Diễn Đàn Hội Ngộ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.
Latest topics
» Duyên Số Gặp Ma
by bounthanh sirimoungkhoune Tue Jun 30, 2020 9:23 am

» Như ánh tà dương (thơ ĐL dp)
by dangphuong Fri Jun 26, 2020 11:03 pm

» Ca dao
by bounthanh sirimoungkhoune Fri Jun 19, 2020 12:14 pm

» Trang đường luật vui Phạm Bá Chiểu, đặc biệt cấm bạn gái
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Jun 19, 2020 9:47 am

» Không cùng giấc mơ (thơ 4 câu dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sat Jun 13, 2020 6:35 pm

» Thời gian (tản mạn dp)
by dangphuong Sat Jun 06, 2020 8:08 pm

» Gừng càng già càng cay (tản mạn dp)
by dangphuong Fri Jun 05, 2020 6:35 pm

» Truyện thơ cổ tích
by bounthanh sirimoungkhoune Fri May 29, 2020 5:28 pm

» Goc tho rieng=hoingo<>CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed May 27, 2020 9:22 pm

» Thượng đế? Có hay không? (tản mạn dp)
by dangphuong Mon May 25, 2020 8:30 pm

» Vào miền YOGA 2/ CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun May 17, 2020 8:27 pm

» Bóng đè (bài viết của dp)
by dangphuong Thu May 14, 2020 8:05 pm

» NGÀY LỄ MẸ+MẸ ƠI !
by ChinhNguyen/H.N.T. Sat May 09, 2020 12:30 pm

» THỜI GIAN!
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu May 07, 2020 8:31 pm

» Rồi cũng sẽ qua (thơ ĐL dp)
by caphexua Tue May 05, 2020 4:12 pm

» Màu xanh và bóng tối (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon May 04, 2020 4:41 am

» Hơn 3000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon May 04, 2020 4:24 am

» THƠ ĐỜI PHẠM BÁ CHIỂU
by phambachieu Fri May 01, 2020 6:55 pm

» 30th4= Trích những giòng thơ NHỚ THÀNH PHỐ QUÊ HƯƠNG
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri May 01, 2020 9:21 am

» CON VIẾT TÊN NGÀI JESUS
by hongphuc Mon Apr 27, 2020 9:06 am

» BÔNG HỒNG TẶNG EM
by hongphuc Mon Apr 27, 2020 9:04 am

» Khúc Nhớ
by ChinhNguyen/H.N.T. Sat Apr 25, 2020 9:28 am

» Sống chung với lũ (bài viết của dp)
by dangphuong Mon Apr 13, 2020 8:46 pm

» Vòng Nhật Nguyệt/ChinhNguyen/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Apr 08, 2020 10:07 am

» Ngàn năm đầy đọa (tản mạn dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Apr 08, 2020 10:03 am

» Dich cúm Tàu lây lan (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Apr 05, 2020 8:55 pm

» Vũ khúc thời gian
by Hoàng Liên Sơn Wed Apr 01, 2020 8:16 pm

» Virus - Covid - 19
by bounthanh sirimoungkhoune Tue Mar 31, 2020 11:13 am

» Đi lánh bệnh hay lánh nạn? (bài viết của dp)
by dangphuong Thu Mar 26, 2020 8:28 pm

» Nguồn dịch Vũ Hán (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Mar 26, 2020 4:09 am

» Nỗi sĩ nhục... (bài viết của dp)
by dangphuong Tue Mar 24, 2020 8:48 pm

» CHINESE VIRUS (bài viết của dp)
by dangphuong Tue Mar 24, 2020 8:09 pm

» PHẬN NGƯỜI MỎNG DÒN
by hongphuc Tue Mar 24, 2020 9:55 am

» THƯƠNG NHAU HÃY TẠM XA NHAU
by hongphuc Tue Mar 24, 2020 9:52 am

» Nên chữi hay nên cám ơn Tàu? (bài viết của dp)
by quoctuan Tue Mar 17, 2020 9:54 am

» Nhiễm bệnh Vũ Hán (bài viết của dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Mar 15, 2020 5:00 am

» Chuyện cách ly...(bài viết của dp)
by quoctuan Sat Mar 14, 2020 9:56 am

» Chuyện kỳ kỳ... (bài viết dp)
by dangphuong Tue Mar 10, 2020 2:29 am

» Bà chị quê /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Mar 08, 2020 7:53 pm

» Con bệnh Vũ Hán (bài viết của dp)
by dangphuong Thu Mar 05, 2020 10:24 pm

» Nếu biết...Mùa Xuân
by Tú_Yên Wed Mar 04, 2020 11:17 am

» Thương_Thơ Tú_Yên phổ nhạc
by Tú_Yên Wed Mar 04, 2020 11:08 am

» Nếu mai thượng thọ/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Tue Mar 03, 2020 6:16 am

» Tội đồ (tản mạn dp)
by dangphuong Thu Feb 27, 2020 10:02 pm

» Không đề ...
by PC/IS Thu Feb 20, 2020 10:52 am

» Sửa sai
by ChinhNguyen/H.N.T. Tue Feb 18, 2020 5:41 pm

» Những nghi vấn quanh Vũ Hán
by dangphuong Mon Feb 17, 2020 11:28 pm

» Tìm Đâu /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Feb 17, 2020 10:58 pm

» Nói đi...- Tình thơ!
by TC Nguyễn Sat Feb 15, 2020 4:23 pm

» Virus Vũ Hán
by quoctuan Sat Feb 15, 2020 11:41 am

» Happy Valentine /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Feb 12, 2020 8:52 pm

» Chiếc bóng mờ (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Feb 02, 2020 6:42 am

» Ngày tháng cũng phân vân (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Thu Jan 30, 2020 6:25 pm

» Màu xanh biêng biếc (thơ ĐL dp)
by dangphuong Wed Jan 29, 2020 9:44 pm

» Ngày tháng qua nhanh (thơ ĐL dp)
by ChinhNguyen/H.N.T. Wed Jan 22, 2020 11:53 pm

» GÁNH ĐƯỜNG THÙNG "KÍNH MỜI"
by vancali96 Mon Jan 20, 2020 8:15 pm

» Có hai mùa Xuân/CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:56 pm

» BÃI BIỂN CỬA LÒ
by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Jan 20, 2020 7:48 pm

» Tình khúc- Nguyễn Văn Thơ
by tuyenlinh47 Sat Jan 18, 2020 10:00 am

» KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
by dangphuong Fri Jan 17, 2020 9:06 pm

» Thăm vườn hoa
by dangphuong Mon Jan 06, 2020 3:14 am

» bài thơ vớ vẩn
by dangphuong Tue Dec 31, 2019 8:51 pm

» Trang thơ Tú_Yên (P2)
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:51 am

» Giảm Stress bằng thơ
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:49 am

» Lục Bát thì thầm
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:47 am

» Mai vàng nhà Tôi
by Tú_Yên Mon Dec 23, 2019 10:44 am

» Giáng-sinh buồn/ChinhNguyen/H.N.T.
by ChinhNguyen/H.N.T. Sun Dec 22, 2019 9:58 am

» Về Trong Nỗi Nhớ
by lethi Mon Dec 09, 2019 2:32 pm

» Khoảng Cách /CN-HNT
by ChinhNguyen/H.N.T. Fri Dec 06, 2019 5:03 pm

» Lá rụng và đoá Vô-ưu/CN-HNT
by dangphuong Sat Nov 23, 2019 9:34 pm

Cúi Xuống Vùng Non Xanh Mát ...

Go down

Cúi Xuống Vùng Non Xanh Mát ... Empty Cúi Xuống Vùng Non Xanh Mát ...

Bài gửi by CoMay on Fri Jun 25, 2010 4:22 am

Cúi xuống vùng non xanh mát…

Nguyễn Ngọc Tư

--------------------------------------------------------------------------------

Cạnh quán cà phê Văn Nghệ có ông trải chiếu ở vỉa hè bán đồ cổ, hay mở cái băng nhạc Trịnh Công Sơn Hát cho quê hương Việt Nam 1 thu âm năm 1969. Nghe lần đầu, thề có mấy lá bàng rơi bữa đó, tôi muốn chạy qua ôm ông đồ cổ một cái, vì ông đem những bài hát này ra con đường vốn chỉ rùng rùng nhạc vũ trường, nhạc trẻ kiểu “yêu thì nói hông yêu cũng nói”… Giữa bụi đời mù mịt, giữa xe cộ ngược xuôi, cô Ly của bốn mươi năm trước cất tiếng hát trong veo, “Cúi xuống. Cho bóng đổ dài. Cho xót xa mặt trời. Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha…”, nghe mát rượi lòng, nghe khoẻ dễ sợ.

Nhạc “nghe khoẻ”, là chữ của thằng nhỏ ở tiệm bán băng đĩa quen. Một lần tôi ghé qua, nó khoe “em có nhạc này nghe khoẻ lắm, bảo đảm chị thích”, rồi nó đem ra mấy cái đĩa nhạc thu âm hồi năm một ngàn chín trăm mấy mươi gì đó. Gương mặt của Thái Thanh, Hà Thanh… trên bìa đĩa coi trẻ măng, trong sáng, hơi quê quê, dễ thương kinh khủng. Nghe chúng lần đầu, tôi đã nghĩ, tình cờ thằng nhỏ tặng mình quà quý.

Nhưng thằng nhỏ không tình cờ chút nào khi miêu tả cảm giác về một bài hát bằng chữ “khoẻ”, mà không phải là “hay”, là “xúc động”, là “sởn tóc gáy”. Khoẻ, vì dễ chịu, khoan khoái, thoải mái. Vút khỏi tiếng đệm guitar bập bùng, là chơi vơi tiếng hát non trong, mộc mạc, chân phương, đôi lúc vụng về, run rẩy. Ca sĩ không dùng bất cứ phương tiện nào kỹ thuật nào để nương dựa, lấp liếm hay che đậy, cứ hồn nhiên như vậy cất cao tiếng hát từ đáy lòng, thanh thoát.

Những ca sĩ ấy sau này khi đạt đến đỉnh cao của tài năng, họ rực rỡ, họ nổi tiếng, họ thu nhiều bản nhạc gần như hoàn hảo, nhưng sự giản dị năm xưa mãi mãi ở lại với… năm xưa. Tôi ngã lòng vì sự giản dị đó. Kiểu giản dị mà mười năm trước chưa chắc tôi đã thích, bỗng dưng bước chân qua tuổi ba mươi, bỗng dưng thấy… khoẻ khi đứng trước những tấm ảnh trắng đen, những bức tranh lụa, những trang viết của Thạch Lam, những minh hoạ nguệch ngoạc mấy nét chì, những bản nhạc thu âm năm xửa năm xưa, hay những bản demo trên mạng…

Ông già bạn tôi có lần nói, viết sao cho càng giản dị thì văn chương càng đẹp. Tôi cười nói, “câu này của chú mười một chữ, mà hai mươi hai năm nữa chưa chắc cháu làm được”. Ông cười cười, “sai bét, cháu đã làm được rồi, mấy cái truyện đầu tay đó”. Nhưng những trang viết giản dị, ngây ngô có phần khờ khạo đó tôi càng sống càng trải đời càng rời xa chúng. Giờ mà viết được vậy, coi bộ khó hơn lên trời.


Ngó qua ngó lại, tôi thấy cải lương cũng vậy. Hồi trước, tôi mê cải lương, mê ngẩn ngơ những bản vọng cổ xa xưa thu trên đĩa nhựa. Nghệ sĩ giọng nào ra giọng nấy, chữ nào tròn chữ nấy, ngón đờn dù tài hoa lả lướt đến đâu vẫn giữ sự trong trẻo, hồn hậu, vẫn tôn giọng ca lên hàng đầu. Thứ vọng cổ này nếu ngồi kế cassette thưởng thức chưa đã, phải dỏng tai nghe ké bên hàng xóm, hay ngồi ngoài vườn nghe trong nhà vẳng ra, chỉ tiếng ca và tiếng ca, gió đàn qua đánh lại, mùi ác liệt. Cải lương giờ đã qua thời hoàng kim, người ta biện ra nhiều lý do, nhưng nó làm rơi mất một đứa hâm mộ như tôi chỉ vì một bữa kia Vũ Linh nắm tay Tài Linh chạy lên đồi cỏ non. Xét theo tính hợp lý, tôi chấp nhận được chuyện ca vọng cổ lúc yêu nhau, đánh nhau, bắn giết nhau, miễn là xảy ra trên sân khấu, trên sàn diễn, nhưng giữa đường tự nhiên có hai người vừa ôm khít rịt mắt nhìn đắm đuối vừa ca khơi khơi chắc tôi phải nghĩ tới bệnh tâm thần. Tô Ánh Nguyệt năm xưa đau nỗi đau xa con chỉ cần nghẹn ngào bước từng bước run lẩy bẩy, nắm tiền trong tay bay bời bời; Tô Ánh Nguyệt bây giờ vừa gào thét vừa bứt xé hàng khuy áo khoe da thịt, mệt gì đâu.

Chia sẻ ý nghĩa này với ba đứa bạn, một đứa cười “vậy mới là tìm tòi, sáng tạo”, đứa kia hỏi vặn “bộ khùng sao mà đi coi cải lương”, đứa còn lại nói “thấy ghê thiệt nhưng thời này nó… phức tạp vậy”. Ừa, đúng là thời này phức tạp thiệt, bữa trước muốn mua cái áo “nhìn thấy khoẻ”, màu sắc nhã nhặn, hoa văn đơn giản, kín đáo mà phải lục tung cả cửa hàng trong con mắt căm hờn của chị chủ. Sách, băng đĩa thì nhất thiết phải siêng năng lục lọi, lâu lâu mới rinh được một cuốn văn đẹp kiểu Thạch Lam, lâu lâu mới chộp được một vài đĩa “nhạc nghe khoẻ”, sao chép lại từ những nguyên bản của mấy chục năm trước nên chất lượng cũng được chăng hay chớ.

Có lần hỏi thằng nhỏ mấy cái đĩa nhạc cổ lỗ sĩ này bán chạy không, nó nói “người ta mua nhiều lắm, nhưng chị là trẻ nhất”. Lại hỏi tiếp, “bộ thấy tôi mệt mỏi già nua lắm sao mà nghĩ nhạc này hợp với tôi”. Thằng nhỏ cười, “tại em thấy chị không đeo vòng vàng gì hết”. Câu trả lời này làm tôi nhớ mấy giai thoại thiền, kiểu như hai ông đi bên bờ sông, một ông hỏi đại niết bàn là gì, sư trả lời, “mau”. Hỏi “mau gì”, ông sư trả lời, “xem nước”. Hiểu chết liền.

Bữa qua ngồi quán chiều vắng ngắt, ông đồ cổ lại mở cái đĩa hát cổ, cô Ly đổ giọng ca mát rượi ra hè phố, “Cúi xuống. Vùng non xanh mát. Và cao tiếng hát cho cơn ưu phiền tan…” bỗng thấy tâm hồn mỏi mệt của mình đang được sự giản dị nào đó cứu chuộc. Cảm giác gan bàn chân tôi vừa chạm vào mặt đất, hình như tôi vừa tháo giày ra bỏ bên đường.

Nhưng tuổi hai mươi gặp gì cũng hăng hái đeo mang, thấy gì cũng hớn hở vơ lấy vào mình, lỉnh kỉnh những phấn son, tô vẽ và xiêm áo, tuổi hai mươi ấy giờ nằm lại ở đâu?
CoMay
CoMay

Tổng số bài gửi : 1316
Join date : 14/09/2009
Đến từ : Đất Mẹ

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết