (1)

Cả lớn nhỏ hơn mười vết chém
Sức vẫn còn chẳng thẹn hùng anh
Cũng trong lúc ấy rành rành
Một người cầm kiếm lạnh tanh bước vào
Thanh Thành phái anh hào Nhân Kiệt
Vốn đã từng quen biết Hồ Xung
Hận xưa Xung đá vào lưng
Nay Xung đuối sức diệt cùng không tha

Chưa hồi sức kiếm đà đâm tới
Thân bị đâm chẳng vội ngã ngay
Vẫn còn ý chí không lay
Kiên cường đứng vững gan lì hơn ai

Trong đau đớn còn xài mưu chước
Kề Nghi Lâm tiếng được tiếng còn
Rằng Tịch Tà kiếm đang chôn…
Khiến cho Nhân Kiệt lạc hồn muốn nghe

Vốn tham của ai dè trúng kế
Tiến lại gần tư thế chẳng phòng
Một kiếm xuyên bụng… là xong
Giết xong Nhân Kiệt, Hồ Xung ngất rồi

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Thiên Hương Đoạn Tục Cao: thuốc chữa vết thương hiệu nghiệm của phái Hằng Sơn.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Mar 10, 2014 5:49 am

Hồi 27
Trong Lưu phủ dị nhân xuất hiện


Quay lại chuyện ở nơi Lưu phủ
Nghe Nghi Lâm có đủ hùng anh
Chuyện xong ai cũng đã đành
Ngấm ngầm căm ghét Thanh Thành tiểu nhân

Cũng lúc ấy thình lình có động
Bóng hai người vút phóng vào trong
Nhanh như một trận cuồng phong
Dừng lại mới biết họ hòng nằm yên
Là đệ tử Dư Thương Hải cả
Huyệt điểm rồi nên hóa cứng đơ
Họ Dư chẳng nhận phần thua
Phóng vút ra cửa tìm người trêu ta
Bóng thấp thoáng lúc xa lúc cận
Lúc thấp – cao, lúc đứng lặng yên
Xem qua cũng rõ uy tiên
Khinh công nhanh tựa sương đêm một màng

Người trông thấy muôn vàn bái phục
Đứng vây quanh đông đúc trầm trồ
Nhưng tìm địch có thấy đâu
Đành quay về kiếm mối đầu chi chăng?

Đến đệ tử khăng khăng giải huyệt
Huyệt chẳng khai chỉ thiệt nội công
Trông qua đại sảnh một vòng
Tìm xem có khách lạ không nơi này?
Chợt lão thấy nơi đây một gã
Người dáng gù xấu lạ làm sao
Cúi mình thi lễ kính chào
Hỏi thăm danh tính phương nào cao nhân?

Lâm Bình Chi bần thần khôn tả (1)
Cắt họ đi khai giả họ đi (2)
Nói rằng họ Mộc tức thì
Giang hồ bàn tán xầm xì vào ra
Nay Tái Bắc Minh Đà xuất hiện
Giang hồ nay thêm chuyện phong ba
Trả thù Thương Hải đánh ra
“Cầm Nã Thủ Pháp” thế là chiếm phong

Vận thần lực quyết lòng giết địch
Nào ngờ đâu lại xích mích nhầm
Hắn nào phải Mộc Cao Phong
Bình Chi giả dạng cũng hòng chẳng rên
Ấy là bởi trước tên thù địch
Lòng hận thù hóa tính ngoan cường
Dẫu rằng đã bị nội thương
Vẫn không nhún nhường một chút mà chi

Cũng lúc ấy âm i nội lực
Sức từ đâu chàng vựt dậy ngay
Thương Hải sợ hãi thu tay
Ngỡ ngàng thất sắc mới hay sự tình

Có người lạ đinh ninh giúp sức
Hình thù như quái vật dị thường
Lùn, gù, béo, lác bi thương
Thế mà sức lực tựa nhường ngàn non
Nghe danh tính hãy còn kinh ngạc
Mộc Cao Phong phiêu bạt đến đây

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Lâm Bình Chi lúc này đang cải trang gù lưng
(2) Chữ Lâm cắt đi một nửa thành chữ Mộc – vì nếu khai họ Lâm sẽ bị Dư Thương Hải phát hiện. Điều này vô tình khiến họ và hình thù giống Mộc Cao Phong (có ngoại hiệu là Tái Bắc Minh Đà) nên mọi người nhầm.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sun Mar 16, 2014 5:31 am

Hồi 28
Tiểu cô nương mạt sát Dư Thương Hải


Còn chưa dám động thủ ngay
Lại nghe tiếng BỊCH nơi này vang lên
Thêm một kẻ nằm kền ra đó
Vẫn áo xanh thuộc họ Thanh Thành
Nghe rằng giọng nói rất thanh
“Bình Sa Lạc Nhạn vang danh gian đồ” (1)

Bị sỉ nhục chẳng lo chẳng lượng
Phóng vút đi mường tượng Cắt bay
Bắt người nói, bóp mạnh tay
Ngờ đâu nhìn rõ mặt mày… tiểu nương
Quá tức tối đả thương đứa bé
Thân bề trên phạm lễ mất rồi
Hãy còn hào kiệt đứng coi
Xôn xao chỉ trích giống nòi ác ôn

Mang tiếng nhục đâu còn lời giải
Đành cuối mình xem lại vết thương
Dỗ dành an ủi tiểu nương
Thẹn thùng lão bước đi nhường vào trong

Hai đệ tử tại phòng đã chết
Đâu biết người nỡ giết lúc nao
Tồi Tâm Chưởng – vận lực cao (2)
Cực kỳ chính xác đánh vào giữa tim

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Bình Sa Lạc Nhạn: chim Nhạn lạc cánh mà rơi xuống – ý nói 3 đệ tử Thanh Thành bị điểm huyệt vứt vào trong đại phòng. Trước đây Lệnh Hồ Xung dùng Báo Vĩ Cước đá mấy đệ tử Thanh Thành bay từ trên lầu xuống đất đã mỉa bằng câu này.
(2) Tồi Tâm Chưởng là môn nội công của phái Thanh Thành, nay đệ tử Thanh Thành bị chính Tồi Tâm Chưởng giết chết.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon Mar 17, 2014 10:36 am

Hồi 29
Khúc Phi Yên xin thuốc cứu người


Cũng lúc ấy Nghi Lâm nhớ lại
Chuyện hôm qua ôm xác Hồ Xung
Loạn tâm nên chạy lung tung
Sức tàn ngã quỵ giữa đường ngất đi
Khi tỉnh dậy người thì chẳng thấy
Lòng ngậm ngùi biết lấy chi đo
Thế rồi lòng dạ buồn xo
Khóc òa nức nở… ngỡ cho nhân tình

Đang mơ mộng thình lình tỉnh giấc
Bởi họ Dư trở mặt đánh vào
Ngọn Trùy phóng đến ào ào
Định Dật ngăn cản khác nào vô biên
Thân xa lắm tiến liền chẳng ngại
Xuất chiêu sau mà lại chiếm tiên
Ngờ đâu Thương Hải gây phiền
Dùng mưu đã gạt người hiền mắc ngay

Lão vận lực phóng tay ra trước
Nghe VO VO tiếng được tiếng còn
Nhìn ra là cuộn giấy tròn
Nhằm Tiểu Nương đánh quyết đòn chẳng tha

Ai cũng nghĩ phận là bé gái
Sức ở đâu chống lại họ Dư
Cứu người kể cũng đã hư
Làm sao đến kịp phải như tiên thần

Tiểu Nương ấy vững thần nào sợ
Phát tay ra cứ ngỡ như chơi
Nghe CẠCH một tiếng tức thời
Giấy kia nát vụn rã rơi khắp nhà
Ai trông thấy cũng hoa cả mắt
Đám vô danh tái mặt thất kinh
Một cô bé nhỏ xinh xinh
Lại tu luyện được nội kình tài ba
Các tiền bối cũng là hiểu biết
Chiêu thức kia vốn thiệt tà ma
“Bách Điểu Triều Phụng” phát ra
Nếu hàng trưởng bối giết là vài tên

Yêu bé nhỏ bước lên bảo vệ
Định Dật vừa nghiễm nghệ ra uy
Sai Nghi Lâm, dẫn bé đi
Còn trong đại sảnh còn nguy tột cùng

Hai tỷ mụi giờ chung một lối
Mới làm quen mới hỏi họ tên
Bé tên rằng Khúc Phi Yên
Nhân dịp làm phiền sư tỷ Nghi Lâm
Đoạn Tục Cao truy tầm cứu bạn (1)
Có người thân gặp nạn hiểm nguy
Nên cần thuốc chữa tức thì
Thân ni theo bước từ bi cứu người

Dẫu vẫn biết ở nơi Kỷ Viện
Tấm lòng thành chỉ nguyện trị thương

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Đoạn Tục Cao: Thiên Hương Đoạn Tục Cao
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Mar 19, 2014 4:51 am

Hồi 30
Người bị thương đó là ai

Vào nơi kỷ viện bất thường
Nghi Lâm phát giác chuyện nhường khó tin

Bá Quang cũng ẩn mình trong ấy
Thấy Phi Yên như thấy sư tôn
Nghiêm mình kính cẩn hết lòng
Dẫu sai bảo hắn vẫn không cãi lời

Vào phòng tối… hai người chữa bệnh
Đoạn Tục Cao thoa vết thương ngoài
Bệnh nhân cũng tỉnh dần rồi
Nội thương vẫn hãy còn thời tiêu hao

Cứu nhân mạng khác nào xây tự
Không chút lòng do dự, đắn đo
Hùng Đởm Hoàn - lấy ra cho (1)
Ba viên… người bệnh uống hồ tỉnh ngay

Trong phòng tối đèn này được thắp
Khiến Nghi Lâm trố mắt bàng hoàng
Hồ Xung trước mặt của nàng
Lòng này lay động… ngỡ ngàng xuyến xao

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Hùng Đởm Hoàn: một loại thuốc trị nội thương hữu hiệu của phái Hằng Sơn
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Mar 20, 2014 5:21 am

Hồi 31
Kiếm ni cô quần hùng vào kỹ viện


Chưa nói được lời nào thỏa nguyện
Phía bên ngoài cất tiếng vẳng lời
Tiếng rằng Định Dật đến rồi
Truy tìm đại tặc dâm đồ Bá Quang

Lại vẳng tiếng OANG OANG ghê rợn
Lão họ Dư cũng đến tức thời
Tiếng chưa dứt, đã thấy người

Ở trong phòng tối… một đôi so tài
Tiếng đao kiếm đinh tai nhức óc
Luận võ công ngang sức cùng nhau
Hai người trao đổi đã lâu
Dẫu cho thắng - bại ai đâu hay nào

Lại có tiếng người vào phòng tối
Điền Bá Quang mở lối thoát thân
Khinh công người đã xuất thần
Đã đi mấy kẻ đuổi gần được đâu

Chính Phong cũng tiến vào tìm kiếm
Cứu Nghi Lâm còn điểm chút danh

Bấy giờ nói chuyện Hồ Xung
Sợ người phát hiện Nghi Lâm nơi này (1)
Trí nhanh ấy nghĩ ngay một kế
Muốn tránh người cứ để sáng đèn
Lâm, Yên hai mụi lên giường
Trùm chăn kín lại… tóc nhường xõa ra (2)

Phía bên ngoài người đà đến trước
Phái Thanh Thành tiến bước vào ngay
Hồng Nhân Hùng tái mặt mày
Hồ Xung ngồi chễm chệ ngay giữa phòng

Nghi Lâm kể hắn hòng đã chết
Sao bây giờ có mặt nơi đây?

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Nghi Lâm là một ni cô thì không nên để người đời nhìn thấy trong kỹ viện
(2) Nghi Lâm không có tóc, là xõa tóc của Phi Yên. Nhằm đánh lừa người trông thấy rằng người nằm trên giường là một kỹ nữ chứ hoàn toàn không có ni cô.
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Fri Mar 21, 2014 5:29 am

Hồi 32
Gặp nguy nan hào kiệt khuất thân

Thương Hải cũng tiến vào ngay
Còn hòng lục soát nơi này chẳng yên
Thân trưởng bối có tên có tuổi
Thấy tóc dài xõa dưới bức rèm
Nào đâu có dám lục thêm
Thanh danh bay mất một đêm không chừng

Người không thấy nổi khùng lúc ấy
Giận Lệnh Hồ biết lấy chi cân
Thế là lại nổi si sân
Nhằm ngay giữa ngực Hồ Xung đánh vào
Sức đã yếu sức nào chịu nổi
Hứng chưởng người lại thổ huyết tươi
Hả giận Thương Hải tươi cười
Gã Gù chứng kiến… xen lời dèm pha

Dư Thương Hải nhảy ra bắt lại
Hỏi Gã Gù cho phải họ tên
Gã Gù liền đứng thẳng lên
Lâm Bình Chi… đã xưng danh cùng người

Biết kẻ địch tức thời vận lực
Thân Bình Chi đau nhức rã rời
Nhưng nào có cuối đầu thôi
Nghiến răng chịu nỗi đau tôi tột cùng

Cứu kẻ yếu Hồ Xung dùng kế
Kiếm Tịch Tà gia thế họ Lâm
Phước Oai Tiêu Cục trăm năm
Vang danh thiên hạ kẻ tầm người mong
Những Kiếm Quyết… Chi hòng cất giấu
Thương Hải đang nung nấu lòng tham
Cao Phong nghe… cũng muốn tìm
Tịch Tà Kiếm Phổ rõ tình ngay gian

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Mar 26, 2014 5:51 am

Hồi 33
Hỗn Nguyên Công giải cứu Thiếu tiêu đầu


Lẽ nào lại bàng quang tự thủ
Vươn cánh tay nắm giữ Bình Chi
Hai bên đọ sức tức thì
Kéo về hai phía ai chì hơn ai

Lòng căm hận thân trai cực điểm
Ý chí cao sợ hiểm nguy đâu
Dẫu cho thân thể quặn đau
Mím môi chịu đựng chẳng đầu hàng ai

Mãi giành giật… tranh tài cao thấp
Mộc cùng Dư hấp tấp ra đòn
Tranh nhau bảy chục chiêu non
Bất phân thắng bại hãy còn đấu thêm
Tính ác độc chẳng thèm nhường nhịn
Mộc lạnh lùng quyết chín quyết mười
Vận toàn nội lực vào người
Xé Bình Chi… dẫu chết tươi cũng đành

Kiếm Tịch Tà ẩn danh đã bấy
Dư mưu mô đoạt lấy chưa thành
Làm sao để mất cho đành
Buông tay chẳng nỡ hại hành Bình Chi
Mộc ha hả cười khì đắc thắng
Cướp Chi về dễ đặng như chơi
Uy hiếp Thương Hải tức thời
Cũng đành nhịn nhục thôi rời nơi đây

Hảo hán khác chẳng lây rước vạ
Bỏ đi ngay có lạ chi đâu
Quần Ngọc tịch mịch đêm thâu
Chỉ còn Lâm, Mộc bên nhau nơi này
Muốn Tịch Tà trổ ngay dịu kế
Ép Bình Chi làm lễ bái thầy
Anh hùng còn biết lối ngay
Nào đâu chấp nhận người thầy tà ma
Rượu mời sẵn người đà không uống
Rượu phạt đây cuối xuống ép người
Tay đè lên óc tức thời
Kình lực truyền xuống cho ngươi thấp đầu
Phần hào kiệt nào đâu sợ chết
Dẫu có đau cũng quyết không rên
Giữ cho đầu vẫn vị yên
Khiến cho họ Mộc cũng phiền lắm thay

Hãy còn đang loay hoay toan tính
Chợt Bình Chi trấn tỉnh phi thường
Từ đâu sức mạnh trào dâng
Gạt tay họ Mộc, xuất thần đứng lên
Có chuyện lạ có nguyên nhân chứ
Mộc Cao Phong tư lự nghĩ suy
Nội công mà hắn giải nguy
Hỗn Nguyên Công Pháp khác gì chút đâu

Kẻ giúp đỡ xuất đầu lộ diện
Thì ra Quân Tử Kiếm ra oai
Nhạc Bất Quần, quả hữu tài
Bình Chi thoát Mộc, biết ai hơn rồi
Đánh không lại đành thôi bỏ chạy
Tiếng đã nhơ đâu ngại nhơ thêm
Lao mình vào giữa bóng đêm
Chỉ trong nháy mắt biệt tăm mất rồi

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Mar 26, 2014 5:59 am

Hồi 34
Cô gái bán rượu lại xuất hiện


Tưởng đã chết lại thời được sống
Mộ võ công lớn rộng cao thâm
Mộ ơn cứu mạng bao lần
Cúi đầu quỳ lạy xin phần đồ nhi

Người có chí mến thì đã mến
Nhận sư đồ chẳng kiến mẹ cha
Âu là một nỗi phiền hà
Tạm thời thâu nhận cùng Hoa Sơn trò

Dùng pháo lệnh triệu đồ đệ lại
Lâm Bình Chi kiến bái chư huynh
Gặp ngay thiếu nữ đoan hiền
Thanh âm quen thuộc vang lên trong ngần
Nhớ đến người đã từng được gặp
Nàng Uyển Nhi ma ghét quỷ hờn
Mà sao giờ đẹp tuyệt trần
Khác chi những vị tiên thần trong tranh
Thiếu nữ ấy đã đành tuổi nhỏ
Lại muốn người gọi Tỷ mới cam
Nhập môn sau cuối Hoa Sơn
Thì đành chấp nhận phần hơn về người

Bất Quần chỉ mỉm cười vui vẻ
Tìm Hồ Xung, sai đệ tử đi
Soát Quần Ngọc Viện chi ly
Vẫn không vết tích chút gì còn lưu
Hiểu đệ tử lắm mưu nhiều kế
Giữ thanh danh ắt thế rút lui
Làm sao tìm được bóng người
Hoa Sơn núi ấy… đành thôi quay về

Quần Ngọc Viện bốn bề yên ắng
Giữa đêm khuya tĩnh lặng như tờ
Còn đây ba kẻ đợi chờ
Người người đi hết thời cơ chín mùi
Hồ Xung đã tỉnh rồi… tránh né
Các Hoa Sơn sư đệ bao che
Biết người ẩn nấp trong khe
Đi tìm đã thấy chớ hề báo đâu

Phi Yên vốn trong đầu sẵn kế
Đã lặng thầm tìm thế rút lui
Quần Ngọc giờ chỉ hai người
Nghi Lâm sư mụi rối bời tâm can
Thân ni vốn nặng mang cửa phật
Ở chung phòng cùng đấng nam nhi
Cảnh trời ai biết hài – bi
Hồ Xung đau nặng bỏ đi sao đành

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat Mar 29, 2014 5:39 am

Hồi 35
Nghe chuyện Linh San, tiểu ni đau lòng
Hồi 36
Nỗi lòng bí ẩn của ni cô
Hồi 37
Niệm Bồ Tát giải nạn ân nhân


Rời Quần Ngọc Nghi Lâm cứu bạn
Đưa Hồ Xung lánh nạn trong rừng
Tìm ra hang động kín bưng
Hai người trú ẩn tạm dừng nơi đây

Thân muốn rã bao ngày nguy hiểm
Thêm ngoại thương chết lịm liên hồi
Cồn cào bụng đói ruột rời
Nhờ Nghi Lâm mụi tìm thời thức ăn
Người tu đạo băn khoăn quá đỗi
Trộm cắp Dưa như nỗi khổ hành
Phạm quy lòng dạ lạnh tanh
Cứu người… nhắm mắt cũng đành trộm thôi

Nơi hoang vắng chỉ đôi nam – nữ
Dẫu biết tu sao cứ động lòng
Nhìn nhau má lại thêm hồng
Cũng là nhi nữ chớ không khác gì

Hồ Xung cũng vẫn thì một dạ
Nghĩa mụi huynh chẳng trá, đinh ninh
Kể Nghi Lâm mụi chuyện tình
Xung – San thuở nhỏ lung linh cuộc đời

Xuất gia lúc thuở thời thơ ấu
Nay động lòng đau đáu tâm can
Giữ mình một cõi thênh thang
Ước gì lúc trước chẳng mang sư đồ

Bệnh lúc phát Lệnh Hồ đau đớn
Tiểu ni cô trí quẩn lo âu
Cầu an kinh phật niệm mau
Nghĩa tình nồng ấm… giảm đau Lệnh Hồ

-------------
Hạ hồi phân giải
(Ba hồi này chỉ là những mẫu chuyện phím của Hồ Xung cùng nỗi lòng Nghi Lâm, xin được rút ngắn)
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Apr 10, 2014 5:23 am

Hồi 38
Lưu Chính Phong thụ chức triều đình


Lại nói chuyện thầy trò họ Nhạc
Thu Bình Chi ý đạt tâm mừng
Tiến vào Lưu Phủ ung dung
Vui chào gặp gỡ quần hùng muôn phương
Đến Thương Hải khiêm nhường thi lễ
Mừng luyện thành cái thế võ công
Hạc Lệ Cửu Tiên luyện xong
Hẳn làm vang vẻ Thanh Thành nay mai

Giữa lúc hội anh tài cao hứng
Chợt muôn người kiến chứng quan nha
Áo bào, chễm kiệu kiêu sa
Tay bưng khay đỏ vào nhà Chính Phong
Truyền thánh chỉ Hoàng Cung gửi đến
Phong Chính Phong… Tham Tướng - chức quan
Muôn phương hào kiệt bẻ bàng
Anh hùng một thuở sao hàng triều cung?

Kế đã trước ung dung cười mỉm
Phận như xong… giờ điểm… rửa tay
Thau vàng ngay giữa chính đài
Giang hồ hiểm ác từ nay chẳng màng

Tay chưa nhúng “HÃY KHOAN” đã vẳng
Phía bên ngoài bốn hán tử vào
Cầm Kỳ Ngũ Lệnh giơ cao
Lệnh Lưu gia hãy định sau việc này

Chí đã quyết từ nay bỏ mặt
Dẫu lệnh ban cũng vứt, màng chi
Tả minh chủ dẫu tôn nghi
Việc riêng đâu thể nói gì là sai

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat Apr 12, 2014 5:22 am

Hồi 39
Bọn Tung Sơn uy hiếp Lưu gia


Định Dật bỗng khoan thai… chính kiến
Minh chủ can sự hiển hữu nguyên
Chính Phong xin hãy nhượng quyền
Một ngày dẫu trễ chẳng phiền chi đâu

Nể kẻ đạo đức cao vọng trọng
Nể hùng anh kỳ vọng như nhau
Rửa tay gác kiếm dời sau
Một hôm không quá mong sao đẹp vì

Cây muốn lặng cớ chi gió thổi
Tất gia nhân bị trói từ lâu
Hiếp người chẳng nể thấp cao
Tung Sơn quá đáng khác nào tà ma
Bậc hảo hán xưa ta lừng lẫy
Trò tiểu nhân kế ấy khinh nhờn
Chẳng cần phân biệt thiệt hơn
Rửa tay quay lại quyết lần thành công
Dẫu gia quyến biết không lối thoát
Dẫu Tung Sơn hiếp đáp dọa đe
Chỉ như những mẫu trò hề
Nắm phần chính nghĩa còn nề chi đâu

Giữa lúc ấy phía sau rít gió
Tựa như không chẳng ngó ngàng chi
Ba chiêu qua lại tức thì
Địch nhân đã ngã gục đi mất rồi
Gió lại rít chẳng thôi ngưng nghỉ
Hai Hán nhân đã dí kiếm vào
Dẫu gì cũng bậc tôn cao
Chân tay quyền cước khác nào phượng bay
Chỉ một chốc địch tay rơi kiếm
Lưu Chính Phong đã chiếm cuộc này
Tiến về phía thau vàng ngay
Chỉ mong nhúng nước rửa tay giang hồ

Ai biết được cơ đồ phía trước
Muốn rửa tay có được toại đâu
Nghe VÉO bay vút qua đầu
Ám khí đã đánh úp thau vàng rồi

Trên đỉnh nóc tiếng cười vang dội
Thoáng bóng người tiếng nói lảnh lanh
Đại Tung Dương Thủ - Phí Bân
Đến nơi ra mắt anh hùng muôn phương
Kế đã sắp của phường gian bạo
Một chốc qua lại đáo hai người
Chỉ nghe văng vẳng tiếng cười
Bóng vàng thấp thoáng đã thời hiện thân

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Wed Apr 16, 2014 5:33 am

Hồi 40
Lưu Chính Phong kết bạn tà ma


Giọng nghiêm nghị Phí Bân vấn tội
Lưu Chính Phong kết nối tà ma
Tả minh chủ đã điều tra
Cùng Khúc Dương lão kết là đệ - huynh
Một người bậc tiên sinh chính phái
Còn một người Trưởng Lão tà ma
Đối đầu mấy vạn năm qua
Trời chung không đội sao là đệ huynh

Mấy ai hiểu hết tình nhân thế
Dẫu hai người vai vế đối nhau
Nhưng khi âm nhạc tâm đầu
Cầm – Tiêu hợp khúc thần sầu nhạc giai
Cũng bởi mộ kỳ tài âm nhạc
Nên quyết cùng thoái thác giang hồ
Bất phân thiện ác cơ đồ
Cùng nhau hợp tấu mong hồ yên thân

Người biết chuyện nào phân phải trái
Kết tà ma ắt hại kẻ hiền
Sai đường chuốc nỗi lụy phiền
Ai người chẳng sợ sẽ liên lụy mình

Tả minh chủ rõ tình toan trước
Cho Chính Phong cách được quay đầu
Khúc Dương hãy giết cho mau
Bằng không gia quyến tất hầu trừ đi

Người quân tử có gì đáng sợ
Hại đệ huynh man rợ đáng khinh
Không vì ôm một chữ vinh
Mà quên đi những nghĩa tình đậm sâu
Thân dẫu chết cũng đâu oán thán
Chính nghĩa còn ai dám cuồng ngông
Một khi sống chết không cần
Toàn gia nát thịt tan thân cũng đành

Phí Bân vội chia thành hai phía
Trong Lưu gia ai kẻ khôn đường
Đứng về chính nghĩa một phương
Còn như tăm tối chẳng phường dung thân

Đời ai biết đường gần – xa chứ
Chết là chi, tư lự mà chi
Người trong Lưu phủ tức thì
Về chính Phong đứng chẳng gì phân vân

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Fri Apr 18, 2014 5:23 am

Hồi 41
Vì bạn già toàn gia mắc nạn


Mễ Vi Nghĩa(1) thẳng thừng cương quyết
Rút kiếm ra hòng giết kẻ thù
Chỉ nghe tiếng Ù Ù
Phí Bân dùng ám khí trừ loạn quân
Thương đệ tử dùng thân chắn lại
Hướng Đại Niên(2) tinh quái nhanh hơn
Chẳng lo sống chết bản thân
Hứng ngay ám khí… lìa trần còn đâu
Sẵn xác chết trong đầu nảy kế
Đẩy xác đi mong chế ngự người
Phí Bân tránh xác được rồi
Toàn thân lạnh cứng, kiếm nơi yết hầu
Ngay kỳ lệnh ngũ màu cũng lấy
Đòi Tung Sơn tất thảy bàn hòa
Chỉ xin thả gia quyến ra
Cùng muôn đồ đệ rời xa giang hồ

Người trung thực đâu so kẻ hiểm
Mạng Phí Bân chẳng yểm nổi thân
Vợ con, đồ đệ, gia nhân
Đưa ra giết hại chẳng cần nghĩ suy
Dẫu Phí Bân lâm nguy cũng mặc
Bọn Tung Sơn tim ắt chẳng còn
Gia quyến, đệ tử Hành Sơn
Cùng nhau giết sạch chẳng cơn xót lòng

Dẫu tuấn kiệt cũng dòng đắng lệ
Tấm lòng nhân đâu thể giết bừa
Rành rành cuộc chiến đã thua
Thả luôn họ Phí, giết thừa mà thôi

Thân đại bại không lời oán thán
Cùng tiếng tăm tiêu tán theo mây
Đau lòng tự vẫn nơi này
Kiếm chưa đâm, bị đánh bay mất rồi
Bóng thấp thoáng dáng thời xuất hiện
Khiến anh hùng chứng kiến bàng hoàng
Khúc Dương trưởng lão danh vang
Khinh công người thật nhẹ nhàng như mây

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) (2): tên hai người đồ đệ cưng của Lưu Chính Phong
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat Apr 19, 2014 11:36 pm

Hồi 42
Khúc Tiếu Ngạo từ đây bặt tiếng


Tay cùng nắm rời ngay chốn ấy
Thù chẳng màng bỏ chạy cứu thân
Chợt nghe chưởng rít sau lưng
Khúc Dương quay mặt vận thần công so
ẦM một tiếng vang to dữ dội
Thân Khúc Dương bị nội thương rồi
Thì ra có đến ba người
Hợp cùng sức đánh… đáng cười làm sao!
Bị đánh lén lòng nào chẳng tức
“Hắc Huyết Trâm” phóng hết về sau
Tránh né… bẻ mặt anh hào
Khúc – Lưu trốn biệt nơi nào… lẹ thay

Lại nói chuyện Lệnh – Nghi hai vị
Ở trong rừng thương thế đã lành
Đang đêm sao sáng rõ rành
Chợt nghe thánh thót tiếng Đàn cùng Tiêu
Đàn - Tiêu hợp tựa mây hợp gió
Tựa ánh trăng lấp ló bên thềm
Nhẹ nhàng, bay bổng, êm đềm
Ngân nga, thánh thót ru êm lòng người
Cũng có lúc thanh thời gay gắt
Lại có khi như bắt đuổi nhau
Có khi như rất u sầu
Có khi nghe ở tận sâu tâm hồn

Nghe thanh ấy bồn chồn khó tả
Tính hiếu kỳ chân thả bước tìm
Âm thầm lặng lẽ đến gần
Phát hiện Lưu – Khúc ân cần đàn – tiêu

Chợt dây đứt… người tiều tụy rõ
Vận công đàn sức đó tàn mau
Vẻ người thiểu não than sầu
“Giang Hồ Tiếu Ngạo” từ đây thất truyền

Nghe HA HẢ vang liền mấy tiếng
Một bóng đen xuất hiện tức thời
Phí Bân theo gót đến nơi
Tay cầm bảo kiếm buôn lời khinh khi

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu Apr 24, 2014 6:55 am

Hồi 43
Sợ lộ chuyện Phí Bân hạ sát thủ


Giờ phát hiện đã thì quá muộn
Đành cầu xin một hướng mà đi
Xin người buông thả Yến nhi
Mạng già dẫu chết chẳng gì phải lo

Thân xác nhỏ gan to quá đỗi
Tính kiên cường nào thối cứu thân
Làm người giữ đạo nghĩa – nhân
Quyết cùng sống chết với phần bề trên
Rút song kiếm tiến lên quyết đấu
Vẫn biết rằng tài dẫu không cao
Chỉ ba chiêu, biết anh hào
Song kiếm đã rớt, yết hầu… người đe

Người độc ác đâu dè lớn nhỏ
Đã giết người còn ngó ngàng chi
Ấn tay hạ thủ tức thì
Mong sao kết liễu Yến nhi lẹ làng

Tay chưa ấn HÃY KHOAN đã vẳng
Giữa bốn bề im ắng núi rừng
Bước ra xưng Lệnh Hồ Xung
Chỉ là bé nhỏ… xin đừng thẳng tay

Làm việc xấu phơi bày trước mắt
Tiếng dơ đồn còn mặt mũi sao
Giết thêm một mạng khác nào
Trừ đi mối họa về sau… đời mình
Ý nghĩ đến đã tinh tường kế
Vung kiếm lên chẳng nể Hoa Sơn
Tiến lên mong giết một lần
Giết người diệt khẩu an thân nơi này

Người cửa phật lòng ngay dạ thật
Núp trong lùm ấm ức đã lâu
Lại lo chàng Lệnh chết đau
Bước ra khuyên giải mong cầu buông tha
Thân đã chuốc tà ma độc ác
Thêm một người dấn xác quỷ môn
Đổi phương muốn giết Nghi Lâm
Thuộc hàng tiểu bối trong tầm tay thôi

Giữa lúc ấy tiếng đàn vang tới
TANG TÌNH TANG như đợi từ đâu
Phí Bân thất sắc, dạ sầu
Tiêu Tương Dạ Vũ đến mau… cứu người

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sun Apr 27, 2014 5:32 am

Hồi 44
Sắp chết vẫn còn mê nhạc điệu


Thân chưa đến kiếm thời đã đến
Nhằm Phí Bân quyết tính diệt trừ
Thụt lùi nào có kịp đâu
Kiếm mau lẹ quá… cắm sâu ngực rồi
Hồn chưa tỉnh kiếm thời đến tiếp
Khiến Phí Bân không kịp trở tay
Càng sau Mạc Đại càng hay
Kiếm như giấy mỏng, ảo bay như rồng

Vận toàn sức quyết lòng chống đỡ
Thêm ngoại thương sức sợ giảm hơn
Tận lòng Mạc Đại ghét hờn
Công như vũ bão chẳng nhường nửa chiêu
Chợt họ Phí thất kêu một tiếng
Cả thân hình bị liệng lên không
Mạc Đại cất kiếm vào trong
Ung dung đi mất… còn hòng đờn ca

Đi xa tít xác đà mới rớt
Giữa ngực người thêm một kiếm sâu
Chút hơi tàn đã tắt mau
Một đời ác độc cũng chầu Diêm La

Tiêu Tương khúc nghe qua não ruột
Khúc – Lưu bàn mà buốt lòng ta
Người thiên cổ… sắp hóa ra
Thế mà nhạc điệu vẫn hoa hoa bàn

Biết sức kiệt thân tàn đã tới
Gọi Hồ Xung xin đợi một điều
Đem bài hợp tấu Cầm – Tiêu
GIANG HỒ TIẾU NGẠO bạt phiêu chân trời
Mong tìm được một người tài giỏi
Hiểu âm – giai tiếp nối Khúc – Lưu
Người lúc chết, chút yêu cầu
Mong sao khúc nhạc ngàn sau vẳng truyền

Thân lãng tử nghĩ duyên gặp gỡ
Phận hiền lương đâu nỡ chối từ
Nghe lời ủy thác gật gù
Khúc – Lưu nhắm mắt phiêu du mất rồi
Khúc Phi Yến ngậm ngùi quá sức
Chôn Gia Gia tự lực… hiếu nhi
Một mình chẳng quản ngại chi
Xót lòng tiếng khóc thầm thì vẳng nghe

Xác họ Phí, Xung dè chôn cất
Sợ người tra… Mạc ắt lộ ngay
Đâm thêm nhiều kiếm loạn tay
Lỡ người thấy xác… chẳng hay ai làm

Tận xa tít lại vang tiếng kiếm
Ngước nhìn xa phát hiện ra ngay
Hoa Sơn kiếm pháp ra tay
Đấu cùng kẻ khác hăng say giữa rừng
Dặn Phi Yến, Nghi Lâm ở lại
Xung một mình bước trải đi tìm
Nấp trong bóng tối… lặng im
Thì ra Sư Phụ đang kiềm họ Dư

Một người tấn ngỡ như bão táp
Người thủ thân tựa tháp, tựa non
Họ Dư dẫu tấn mọi đường
Cũng không động được vào thân Bất Quần
Lòng nhân đức chỉ cần phòng thủ
Còn họ Dư tấn cứ không ngừng
Kiếm người nhanh lẹ quá chừng
Âm thanh chạm kiếm bừng bừng vang lên
Tựa như gió liên miên bất tuyệt
Như sóng khơi mãi miết không dừng
Nghe KENG thật lớn… đã ngừng
Họ Dư bỏ chạy… Bất Quần đuổi theo
Thoáng một chút đã vèo mất hút
Xung cuốn cuồn vội bước theo sau
Đến nơi… gặp bức tường rào
Trong tòa Phá Miếu… thì thào tiếng ai

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Thu May 01, 2014 2:15 pm

Hồi 45
Lâm Chấn Nam ủy thác di ngôn


Trong Phá Phiếu, Mộc tra kiếm phổ
Bắt Lâm – Vương thổ lộ nơi gìn
Cứng đầu thinh vẫn lặng thinh
Một lòng bất khuất, coi khinh ác tà

Xung muốn cứu… nghĩ ra kế nhỏ
Nói Bất Quần đang ở ngoài sân
Mời Cao Phong sớm hiện thân
Đôi bên tỷ võ quyết phần thắng thua

Lần gặp trước mới vừa chớ mấy (1)
Tử Hà Công ai thấy chẳng kinh
Thôi thì chạy cứu thân mình
Hẹn ngày tái ngộ sẽ tranh cùng người

Hồ Xung biết chỉ cười qua chuyện
Tiến vào trong xem hiện thế nào
Lâm – Vương hai vị thều thào
Tàn hơi sắp dứt, máu trào trên môi
Lời an ủi hai người đôi chút
Kể Bình Chi vốn một hiếu nhi
Bất Quần thu nạp từ khi
Nay là đệ tử núi thì Hoa Sơn

Nghe tin tốt thỏa cơn mong mỏi
Nhưng sức tàn chẳng đợi được lâu
Gặp Xung, chỉ biết mong cầu
Di ngôn ủy thác truyền sau cho người
“Quỳ Hoa ngõ có ngôi nhà ấy
Vật dưới hầm phải lấy giấu đi
Tổ tiên dặn lại uy nghi
Họ Lâm không được xem gì bên trong”

Lời vừa dứt mắt hòng nhắm lại
Vương phu nhân chẳng ngại ngần chi
Chút hơi… tự sát tức thì
Vương – Lâm phu phụ cùng đi… mất rồi

Thì cuộc sống không vui đi nữa
Một cuộc đời cũng tựa bèo trôi
Sống nay mai chết mà thôi
Làm sao thoát được ải trời đã ban
Nếu có trách, trách than số phận
Cả một đời lận đận do trời
Chết rồi thân xác thảnh thơi
Hồn siêu phách lạc tiếng đời trôi xa

Mang trọng bệnh thân đà sức kiệt
Lòng ngậm ngùi đâu biết gì hơn
Mong sao ở chín suối vàng
Người đi chẳng chút trách than Xung này

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sun May 04, 2014 11:01 pm

Hồi 46
Lệnh Hồ Xung trổ tài miệng luỡi


Trong Phá Miếu giờ đây tĩnh lặng
Nhạc Bất Quần mau mắn đến ngay
Xem qua sự việc nơi này
Thêm Hồ Xung thuật… việc nay qua rồi
Pháo hoa bắn lên trời làm hiệu
Đồ đệ người cũng khéo đến liền
Mai táng hai kẻ uy tiên
Về Hoa Sơn phái… nghiễm nhiên thầy trò

Về bản phái Lệnh Hồ khỏe hẳn
Đem Khoái Đao bài bản diễn ra
Bất Quần, Trung Tắc xem qua (1)
Biết rằng đao pháp quả là cao siêu
Ninh Trung Tắc ra điều nghĩ ngợi
Đao pháp kia vốn lợi hại rồi
Hồ Xung kiếm pháp non người
Làm sao chống trả mà thời bình an

Hồ Xung thuật rõ ràng chuyện cũ
Thấy Khoái Đao cũng đủ phi thường
Giở trò miệng luỡi như đuờng
Thập Tam Đao Pháp thuộc phường nữ nhân
Bởi sư mẫu đã từng diễn thử
Có tên là “Phi Tú Thần Châm”
Nhờ người diễn chậm cho xem
Để phân định rõ có nhầm lẫn chăng

Bá Quang tức… liền hăng say diễn
Kẻ thông minh chứng kiến rõ ràng
Thế là ghi nhớ vội vàng
Cả mười ba thức không xàng nửa chiêu

-------------
Hạ hồi phân giải
(1) Trung Tắc: Ninh Trung Tắc vợ Nhạc Bất Quần, còn gọi Ninh Thị Nữ Hiệp
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat May 10, 2014 3:56 pm

Hồi 47
Vô song vô đối Ninh Thị nhất kiếm


Liền rút kiếm cùng khiêu khích đấu
Mong tìm ra điểm yếu Khoái Đao
Cho dù đánh thắng thế nào
Hồ Xung cũng nói Khoái Đao hơn nhiều
Ninh Trung Tắc ra điều bực tức
Kiếm người khoa mỗi lúc một nhanh
Kiếm – đao quang phát hợp thành
Một làn ánh sáng xanh xanh lạ thường

Chợt Trung Tắc bất dường lớn tiếng
Mũi kiếm nguời thoắng liếng đâm vô
Nhằm ngay giữa ngực Lệnh Hồ
Đâm sâu tận cán cơ đồ chết ngay
Lại thấy kiếm gãy, bay nhiều đoạn
Lệnh Hồ Xung hốt hoảng, kinh hoàng
Thì ra trong lúc đâm chàng
Người đà vận lực chấn ngang kiếm rồi

Chàng mừng rỡ buông lời khen ngợi
Chiêu kiếm rồi đánh tới rất hay
Khoái Đao ắt hẳn thua ngay
Bá Quang sẽ sớm đến ngày chết đau

Phần Nhạc chưởng đứng sau chứng kiến
Thấy chiêu hay lên tiếng ngợi khen
Đặt tên cho kiếm chiêu trên:
“Ninh Thị Nhất Kiếm” là tên thức này

Đao đã giải vào ngay Đường Lễ
Đưa Bình Chi bái yết tổ môn
Kèm theo trách phạt Hồ Xung
Xuống núi gây sự, hành tung thất thuờng
Phạm vào tội Hoa Sơn Thất Giới
Tội gây thù cùng với Thanh Thành
Tội nhục mạ nguời tu hành
Tội gặp ma giáo cũng đành buông tha

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Mon May 12, 2014 4:37 pm

Hồi 48
Ngọc Nữ Phong… Hồ Xung xám hối


Thân huynh trưởng phải là gương mẫu
Xử phạt người phải thấu lý tình
Một năm… Ngọc Nữ một mình
Quay vào động đá tự nhìn bản thân

Đâu mấy lúc Bất Quần phạt nặng
Ngọc Nữ Phong hiêu quạnh từ lâu
Không cây, không thú trước sau
Chỉ toàn là đá biết đâu vui buồn
Ngồi ngẫm nghĩ gặp phường ma giáo
Sẽ giết ngay hay náo dung tình
Hay phải xem rõ tình hình
Con người tốt xấu sản sinh chính – tà

Chưa quyết được thì đà có tiếng
Nhạc Linh San thoắng liếng vượt ngàn
Đem cơm rượu đến cho chàng
Nghĩa tình nồng ấm… ngàn vàn không phai

Ngày con nắng lạc loài dần tắt
Có Linh San đối mặt cùng nhau
Sớm hôm chàng luyện kiếm chiêu
Nội công tâm pháp buổi chiều luyện thêm

Ngày ngày đến qua liền hai tháng
Ngọc Nữ Phong lai láng tuyết rơi
Buổi chiều mưa lại buông lơi
Linh San lên núi… lo thời trượt chân

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Sat May 17, 2014 3:49 pm

Hồi 49
Sư huynh – sư muội chan chứa thâm tình

Lòng bối rối tinh thần lo lắng
Đường trợt trơn nàng chẳng nên lên
Cuối nhìn dốc núi chênh vênh
Thời càng lo sợ nàng lên nơi này

Cơn tuyết lớn hoài day chẳng dứt
Nỗi hoang mang bức rứt thân chàng
Ngẩn ngơ cho đến chiều tàn
Linh San lên núi… ngỡ ngàng làm sao

Đem cơm rượu… té nhào rơi mất
Thêm trán nàng cùng mắt sưng vù
Hồ Xung lời lẽ tốn từ
Khuyên đường hiểm trở từ giờ đừng lên
Lỡ gặp chuyện không nên bất trắc
Thân nam nhi chẳng tiếc sống chi
Người yêu ta có mấy khi
Sống thời cùng sống chết thì cùng theo

Đường xuống núi cheo leo trơn trợt
Thêm tuyết rơi bất chợt lớn thêm
Linh San ở lại một đêm
Hai người tâm sự dịu êm nơi này
Khuya quá giấc hồn say vào mộng
Nhạc Linh San khuấy động Hồ Xung
Gặp Bình Chi, nàng nổi hung
Thỏa tình đánh đập khốn cùng chàng ta

Chiều sau nữa người đà lên báo
Nhạc Linh San đã mạo cảm rồi
Nghẹn ngào ngơ ngẩn bồi hồi
Xuyến xao lo lắng chàng thời… lơ ăn
Hai mươi nắng… băn khoăn gặp lại
Nỗi vui mừng biết lấy chi đo
Hồ Xung thân xác ốm xo
Linh San đẫm lệ xót lo cho chàng

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ  Empty Re: Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện thơ

Bài gửi by phong trần on Tue May 20, 2014 5:21 am

Hồi 50
Hất bảo kiếm Hồ Xung hối hận


Lần xuống núi thấy nàng hờ hững
Lại hai mươi ngày chẵn trôi qua
Mang cơm cho đại sư ca
Hàn huyên tâm sự… sự là Bình Chi
Thù gia mẫu tức thì phải báo
Suốt ngày đêm nung nấu tâm can
Cùng nhau luyện kiếm với nàng
“Ngọc Nữ Kiếm Thức” ngày càng hiểu hơn
Dẫu gian khổ đâu sờn chí tại
Luyện Tịch Tà phá giải cùng nàng
Bây giờ võ nghệ của chàng
So sư huynh khác ngang hàng như nhau

Nghe kể chuyện mà đau quá đỗi
Linh San nào hiểu nỗi lòng ta
Hồ Xung ngẫm phận xót xa
Ở trong thạch động không ra bên ngoài
Để nàng với người trai trẻ khác
Sớm hôm cùng nâng bát cơm đầy
Cảm tình dần một lung lay
Sớm rồi sẽ đến một ngày quên ta

Kiềm cơn nghĩ lo xa thái quá
Hỏi Linh San kiếm đã thế nào
Giờ đây tiến triển ra sao
Cùng chàng ta luyện thấp cao sẽ rành

Chẳng chờ đợi San nhanh rút kiếm
Đấu tay không Xung chiếm tiện nghi
“Tùng Phong Kiếm Pháp” phát huy
Hất rơi bảo kiếm… tức thì mất tăm
San nức nở nỗi lòng tiếc nuối
Bảo kiếm kia quý đỗi hơn vàng
Liền quay xuống núi lẹ làng
Bỏ Hồ Xung đó mơ màng đợi trông

Lòng khắc khoải chờ mong tái ngộ
Hai mươi ngày đau khổ bất an
Đưa cơm… Đại Hữu cùng nàng
Lại khoe Lâm tử… ngỡ ngàng Hồ Xung

-------------
Hạ hồi phân giải
phong trần
phong trần

Tổng số bài gửi : 2170
Join date : 10/10/2009

Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết